Đô Thị Quỷ Dị: Cầm Trong Tay Kịch Bản Cải Biên

Chương 20: Cửa Hàng Trải Nghiệm Nội Thất Ma Quái (3) - Tắt đèn



Giọng điệu nồng nhiệt, hân hoan ấy hệt như mấy tay nhân viên bán hàng đang ra rả rao bán xả kho thanh lý trong một cửa tiệm bình thường nào đó. Đặt vào cái bối cảnh Quỷ cảnh này thì nghe lại có chút buồn cười, lố lăng. Thế nhưng, chẳng một ai trên mặt để lộ ra chút tia buông lỏng nào. Bọn họ tập trung lắng nghe không sót một từ, sợ rằng chỉ một chữ vô tình lọt qua tai cũng mang đến hậu họa khôn lường.

Trong Quỷ cảnh, bất kỳ một mẩu thông tin nào cũng vô giá. Đặc biệt là những lời giới thiệu mở màn kiểu này, khả năng cao là nơi cất giấu manh mối then chốt để phá giải Quỷ hạch.

“Trong Quỷ cảnh, tất thảy những câu chữ thoạt nghe tưởng chừng bình thường nhất lại luôn giăng sẵn bẫy c.h.ế.t người.” Trang Bất Danh đã bắt đầu m.ổ x.ẻ phân tích nhiệm vụ cho đội ngũ của gã, “Lấy ví dụ như câu 'chỉ cần trải nghiệm một hạng mục' vừa rồi, thực tế chắc chắn mỗi người đều phải tự mình trải qua một thử thách thì mới mong lấy được tấm bản đồ dẫn lối ra khỏi chốn này...”

“Thế tôi không tham gia hạng mục nào, xài ké bản đồ của người khác không được à?” Gã cơ bắp ồm ồm xen ngang.

Bị ngắt lời khi đang thao thao bất tuyệt, Trang Bất Danh bực tức ra mặt. Gã lườm Ngưu Nhạc một cái sắc lẹm, gằn giọng cảnh cáo: “Ngưu Nhạc, sau này anh có muốn hỏi han gì thì phải giơ tay lên, đợi tôi đồng ý rồi mới được phép mở miệng.”

Ngưu Nhạc hếch mép khinh khỉnh, nhưng bị cái danh thẻ xanh của đối phương áp đảo nên đành hậm hực ngậm miệng.

Lúc này Trang Bất Danh mới thủng thẳng nói tiếp: “Quỷ cảnh đã tự mình đưa ra yêu cầu như vậy, thì chắc chắn sẽ không chừa ra khe hở lộ liễu nào cho chúng ta luồn lách đâu. Đừng thấy cái cửa hàng trải nghiệm này mở toang cửa mà lầm tưởng. Sự thật là mỗi bước chân của chúng ta đều bị kìm kẹp bởi luật chơi của Quỷ cảnh, rất có khả năng tấm bản đồ mỗi người nhận được đều được thiết kế riêng cho người đó. Nếu cứ đi theo bản đồ của người khác, tuyệt đối sẽ c.h.ế.t không có chỗ chôn!”

Cậu thanh niên trong cặp tình nhân kia rụt rè giơ tay, đợi Trang Bất Danh gật đầu mới lí nhí hỏi: “Nói vậy là... chỉ cần mỗi người chúng ta trải nghiệm một hạng mục xong là có thể rời khỏi đây sao?”

“Xét theo gợi ý thì là vậy, nhưng mục tiêu của chúng ta đâu chỉ đơn giản là sống sót. Hãy lưu ý kỹ vế sau của lời nhắc nhở: 'nếu đưa ra ý kiến, còn có thể nhận được quà tặng'. Theo tôi thấy, món quà này rất có khả năng chính là điểm mấu chốt để phá giải Quỷ hạch này. Chúng ta vừa phải lấy việc giữ mạng làm nền tảng, vừa phải nỗ lực tìm kiếm manh mối ẩn giấu trong mỗi hạng mục trải nghiệm, đưa ra ý kiến và phá giải Quỷ hạch! Mọi người đừng sợ hãi, chỉ cần tất cả đồng lòng hiệp lực, Quỷ cảnh thực ra chẳng có gì đáng sợ cả. Cố lên nào mọi người!”

