Đô Thị Quỷ Dị: Cầm Trong Tay Kịch Bản Cải Biên

Chương 14: Người Thắp Đèn (14) - Tro cốt



Vưu Miểu đang mải mê thưởng thức màn “pháo hoa quỷ quái” cực kỳ ngon miệng.

Cô phát hiện cái chiêu thức này đúng là “đỉnh của ch.óp”. Ngọn lửa xanh lam ấy hệt như đạn cháy, không thể dập, không thể nén, chỉ cần dính phải một chút thôi là nó sẽ lan rộng ra khắp mọi nơi.

Thêm nữa, mấy người đồng đội lúc nãy dường như bị kẹt trong ảo ảnh giờ cũng đã lần lượt tỉnh táo lại, gánh vác thay cô cái trọng trách thu hút hỏa lực của quái.

Mặc dù Giang Thuật và Từ Tĩnh Thủy đều than vãn rằng mình cạn kiệt v.ũ k.h.í, nhưng “thuyền nát cũng còn ba cân đinh”, đặc biệt là Giang Thuật. Dù sao anh ta cũng là nam chính vừa vào game đã leo rank cao, cho dù Súng Phá Ma hết đạn, nhưng kho Quỷ hạch tồn kho của anh ta thì chắc chắn vẫn còn không ít hàng nóng.

Vưu Miểu khoái chí ngồi trên cao nhìn mọi người thi nhau quăng skill, lúc thì cảm thán ngọn lửa này thiêu đẹp, lúc lại xuýt xoa con d.a.o găm kia phóng chuẩn. Thấy có người tung luôn cả tuyệt chiêu mở cổng dịch chuyển, cô thiếu điều muốn vỗ tay bôm bốp tán thưởng. Mải xem đến độ hưng phấn quá, cô suýt chút nữa ngã lộn cổ xuống, vội vàng vươn tay bám c.h.ặ.t lấy cái cột đá bên dưới.

Tâm trạng Vưu Miểu đang vô cùng thảnh thơi, thế nhưng sắc mặt Giang Thuật lúc này lại ngày một trở nên trầm trọng.

Bọn họ sắp sửa chống đỡ hết nổi rồi.

Số lượng quỷ quái ở đây đúng là nhiều vô kể, g.i.ế.c hoài không hết. Dù ngoài mặt đa số đều bị ngọn lửa của Du Tam Thủy thiêu đến mức không còn sức phản kháng, nhưng đừng quên, cội nguồn sức mạnh của Quỷ cảnh chính là Quỷ hạch. Cái hố khổng lồ lóe lên con mắt đỏ lòm kia vẫn chưa hoàn toàn bị tiêu diệt.

Ánh mắt anh ta bất giác lại hướng về phía Du Tam Thủy đang ngự trên cột đá, muốn xem thử bước tiếp theo cô định hành động thế nào. Nào ngờ, chẳng biết từ lúc nào, cô đã đổi sang một tư thế khác.

Cô hơi cúi đầu, đôi mắt bị lọn tóc xõa xuống che khuất. Một chân cô ngồi xổm, chân kia chống thẳng lên, hai tay bám c.h.ặ.t lấy cột đá bên dưới, điệu bộ hệt như một mãnh thú đang thu mình chuẩn bị tung đòn.

Tim anh ta hẫng đi một nhịp, vội vã ngoảnh đầu nhìn về phía Quỷ hạch.

Trong cái hố sâu đỏ lòm đó, không biết từ bao giờ, những con mắt đã ngừng chớp. Chúng trừng lớn hết cỡ, từng đồng t.ử đỏ ngầu m.á.u đồng loạt xoay chuyển, chiếu thẳng tắp vào Du Tam Thủy trên cột đá.

Giang Thuật thót tim, xoay người lại lớn tiếng hô: “Cẩn thận!”

Anh ta thấy Du Tam Thủy nghe tiếng bèn ngoái nhìn mình, khóe môi khẽ nhếch lên, dường như đang nở một nụ cười trấn an.

