Đoạn Tuyệt Vương Phủ

Chương 7



 

Một tiểu thái giám hớt hải chạy xồng xộc vào trong đại điện, quỳ sụp xuống đất, giọng điệu run rẩy lớn tiếng gọi:

 

“Bệ...

 

Bệ hạ!

 

Không xong rồi!

 

Biên quan... biên quan có tin khẩn cấp tám trăm dặm!”

 

Nụ cười trên mặt Hoàng đế lập tức đông cứng lại, nghiêm giọng quát:

 

“Có chuyện gì mà hốt hoảng như vậy!

 

Chẳng lẽ quân Bắc Địch lại lật lọng?”

 

Tiểu thái giám run cầm cập dâng lên một bức quân báo nhuốm m/áu.

 

Hoàng đế đón lấy xem xét, sắc mặt bỗng chốc trở nên trắng bệch như tờ giấy.

 

“Báo...

 

Báo cáo bệ hạ, tàn quân Bắc Địch liên kết với các nước Tây Vực quay trở lại tấn công, doanh trại tiên phong của quân ta rơi vào ổ phục kích, toàn quân bị tiêu diệt!

 

Trấn quốc công...

 

Trấn quốc công ông ấy... bị vây khốn ở thung lũng Lang Nha, sống ch/ết chưa rõ!”

 

Toàn bộ đại điện lập tức nháo nhào thành một bãi chiến trường.

 

Những người vừa rồi còn chìm đắm trong niềm vui chiến thắng lúc này tất thảy đều ngơ ngác đờ người.

 

Không một ai ngờ tới cục diện lại đột ngột quay ngoắt một trăm tám mươi độ, một khắc trước còn là anh hùng khải hoàn, một khắc sau đã biến thành chủ soái bị vây khốn, nguy hiểm cận kề!

 

“Sao có thể như vậy được!”

 

Hoàng đế đột ngột đập bàn đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu:

 

“Chẳng phải nói đã đại hoạch toàn thắng rồi sao?

 

Sao có thể đột nhiên biến thành thế này!”

 

Cả triều văn võ im phăng phắc, không ai dám ho he nửa lời.

 

Ai mà không biết điều này có nghĩa là gì.

 

Nếu Trấn quốc công có mệnh hệ nào thì thực lực quân sự của Đại Lương sẽ phải chịu đòn đả kích mang tính hủy diệt, liên quân Bắc Địch thừa cơ nam hạ, hậu quả khôn lường!

 

“Nhiếp chính vương!”

 

Hoàng đế đột ngột nhìn về phía Tiêu Tuyệt Trần, giống như vớ được cọc cứu mạng:

 

“Ngươi mau ch.óng điểm binh, lập tức xuất phát chi viện!

 

Trẫm mệnh cho ngươi nhất định phải cứu được Trấn quốc công, tóm gọn toàn bộ quân địch!”

 

Tiêu Tuyệt Trần bước ra, trầm giọng nói:

 

“Bệ hạ, thần tuân chỉ.

 

Nhưng lúc này tình hình khẩn cấp, thần cần điều động lực lượng phòng thủ kinh kỳ, cùng với...”

 

“Chuẩn!”

 

Hoàng đế không cần suy nghĩ liền đồng ý luôn.

 

Vào lúc này hắn cũng không thèm để tâm đến lòng hoài nghi gì nữa, giữ mạng là quan trọng nhất!

 

Tiêu Tuyệt Trần lĩnh mệnh, đang định quay người rời đi thì đã bị một giọng nói thanh cao lạnh lùng gọi giật lại.

 

“Khoan đã.”

 

Mọi người nhìn theo hướng giọng nói, chỉ thấy một vị nữ t.ử mặc đồ lụa thô, mặt che khăn lụa mỏng không biết đã xuất hiện ở cửa đại điện từ lúc nào.

 

Vóc dáng nàng thon thả, khí chất lạnh lùng, tuy đã che khuất dung nhan nhưng đôi mắt sáng ngời kia lại khiến tất cả những người có mặt tại đây cảm thấy một trận tim đập chân run.

 

Toàn thân Tiêu Tuyệt Trần chấn động dữ dội, nhìn chằm chằm vào người nữ t.ử kia, trái tim gần như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng ng/ực.