Gã hừng hực khí thế vung nắm đ.ấ.m lên không trung. Nói đến đoạn cuối, hiển nhiên là đến chính gã cũng bị những lời lẽ của bản thân làm cho xúc động.

Vưu Miểu nãy giờ đứng ngoài bàng quan chứng kiến toàn bộ sự việc: ...

Trong nguyên tác làm gì có miêu tả cái tên này hãm tài đến mức này đâu? Ông nội ơi, ông cũng chỉ là một nhân vật giấy mỏng dính trong truyện thôi mà? Làm màu làm mè như mấy gã tư bản tẩy não nhân viên ngoài đời thực thế này, bộ sợ mình chưa “đăng xuất” đủ sớm sao!

Chắc chắn không phải ai cũng nhẹ dạ mà nốc cạn chén “súp độc” này của gã, nhưng với những người chưa từng nếm trải mùi hiểm ác của xã hội hiện đại như hai bà cháu kia thì quả thực rất dễ mủi lòng. Họ chẳng nói chẳng rằng, răm rắp theo chân Trang Bất Danh bắt đầu công cuộc thám hiểm.

Thanh niên đeo kính Diệp Thiên Tùng không hề hành động cùng nhóm bọn họ. Hắn đảo mắt quan sát một vòng, trước tiên tiến đến chỗ cửa ra vào. Đứng đó đăm chiêu nhìn cánh cửa đang mở toang một lúc lâu, sau đó hắn lấy một cây gậy dài từ gần đấy, từ từ thò một đầu gậy ra bên ngoài. Khi hắn rút gậy lại, hắn bàng hoàng phát hiện phần gậy thò ra ngoài đã biến mất tăm, ngay tại vết gãy đọng lại những vệt m.á.u đặc sệt.

“Bên ngoài rốt cục là thế giới quái quỷ gì vậy?” Diệp Thiên Tùng lẩm bẩm một mình.

Hắn lại ngước nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại một chốc ở sơ đồ lối thoát hiểm gắn gần lối vào, rồi móc điện thoại ra chụp lại tấm sơ đồ ấy. Chẳng thèm đoái hoài đến bất kỳ ai, hắn lầm lũi đi thẳng lên cầu thang dẫn lên tầng hai.

Khu vực này phút chốc chỉ còn lại mỗi Lư Chinh Long và Vưu Miểu. Cả hai đều không ai lên tiếng, bầu không khí trong nhất thời trở nên quái dị vô cùng.

Lư Chinh Long bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ m.ô.n.g lung, lúc này mới cảm nhận được sự quái dị đó. Cô ta liếc nhìn Miểu Miểu nãy giờ vẫn luôn đứng im lìm bên cạnh mình, ngạc nhiên hỏi: “Em không đi theo bọn họ à”

Thiếu nữ khẽ ngẩng đầu, nở một nụ cười lấy lòng: “Chị ơi, em đã nói là sẽ đi theo chị mà.”

Nụ cười ấy ngọt ngào, xen lẫn chút bẽn lẽn, tựa như một con mèo con nũng nịu vươn chiếc lưỡi hồng phấn l.i.ế.m láp đầu ngón tay cô ta. Lư Chinh Long cảm thấy trái tim mình dường như cũng bị cái gai lưỡi ram ráp nhỏ xíu ấy lướt qua, vừa tê tê ngứa ngứa, lại có chút mềm lòng.

Con bé gà mờ này cũng đáng yêu phết, cô ta thầm nghĩ.

Chí ít thì không giống như một vài người, hở tí có gió lay cỏ động là lại gào rú ầm ĩ, hoặc là hạng tự cho mình thông minh rồi lại báo hại đồng đội.