Vưu Miểu đang xem cực kỳ cuốn. Cảm giác khung cảnh trước mắt còn ngầu lòi, hoành tráng hơn cả siêu phẩm kỹ xảo điện ảnh. Thế nhưng đúng lúc này, cô chợt nghe Giang Thuật hét lớn một tiếng “Cẩn thận!”

Cô ngơ ngác quay sang, lại thấy nam chính đang đăm đăm nhìn mình. Khuôn mặt tuấn tú chất chứa đầy vẻ lo âu, đôi mắt màu xám khói cũng đong đầy sự sốt sắng, khiến Vưu Miểu vội vàng đưa mắt nhìn sang những người khác.

Trận chiến vẫn đang diễn ra ngon ơ mà nhỉ? Lửa xanh lam của cô đã buff thêm cho mọi người, bây giờ cả đám đang trong chế độ dọn quái như cắt cỏ cơ mà, bình thường thôi!

Thế là cô quay đầu lại, mỉm cười khích lệ nam chính. Ra hiệu cho anh ta cứ yên tâm, cứ thế mà làm, cố lên nào!

Và rồi ngay giây tiếp theo, Vưu Miểu bàng hoàng nhận ra cái cột đá mà mình đang đu bám đột nhiên nổ tung...

Hai bộ xương khô khổng lồ, vốn dĩ đã bị cô thiêu cho ra bã không còn sức tự lo cho bản thân, chẳng hiểu sao lại bật dậy. Tả xung hữu đột cùng lúc tấn công, hợp sức đ.ấ.m vỡ vụn cái cột đá của cô.

Cũng may mà ở trạng thái hiện tại, phản xạ cơ thể của cô đủ nhanh nhẹn, giúp cô kịp thời nhảy vọt lên không trung, bảo toàn mạng sống trước khi tan xác cùng cái cột đá.

Vưu Miểu bay lơ lửng trên không mà não vẫn đang tải dữ liệu, hoàn toàn không sao hiểu nổi tại sao con quái đã tàn m.á.u rồi mà lại kích hoạt thêm thanh HP thứ hai. Đến khi xoay người lại, cô mới thấy cái hố đỏ quạch với hàng vạn con mắt đều đang chằm chằm nhìn mình.

Hiểu rồi, là do Quỷ hạch đang buff m.á.u cho chúng nó.

Thế nhưng... rõ ràng ban nãy cô đã nhắm chuẩn vào cái Quỷ hạch này rồi cơ mà, tại sao nó lại trâu bò đến thế, căn bản chẳng bị phá hủy là bao?!

Vưu Miểu bắt đầu luống cuống, cô muốn nã thêm một đợt nữa, nhưng... số lần sử dụng của [Hợp Lẻ Thành Nguyên] đã quay về con số không tròn trĩnh. Cái Quỷ hạch hiện tại đã chuyển sang màu xám xịt, trên tay cô chẳng còn mống trang bị nào để xài nữa.

Không chỉ vậy, cô còn nhận ra trạng thái cao thủ võ lâm như bật “h.a.c.k” của mình cũng đang dần tan biến. Cô chật vật né tránh đòn công kích của bộ xương khổng lồ, vài lần suýt chút nữa bị lũ hài nhi trên cánh tay xương xẩu ấy chộp được.

—— Trời muốn diệt cô rồi!

Vưu Miểu luống cuống hoảng loạn đến tột độ. Lộn nhào sang một bên né đòn, cô nhắm thẳng hướng nam chính bắt đầu gào thét cầu cứu: “Giang Thuật!”

“Cô đừng lo!” Anh ta dõng dạc hét lên đáp trả, “Tôi sẽ t.ử thủ bảo vệ khu vực này, cô cứ yên tâm tập trung phá hủy Quỷ hạch đi!”

Vưu Miểu: ?????

Đờ mờ, ý tôi đâu có phải thế, anh có giỏi thì ngoái lại nhìn xem tôi đang chật vật khốn đốn thế nào đi, mau tới cứu tôi với!

