Đoạn Đường Sau Này, Con Đi Cùng Mẹ

Chương 5



Vân Thành quê tôi là một thành phố có nhịp sống rất chậm.

Nơi đây mang nét đặc trưng của phương Nam với không khí ẩm ướt, những ngày mưa dường như kéo dài mãi.

Có lẽ vì trước đây quá bận rộn, chưa bao giờ có được một giấc ngủ ngon, nên từ khi về quê, tôi bắt đầu ngủ quên trời đất.

Tôi luôn cảm thấy mệt mỏi, dường như bao nhiêu sự kiệt sức của những năm qua đều ẩn nấp trong từng ngóc ngách của cơ thể, rồi đột ngột bùng phát vào lúc này. Ngay cả việc hồi tưởng hay suy nghĩ cũng khiến tôi thấy rã rời.

Trạng thái của mẹ tôi tốt hơn rất nhiều.

Bà còn kết giao được với một người bạn mới tên là Tiểu Đậu.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, tôi thường nghe thấy họ trò chuyện với nhau.

Bà rất lo cho tôi, thường xuyên bảo: "Tiểu Đậu nói rồi, cách nhanh nhất để quên đi một mối tình là bắt đầu một mối tình mới. Mẹ tìm cho con một đối tượng xem mắt nhé, con có muốn gặp không?"

"Tiểu Đậu bảo con gái phải ăn nhiều thịt vào, mẹ làm bò sốt cà chua đây này..."

Tôi không thấy phiền, chỉ là thực sự không có tâm trạng.

Cho đến một ngày tôi ngủ rất lâu, lâu đến mức khi mở mắt ra đã là đêm muộn.

Tôi nghe thấy tiếng mẹ đang gọi điện thoại ngoài phòng khách.

"Tiểu Đậu ơi Tiểu Đậu, con gái tôi ngày nào cũng không chịu ăn, chỉ biết ngủ thôi, tôi phải làm sao bây giờ?"

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói máy móc của AI: [Trẻ con lười dậy thì cần phải điều chỉnh lại đồng hồ sinh học, tăng cường vận động phù hợp, phụ huynh không nên quá nuông chiều...]

Mẹ tôi khẽ cắt ngang lời nó.

"Nhưng tôi chỉ muốn biết, làm sao để nó thấy vui vẻ hơn một chút thôi..."

Cổ họng tôi như nghẹn lại, không thốt nên lời. Tôi chỉ biết lặng lẽ quan sát bà, đến hơi thở cũng cố giữ thật nhẹ.

Có lẽ giữa mẹ con luôn có tâm linh tương thông, bà như nhận ra điều gì đó, đột ngột quay đầu về phía tôi.

Tôi không kịp né tránh, ánh mắt hai mẹ con chạm nhau.

Bà bỗng mỉm cười với tôi, chỉ vào chân tôi mà bảo:

"Hồi hai tuổi con không chịu đi dép, cứ thích để chân trần chạy lại gần đây lén nhìn mẹ thế này này. Lúc đó con trông khỏe mạnh như một con nghé con vậy."

Tôi lúng túng nắm c.h.ặ.t vạt áo. Ngày trước ở những buổi tiệc xã giao tôi khéo ăn khéo nói là thế, mà giờ đây một chữ cũng không thốt ra được.

Bà hơi cúi đầu, nói tiếp:

"Thực ra mẹ vẫn thường hối hận vì đã ly hôn với bố con, rồi dốc hết tâm sức để giành quyền nuôi con. Nếu lúc đó mẹ nhẫn nhịn thêm một chút, có lẽ con đã không phải sống trong một gia đình đơn thân. Nếu mẹ không mải mê tăng ca mỗi ngày để kiếm thêm hai mươi tệ, mẹ đã có thời gian ở bên con nhiều hơn. Như thế có lẽ con đã không thiếu thốn tình cảm đến mức chỉ vì một chút t.ử tế của người ta mà đã yêu đến c.h.ế.t đi sống lại."

"Mẹ luôn không nỡ để con phải chịu khổ, nhưng ở những nơi mẹ không nhìn thấy, con đã phải chịu biết bao khổ cực."

"Mẹ nuôi dạy con tệ quá."

Khoảnh khắc đó, tôi thấy hối hận đến tột cùng.