Cô ta bắt đầu nảy sinh chút thiện cảm với thiếu nữ tên Miểu Miểu này, bèn nảy ra ý định chỉ bảo cô bé đôi chút, chủ động dẫn dắt: “Miểu Miểu này, từ đoạn phát thanh hướng dẫn về Quỷ cảnh lúc nãy, em có nghe ra được điều gì không?”

Miểu Miểu ra chiều nghiêm túc suy nghĩ một hồi, rồi đáp: “Trong loa phát thanh nói, mỗi vị khách hàng chỉ cần trải nghiệm một hạng mục là có thể lấy được bản đồ. Vậy lỡ như có người chọn trải nghiệm nhiều hạng mục cùng lúc thì sẽ xảy ra chuyện gì ạ?”

Lư Chinh Long khựng lại, sau đó không nhịn được dùng ánh mắt kinh ngạc để dò xét cô bé từ đầu đến chân.

Vừa nãy Lư Chinh Long bề ngoài trông có vẻ như bỏ ngoài tai mọi chuyện, nhưng thực chất đang tập trung theo dõi từng nhất cử nhất động của cả hai phe. Việc cô ta đặt ra câu hỏi này, rõ ràng cũng chỉ mong Miểu Miểu chắt lọc lại được mớ bòng bong mà Trang Bất Danh vừa nói thôi.

Đối với người mới, óc quan sát và khả năng tư duy là v.ũ k.h.í tối thượng để sinh tồn trong Quỷ cảnh. Cô ta vốn chẳng trông mong gì việc Miểu Miểu có thể tìm trúng phóc vị trí Quỷ hạch ngay từ đầu.

Nhưng rõ ràng, màn thể hiện của người mới này đã nằm ngoài dự liệu của cô ta.

Lư Chinh Long không kìm được bèn hỏi gặng lại: “Thế theo em thì sẽ ra sao?”

Vưu Miểu giả vờ đăm chiêu suy nghĩ, rồi bắt đầu dõng dạc đọc thuộc lòng thoại trong nguyên tác: “Theo em, chúng ta nên đổi góc độ tư duy. Quỷ cảnh chắc chắn không bao giờ muốn chúng ta sống sót, cho nên việc chúng ta dấn thân vào trải nghiệm càng nhiều hạng mục càng đúng ý bọn chúng. Nếu có thể sống sót vượt qua nhiều hạng mục, biết đâu chúng ta sẽ gom góp được thêm nhiều manh mối liên quan đến việc phá giải Quỷ hạch, thậm chí còn nhiều hơn cả món quà nhận được từ việc 'đóng góp ý kiến quý báu' ấy chứ.”

Lần này Lư Chinh Long thật sự bật cười thành tiếng.

Gương mặt cô ta vốn dĩ rất không hợp với nụ cười. Làn da vốn căng bóng săn chắc bỗng chốc hằn lên vô số nếp nhăn, tựa như những khe rãnh nứt nẻ trên vách núi đã trải qua bao dâu bể thăng trầm.

Nhưng nụ cười này quả thực đã làm dịu đi rất nhiều biểu cảm nghiêm nghị thường thấy của cô ta. Cô ta nhìn thiếu nữ trước mặt bằng ánh mắt tán thưởng, gật gù khen ngợi: “Khá lắm, em sinh ra là để làm nhà thám hiểm Quỷ cảnh đấy.”

Vưu Miểu: ...

Thôi xin khiếu, em còn phải về sống cuộc đời của người bình thường, chứ chả ham hố làm nhà thám hiểm Quỷ cảnh gì đâu ạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Em nói không sai, Quỷ cảnh giăng đầy cạm bẫy, chúng ta dĩ nhiên là muốn sống sót, nhưng cũng không thể vì thế mà run sợ lùi bước. Lắm lúc con đường sống lại ẩn giấu ngay trong hiểm nguy.” Lư Chinh Long cất lời, “Đi thôi, chúng ta qua xem tình hình bọn họ hiện giờ ra sao rồi.”