Lần đầu tiên trong đời, Vưu Miểu nảy sinh ý định gạch tên Giang Thuật ra khỏi danh sách nam thần nhà mình, cô tức đến mức nghẹn họng. Thế nhưng chưa kịp định thần, đợt tấn công từ bộ xương thứ ba đã ập đến.

Lần này cô không thể lách thoát, trực tiếp ăn trọn một đòn quét ngay lưng, văng mạnh ra xa.

Cô lăn lộn mấy vòng trên đất mới dùng một tay chống cự, phanh lại được. Nhịn mãi không nổi, một b.úng m.á.u tươi trực tiếp ọc ra từ miệng.

...Tức á.

Nhưng lại chẳng có bản lĩnh đ.á.n.h trả, thành ra một cơn thịnh nộ cũng chỉ dừng lại ở mức tức tối trong lòng.

Giang Thuật cũng bắt gặp cảnh Du Tam Thủy trúng đòn, có điều anh ta quay đầu hơi muộn, nên chỉ thấy cảnh cô cúi gầm mặt, một gối quỳ trên mặt đất. Suối tóc bạc xõa lòa xòa che đi nửa khuôn mặt, không tài nào nhìn thấu nét biểu cảm của cô, chỉ thấy một vệt m.á.u đỏ tươi ch.ói lọi vương trên khóe môi, hệt như cô đang kìm nén, ấp ủ một thứ cảm xúc bùng nổ nào đó chuẩn bị bung xõa.

Trái tim anh ta thắt lại, cũng chẳng màng đến phép tắc lịch sự nữa, hét lớn: “Du Tam Thủy! Cô có sao không?”

“...Tạm ổn, anh lo thân anh trước đi!”

Vưu Miểu đúng là đột nhiên cảm thấy còn gánh được.

Bởi vì sau cú văng xa vừa rồi, cái hũ tro cốt nằm chỏng chơ trong túi áo măng tô mà cô suýt thì quên khuấy đi mất đã văng ra ngoài. Lớp bột trắng bên trong đổ ra một ít, và rồi cái bộ xương khô vốn dĩ đang lao tới định tung đòn kết liễu lại khựng đứng lại ngay khoảnh khắc nhìn thấy nắm tro tàn đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nó sợ cái thứ này!

Phải rồi! Lúc mới xuyên qua đây, cô bốc được tận hai cái đạo cụ cơ mà. Không cớ gì [Hợp Lẻ Thành Nguyên] lại là tuyệt kỹ sát thủ, bá đạo cân team, còn [Hũ tro cốt của nhân vật bí ẩn X] thì chỉ đóng vai trò làm cái hộp rỗng tuếch để chứa lớp vỏ bọc chứ?

Vưu Miểu lập tức sốc lại tinh thần, thấy mình vẫn còn cơ hội vớt vát chút thể diện trước khi phải rút lui.

Cô bật dậy, co cẳng cắm đầu chạy thục mạng, lách qua đòn đ.á.n.h gọng kìm từ hai phía của mấy bộ xương, vòng qua phía dưới một cái cột đá khác đối xứng với cái bị nổ lúc nãy, và bắt đầu hì hục leo lên.

Chỉ là lần này động tác của cô hiển nhiên mất điểm thanh lịch đi rất nhiều. Cô phải dùng cả tay lẫn chân bám víu leo trèo, trong lòng một lần nữa nguyền rủa cái tạo hình vướng víu dở người của mình.

Đứng vắt vẻo trên đỉnh cột đá, cô có thể thu trọn vào tầm mắt toàn bộ biển lửa và đám quỷ quái bên dưới. Đủ mọi tiếng rên la, gào rú thê lương hòa quyện vào nhau, tạo thành một khung cảnh hệt như địa ngục trần gian.

Vưu Miểu một tay nâng cái hũ tro cốt, vặn tung nắp ra, rồi nhắm thẳng vào cái hố đỏ quạch vẫn đang rừng rực lửa, dùng toàn lực ném mạnh tới.

Cuối cùng vẫn không nhịn được, nghiến răng ken két quát lớn một tiếng: “Tro cốt của tổ tiên mi này, đón cho kỹ vào!”