Im lặng hồi lâu, tôi hỏi bà: "Chẳng phải mẹ bảo có đối tượng xem mắt sao? Ngày mai con đi gặp nhé?"

"Với cả, con muốn ăn mì trường thọ cà chua trứng."

...

Đối tượng xem mắt đó là nhân viên một doanh nghiệp nhà nước.

Mắt anh ta như mọc trên đỉnh đầu vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vừa gặp tôi lần đầu, anh ta đã bắt đầu soi mói.

Nhật Nguyệt

"Tuổi cô lớn quá rồi, kể cả trước đây lương có cao thì đã sao, về cái huyện nhỏ này cũng chẳng bằng tôi đâu."

"Cô nhất định phải có công việc, nếu chúng ta kết hôn thì phải có con ngay."

"Mẹ tôi vất vả lắm, cô phải hiếu thảo với bà ấy..."

Đúng lúc tôi đang định đáp lại vài câu cho qua chuyện thì có một số lạ gọi đến.

Tôi ra hiệu cho anh ta giữ im lặng, anh ta có vẻ không hài lòng nhưng cũng không nói gì.

"Alo?"

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, là Tống Hoài Kinh.

Anh ta có vẻ bất lực: "Tôi cũng để em đ.á.n.h rồi, em đừng giận nữa, làm mình làm mẩy cũng phải có giới hạn thôi chứ."

"Mật khẩu nhà em cũng đổi rồi, tôi không tìm được em nữa."

"Tôi sẽ bảo Mạnh Dao ít xuất hiện trước mặt em, em quay về vị trí cũ làm việc nhé? Điện thoại cũng không gọi được, rốt cuộc em đang bận cái gì thế?"

Tôi im lặng hai giây.

"Xem mắt."

Hơi thở bên kia điện thoại bỗng nghẹn lại, ngay sau đó là tiếng đồ vật bị đập mạnh vào tường.

Điện thoại cúp máy, tôi thấy người đàn ông đối diện vốn dĩ đang ngồi thẳng lưng bỗng chốc rụt vai lại, rồi tống một miếng mì lớn vào miệng.

Cố tình như muốn thể hiện, anh ta nhai rất to, tiếng ch.óp chép vang lên không ngớt.

Tôi nhìn anh ta một lúc rồi hỏi: "Anh đi xem mắt thế này, bạn gái anh có biết không?"

Động tác của anh ta khựng lại ngay lập tức: "Sao cô biết?"

Tôi chỉ vào ốp điện thoại của anh ta, trên đó in hình Hello Kitty rất đáng yêu, rồi chỉ vào cổ tay anh ta, nơi có một chiếc chun buộc tóc màu đen.

Cuối cùng tôi nói: "Chiếc áo khoác này của anh là đồ đôi."

Anh ta ngồi thẳng lưng dậy, lại ra vẻ có học thức mà hơi cúi đầu tỏ vẻ hối lỗi với tôi.

"Thực lòng xin lỗi cô, gia đình không ưng bạn gái tôi nên bắt tôi đi xem mắt. Lần này tôi đi lén nên cô ấy không biết đâu, cô ấy hay nhõng nhẽo lắm, biết được là lại làm loạn lên với tôi ngay..."

Tôi khẽ cụp mắt, cắt ngang lời anh ta.

"Nếu anh không thể cưỡng lại sự sắp đặt của gia đình, không thể cho cô ấy một danh phận chính thức thì hãy nói rõ ràng với cô ấy sớm đi."

"Đừng có dây dưa làm khổ người ta."

Anh ta hơi ngẩn người rồi gật đầu: "Tôi sẽ xử lý ổn thỏa, tôi không sống thiếu cô ấy được."

Tôi đã chẳng còn hứng thú gì nữa, nghe xong câu đó liền đứng dậy rời đi.

Anh ta vội vàng lên tiếng: "Để tôi trả tiền bữa này cho, dù sao cũng là do tôi lừa cô một ván."

"Hay là, chúng ta để lại thông tin liên lạc đi, làm bạn cũng không tồi mà?"

Tôi lắc đầu, rút từ trong ví ra một ít tiền mặt, vừa đủ một nửa chi phí bữa ăn.

Chiếc ví này là do mẹ tôi chuẩn bị, trong thời đại hối hả này, bà luôn nhắc tôi phải mang theo ít tiền mặt phòng thân.

"Không cần đâu, tôi không muốn có bất cứ liên hệ nào với anh cả."