Hướng cô ta đi chính là về phía nhóm của Trang Bất Danh. Cái cảnh tượng ngoài miệng thì bảo không muốn chung đường với người ta nhưng chân lại lẽo đẽo bám theo này rất dễ bị hiểu lầm là đang lợi dụng mạng người khác để dò mìn. Thế nhưng Miểu Miểu lại cực kỳ ngoan ngoãn, không thắc mắc nửa lời, điều này khiến Lư Chinh Long càng thêm hài lòng.

Nhằm mục đích phô diễn tốt hơn các sản phẩm thông minh trong từng không gian sinh hoạt, cửa hàng trải nghiệm Nội thất Ưu Đắc nguyên bản đã mạnh tay cải tạo không gian một tầng của trung tâm thương mại thành hai tầng, mô phỏng y như thật một căn hộ loft. Nhưng hiện tại, rõ ràng là nơi này đã bị Quỷ cảnh biến đổi. Bọn họ loanh quanh rẽ quặt không biết bao nhiêu lần mà vẫn chưa thấy điểm cuối, một tình huống hiển nhiên không thể nào xảy ra ở một khu trung tâm mua sắm bình thường.

Lúc hai người đuổi kịp nhóm người kia, cũng là lúc tiếng loa thông báo lại một lần nữa cất lên.

“Chào mừng quý khách đến với khu vực trải nghiệm ánh sáng thông minh. Trong cuộc sống hằng ngày, chắc hẳn quý khách đã từng cảm thấy phiền phức khi phải tự tay tắt đèn? Tại đây, quý khách sẽ được giải phóng hoàn toàn đôi tay, hiện thực hóa công nghệ điều khiển ánh sáng toàn bộ ngôi nhà bằng giọng nói! Xin mời quý khách đứng vào vị trí trung tâm căn phòng, liên tục hô mười lần 'Bật đèn', 'Tắt đèn' để đắm chìm trong cuộc sống thông minh đích thực!”

“Được rồi, vậy thì cứ theo thứ tự lúc nãy đã xếp, Ngưu Nhạc, anh lên trải nghiệm hạng mục đầu tiên đi!” Trang Bất Danh nói.

Ngưu Nhạc trông có vẻ vẫn còn miễn cưỡng.

“Sếp Trang này, ông phải nói lời giữ lấy lời đấy nhé. Lúc tôi lấy được bản đồ thì phải để tôi đi ngay, không được giữ tôi lại bắt trải nghiệm mấy thứ khác đâu đấy...”

Trang Bất Danh cười tít mắt, vỗ n.g.ự.c hứa hẹn: “Dĩ nhiên rồi, dân làm ăn như chúng tôi trọng nhất là chữ tín, anh cứ yên tâm!”

Ngưu Nhạc vừa bước tới giữa phòng, toàn bộ đèn đóm xung quanh đột nhiên vụt tắt tối thui.

Ở những nơi như trung tâm thương mại, thông thường cho dù có cúp điện thì kiểu gì cũng có đèn sự cố bật lên để sơ tán người. Nhưng hiện tại, bủa vây xung quanh chỉ là một màn đêm đen kịt, quánh đặc. Đến cả âm thanh dường như cũng bị bóng tối tước đoạt mất.

Trong lòng Ngưu Nhạc bất giác bắt đầu hoảng sợ. Hắn ta nuốt nước bọt cái ực nơi cuống họng đã hơi khô khốc, rụt rè cất giọng gấp gáp: “Bật... bật đèn!”

Tách! Đèn sáng lên.

Mọi thứ vẫn vẹn nguyên như cũ.

Đám đồng đội của hắn ta vẫn đang đứng chụm lại cách đó không xa. Thấy hắn ta quay sang nhìn, Trang Bất Danh còn niềm nở vẫy tay cổ vũ: “Cố lên! Vừa nãy làm tốt lắm mà? Anh thấy không, chẳng có chuyện gì xảy ra cả, bọn tôi vẫn luôn ở đây!”

Được tiếp thêm chút động lực, Ngưu Nhạc quay mặt đi, hô to: “Tắt đèn!”