Khoảnh khắc hũ tro cốt lơ lửng trên không trung dường như bị kéo dài ra vô tận. Lâu đến mức tất thảy mọi người đều có đủ thời gian ngẩng lên nhìn một cái.

“Du đại lão có phải đang buông xuôi rồi không... Tự dưng ném hũ tro cốt tổ tiên quỷ quái ra làm cái quái gì vậy?” Trương Dược Trì thấp thỏm lo âu hỏi.

“...” Quá nhiều thứ để chê, Hồ Bất Mị quyết định nhắm mắt phớt lờ.

“Cậu cũng tin sái cổ đây là tro cốt tổ tiên nhà nó à?” Cô ấy lên mặt răn dạy đứa bạn hơi khờ khạo của mình, “Hơn nữa cậu tưởng đại lão giống cậu sao? Hở tí là nằm im chờ c.h.ế.t. Đại lão chắc chắn đã mưu tính sâu xa nên mới ra tay, cái hũ tro cốt đó chắn chắn là một loại v.ũ k.h.í tối thượng!”

Vưu Miểu chính là người mong mỏi cái món đồ chơi này thực sự biến thành v.ũ k.h.í tối thượng hơn bất cứ ai.

Cô dán mắt vào hũ tro cốt, dõi theo từng đường rơi tọt vào trung tâm hố sâu đỏ rực kia. Xung quanh, những con mắt đỏ au cũng nhất loạt tập trung nhìn về phía nó. Bột trắng tung tóe vung vãi, sau đó ngay tức khắc bị tàn dư lác đác của ngọn lửa xanh lam làm cho bùng cháy trở lại.

—— Ầm!!!

Thêm một cái cột đá nữa phát nổ, Vưu Miểu cứ thế rơi tự do từ trên cao xuống. Dù may mắn giữ được cái mạng quèn không bị gãy cổ, nhưng cô vẫn đáp đất nguyên một tư thế nhào lộn với một miệng đầy bùn.

Nhưng cô chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến chuyện đó, vội vàng lồm cồm bò dậy, bàng hoàng tột độ nhìn cảnh tượng trước mắt.

Những đốm lửa xanh lam vốn đang thoi thóp thình lình bùng lên hệt như vừa bị hắt cả thùng chất tẩm cháy, ngọn lửa v.út cao ngùn ngụt hơn cả đầu người. Ngọn lửa màu xanh u ám tựa hồ như có sinh mệnh, chúng đang reo hò, đang nhảy múa, đang nghênh đón vị vương của mình trở về từ cõi địa ngục.

Một bàn tay bạch cốt khổng lồ vươn ra từ trong cái hố đỏ lòm.

Trông nó rất giống với bàn tay xương cốt mà Du Tam Thủy từng biến hóa ra trước đó, giữa các kẽ xương cũng có ngọn lửa xanh lam chảy xuôi, thế nhưng nó to lớn hơn gấp bội, chỉ một bàn tay thôi cũng thừa sức tóm gọn một người. Có điều hình dáng của nó hơi chập chờn, thoạt nhìn hệt như một hư ảnh.

Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.

Tiếp sau bàn tay ấy là một cánh tay nguyên vẹn, rồi đến bả vai, cột sống... cho đến tận đôi chân.

Hệt như đang tự “nhổ” chính mình ra khỏi vực thẳm, một bộ xương khô khổng lồ đến mức khiến người ta không thể nhìn thấu toàn mạo đang chậm rãi bò lên từ dưới lòng đất.

Quanh eo nó quấn chi chít những sợi xích sắt màu đen, tại mỗi khớp nối giữa các lóng xương đều có ngọn lửa xanh lam chảy dọc tựa như chất lỏng. Trong hai hốc mắt to như hang động bập bùng hai cụm lửa rực rỡ nhất. Hộp sọ khổng lồ, nhẵn thín như đài bạch ngọc vươn cao tít tắp, chạm tới tận lớp sương mù xám xịt bao phủ phía trên đấu trường hình tròn.