 

Bóng dáng này, giọng nói này...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Người nữ t.ử ngó lơ ánh mắt kinh ngạc của mọi người, rảo bước đi đến giữa điện, hướng về phía Hoàng đế khom lưng vái chào:

 

“Dân thường họ Tô, tham kiến bệ hạ.”

 

“Họ Tô?”

 

Hoàng đế ngẩn người một lát, ngay sau đó phản ứng kịp, sắc mặt thay đổi lớn:

 

“Ngươi là...

 

Tô Vân Hi?”

 

Hắn làm sao cũng không ngờ tới người nữ t.ử đã biến mất từ lâu này lại xuất hiện vào ngay đúng thời điểm mấu chốt này!

 

Tiêu Tuyệt Trần lao lên vài bước, một tay nắm lấy cánh tay của Tô Vân Hi, giọng điệu run rẩy mang theo vẻ mừng rỡ lẫn sợ hãi khó tin:

 

“Vân Hi!

 

Là nàng!

 

Nàng quả nhiên còn sống!

 

Tại sao nàng lại trốn tránh ta?

 

Nàng có biết ta...”

 

“Vương gia, xin tự trọng.”

 

Tô Vân Hi nhẹ nhàng gạt tay hắn ra, động tác dứt khoát nhanh gọn, không có một chút lưu luyến nào:

 

“Ta và chàng đã sớm ân đoạn nghĩa tuyệt, nay ta là con dân Đại Lương, vì bệ hạ sẻ chia nỗi lo, không liên quan gì tới Vương gia cả.”

 

Tiêu Tuyệt Trần bị ánh mắt lạnh lùng của nàng đ.â.m trúng lòng đau nhói, bàn tay giơ ra khựng lại giữa không trung, chậm rãi buông xuống.

 

Hoàng đế nhìn cảnh tượng này, trong mắt lóe lên một tia âm hiểm, nhưng lúc này tình thế nguy cấp, hắn cũng không thèm để ý nhiều, trầm giọng hỏi:

 

“Tô thị, ngươi nói ngươi có việc muốn tấu, là việc gì?”

 

Tô Vân Hi hướng mặt về phía Hoàng đế, giọng nói trong trẻo, dõng dạc nói:

 

“Bệ hạ, Nhiếp chính vương không thể lĩnh binh xuất chinh.”

 

Lời này vừa thốt ra, cả điện xôn xao!

 

Tiêu Tuyệt Trần sắc mặt xám xịt, quát lớn:

 

“Tô Vân Hi!

 

Ngươi điên rồi sao!

 

Lúc quốc gia lâm nguy, ngươi lại dám cản trở quân cơ!”

 

Tô Vân Hi lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái, quay sang Hoàng đế, không hoảng không loạn nói:

 

“Bệ hạ, dân thường không phải cản trở, mà là vì nghĩ cho bệ hạ, nghĩ cho quốc gia.

 

Nhiếp chính vương nếu lúc này cầm quân thì sẽ chỉ dẫn đến hai loại hậu quả.”

 

Nàng giơ hai ngón tay lên, giọng điệu bình tĩnh đến đáng sợ:

 

“Thứ nhất, nếu hắn thắng, cứu được Trấn quốc công, bình định được phản loạn, đến lúc đó hắn nắm giữ trọng binh, uy vọng còn cao hơn trước, bệ hạ sẽ ngự trị hắn thế nào đây?

 

Chỉ sợ đến lúc đó, người ngồi trên ngai vàng này là ai còn chưa biết được.”

 

Đồng t.ử Hoàng đế co rụt lại, bàn tay nắm lấy ngai vàng nổi đầy gân xanh.

 

Tô Vân Hi tiếp tục nói:

 

“Thứ hai, nếu hắn thua, không chỉ không cứu được Trấn quốc công, e rằng ngay cả chính hắn cũng phải chôn thây nơi thung lũng Lang Nha.

 

Đến lúc đó Đại Lương không còn tướng tài có thể dùng, cửa ngõ kinh sư mở toang, bệ hạ lại biết xử trí thế nào?”

 

“Ngươi... ngươi đây là đang nguyền rủa bổn vương!”

 

Tiêu Tuyệt Trần tức đến mức toàn thân run rẩy, chỉ tay vào Tô Vân Hi nhưng nhất thời cứng họng.

 

Bởi vì những gì nàng nói lại chính là điều Hoàng đế lo lắng nhất.