Giống hệt lần trước, ánh sáng và âm thanh lại một lần nữa biến mất. Ngưu Nhạc vểnh tai trong bóng tối, cố gắng dỏng tai nghe ngóng về phía đám người đang đứng, nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào.

Thật sự là không có chuyện gì xảy ra sao?

Nếu sau khi tắt đèn không có gì bất ổn, thế thì cớ sao bọn họ lại im như thóc, không nói lấy một lời để hắn ta biết bọn họ vẫn đang ở đó?

Có khi nào... ngay khoảnh khắc đèn vụt tắt, một mình hắn ta đã bị nhốt vào một chiều không gian song song nào đó? Nếu nhỡ có lần nào đèn không sáng lên nữa, chẳng phải hắn ta sẽ không bao giờ thoát ra được sao?

Bị dọa bởi viễn cảnh kinh hoàng do chính mình tưởng tượng ra, hắn ta run lập cập, cuống quýt hô thêm một tiếng: “Bật đèn!”

Ánh sáng ùa về, mọi thứ lại bình thường. Đám đồng đội vẫn đang tươi cười vẫy tay với hắn ta, chỉ là biểu cảm trên mặt họ có phần nghi hoặc, dường như rất tò mò không hiểu sao đột nhiên hắn ta lại trở nên sợ hãi như vậy.

“Này! Mọi người phải lên tiếng chứ!” Ngưu Nhạc cáu gắt quát, “Lúc tắt đèn cũng phải nói chuyện đi! Tôi phải biết mọi người đang ở đâu, thì mới nhìn ra được có gì biến đổi chứ!”

“Vừa rồi có gì đáng sợ đâu nhỉ?” Cô gái trong cặp đôi tình nhân thì thầm to nhỏ với bạn trai.

“Đúng vậy... Giống như mình tắt bật đèn ở nhà bình thường thôi mà. Xì, nhìn gã đàn ông này tướng tá to xác thế, hóa ra lại là đồ nhát cáy à?”

Bọn họ cũng chỉ dám xầm xì giễu cợt sau lưng, đến khi đèn thực sự tắt lần nữa, họ vẫn rất phối hợp thốt ra vài tiếng trò chuyện, để Ngưu Nhạc biết rằng họ vẫn còn đứng đó.

Thế nhưng, những thanh âm này lọt vào tai Ngưu Nhạc lại mang một dáng vẻ hoàn toàn khác.

Trong màn đêm tăm tối, văng vẳng những tiếng thì thầm rờn rợn, những tiếng cười man rợ. Những người đồng đội mà lúc nãy đèn sáng trông còn vô cùng hiền hòa, giờ đây giọng nói nghe vặn vẹo the thé, y hệt một bầy ma quỷ đang đứng đó châm chọc, chỉ trỏ vào hắn ta.

...Không, biết đâu chừng, vào khoảnh khắc ánh đèn lụi tàn, bọn họ thực sự đã biến thành quái vật cả rồi. Chỉ chờ lúc hắn ta hoảng loạn cực độ, rồi sẽ nhào tới cấu xé hắn ta thành từng mảnh vụn.

“Bật đèn!”

Ánh đèn lại rọi sáng.

Đám đồng đội vẫn đang tươi cười vẫy tay ra hiệu bình an vô sự, nhưng niềm tin trong Ngưu Nhạc đối với bọn họ đã tiêu tan.

Thậm chí, khi quay đầu lại nhìn về phía những người đó, đồng t.ử hắn ta còn co rút, rung lên bần bật.

Đáng lẽ ở đó chỉ có năm người đứng, nhưng giờ đây... lại có tận sáu khuôn mặt đang chằm chằm nhìn hắn ta.

Khuôn mặt dư thừa kia trắng bệch, nhợt nhạt hệt như một chiếc túi nilon trôi lềnh bềnh trên mặt nước. Nó lấp ló một nửa phía sau lưng cặp đôi tình nhân, để lộ ra một con mắt lén lút dòm ngó hắn ta.