Cả đám người đứng xem đều sững sờ đến ngây ngốc.

“Rốt cuộc đây là thứ quái quỷ gì vậy...” Từ Tĩnh Thủy đờ đẫn ngẩng đầu, lẩm bẩm tự hỏi.

Rốt cuộc đây là thứ gì?

Có lẽ trong lòng mỗi người đều đang gào thét câu hỏi ấy. Nó quá khổng lồ, cũng quá đỗi quỷ dị, thậm chí chỉ riêng sự tồn tại của nó thôi cũng đã đủ để cấu thành một Quỷ cảnh đồ sộ rồi. Rõ ràng nó chẳng làm gì cả, thế nhưng kể từ khoảnh khắc nó xuất hiện, toàn bộ lũ yêu ma quỷ quái bên dưới đều im bặt. Chúng ngả nghiêng ngả ngửa hệt như những bức tượng gỗ, tượng đất, đến cả sức lực để run rẩy cũng chẳng còn.

Nhưng nó thực sự chẳng làm gì sất.

Hàng vạn quái vật phủ phục, ngọn lửa reo hò, sự kinh hãi tột độ của con người... dường như chẳng hề khiến nó mảy may xao động. Nó cứ đứng trơ ra đó một cách hờ hững, hệt như một con cá mướp bị ép phải đi giao tiếp xã hội, toàn thân toát ra một cỗ khí tản mạn, không chút ý chí chiến đấu kiểu “nhanh nhanh kết thúc đi để tôi còn về nằm nghỉ”...

“Nhìn kìa! Cái hố đỏ nứt ra rồi!” Hồ Bất Mị tinh mắt kêu lên.

Khi bộ xương khổng lồ bò ra, vô số con mắt bên trong cái hố đỏ lòm dường như vừa nhìn thấy một tồn tại cấm kỵ không thể nhìn thẳng, tất thảy đều đồng loạt nhắm c.h.ặ.t lại. Cái hố đỏ sau khi mất đi những con mắt liền biến thành một công trình kiến trúc bình thường, rồi do phải gánh chịu sức mạnh vượt quá giới hạn chịu đựng mà nứt toác ra.

Ngay dưới đáy hố, một viên đá màu xám đang lập lòe thứ ánh sáng mờ ảo, không mấy nổi bật.

Đây là lần đầu tiên Trương Dược Trì nhìn thấy hình dáng nguyên thủy của Quỷ hạch.

Quỷ cảnh bị phá giải, Quỷ hạch xuất hiện, theo lý mà nói, đây đáng lẽ phải là lúc mọi người móc mỉa, c.ắ.n xé lẫn nhau để tranh giành điểm cống hiến. Thế nhưng lần này, Quỷ hạch hiện sờ sờ ngay trước mắt, vậy mà chẳng một ai hó hé lấy nửa lời.

Bọn họ đều đang nín thở chờ đợi người duy nhất có tư cách sở hữu tiến lên lấy đi chiến lợi phẩm của cô ấy, hoàn toàn không một ai mảy may nảy sinh dị tâm.

Du Tam Thủy rốt cuộc cũng cử động.

Một tay cô vẫn theo thói quen đút trong túi áo măng tô, chậm rãi bước đến bên miệng hố đỏ. Sau đó, cô giơ tay lên, khẽ khàng vuốt ve đoạn xương ống chân của bộ xương khổng lồ như để an ủi. Khóe môi hơi cong lên, lúc này cô mới cúi người xuống, nhặt viên đá xám trong hố lên.

“Du đại lão, cô xem bây giờ...”

Lời hỏi han của Hồ Bất Mị còn chưa kịp dứt.

Bởi vì ngay khoảnh khắc cầm lấy Quỷ hạch, hình bóng của Du Tam Thủy đột nhiên bốc hơi khỏi mặt đất mà chẳng có lấy một điềm báo nào. Cùng biến mất với cô còn có bộ xương khô khổng lồ cao chọc trời kia, hệt như bọn họ chưa từng tồn tại trên cõi đời này vậy.