Đoạt Lại Hào Quang

Chương 7



 

“Khương Hoa, hay nói cách khác là Trữ thị Khương Hoa thật sự, lặng lẽ không một tiếng động ẩn mình trong bóng tối, nhìn cửa sau Thái phó phủ đóng c.h.ặ.t, đèn l.ồ.ng treo cao, bóng người chập chờn, giới bị rõ ràng đã sâm nghiêm hơn rất nhiều.”

 

Trên mặt nàng không có bất kỳ biểu cảm nào, chỉ có nơi sâu thẳm trong ánh mắt là cuồn cuộn nỗi hận thù khắc cốt ghi tâm lạnh thấu xương, cùng với một tia mệt mỏi khó có thể phát giác.

 

Mười lăm năm.

 

Từ làn nước hồ lạnh giá may mắn thoát ch/ết, đến khi được lão ông đ.á.n.h cá cứu lên rồi sốt cao mất đi ký ức, sống một cuộc đời m/ông muội chịu đủ mọi khi nhục ở làng chài mấy năm.

 

Cho đến một ngày nọ, sau khi phần đầu bị thương tổn, những mảnh vỡ ký ức bị nước hồ nuốt chửng kia như dời non lấp bể cuộn trào trở lại.

 

Nàng nhớ ra mình là ai, nhớ ra mình đã bị rơi xuống nước “ngoài ý muốn" như thế nào, nhớ ra đứa con gái nhà nông Tiết Xuân Nương có dung mạo tương tự luôn dùng ánh mắt hâm mộ nhìn nàng kia.

 

Hạt giống thù hận đã chôn sâu từ lúc đó.

 

Nhưng nàng biết, chỉ dựa vào ký ức thì nàng không thể lay chuyển được kẻ mạo danh đã đỉnh đạc mang danh nghĩa “Khương Hoa Ông chúa" gả vào hào môn kia.

 

Nàng cần chứng cứ, cần lực lượng, cần thời cơ.

 

Thế là nàng rời khỏi làng chài.

 

Ẩn tính mai danh, chịu đựng những nỗi khổ mà người thường khó có thể tưởng tượng được để từng chút từng chút truy tra manh mối.

 

Nàng tìm được những cựu bộc năm xưa có thể biết chuyện, dùng đủ mọi cách, có kẻ thì lấy được khẩu cung, có kẻ thì tìm được vật chứng.

 

Nàng lẻn vào kho cũ đã bị phong tồn của Trưởng công chúa phủ, lấy ra mật đương mẫu thân lưu lại.

 

Nàng thậm chí còn nghĩ cách vớt được miếng ngọc bội bị Tiết Xuân Nương ném xuống đáy giếng sâu ở hậu viên Thái phó phủ.

 

Nàng giống như một con thú phục kích trong bóng tối, kiên nhẫn chờ đợi, tinh tâm bố trí.

 

Cho đến khi nàng gặp được người đó —— Lê thị Á Nguyên.

 

Một kỳ nữ vì nỗi oan khuất của gia tộc mà lưu lạc phong trần nhưng tâm chí kiên cường, tinh thông đạo dịch dung và tình báo.

 

Bọn họ đạt thành giao dịch, nàng giúp Lê Nguyên báo thù, Lê Nguyên giúp nàng quy vị.

 

Tờ giấy b/ắn vào càng xe ngựa của Trữ Minh Hiên chính là thủ b/út của Lê Nguyên.

 

Còn phía Đậu phu nhân cũng là do Lê Nguyên thông qua một số con đường truyền lời, thu hút sự chú ý của Đậu Thượng thư.

 

Tất cả đều đang tiến hành theo kế hoạch.

 

Sự sợ hãi của Tiết Xuân Nương, sự hoài nghi của Trữ Minh Hiên, sự quan vọng của Đậu phủ...

 

Lửa đã được châm lên rồi.

 

Tiếp theo chính là thêm củi, quạt gió, để ngọn lửa này cháy càng thêm vượng, cho đến khi thiêu rụi hoàn toàn cặp nam nữ tu hú chiếm tổ chim khách kia cùng với những con chấy rận dưới lớp bào y hoa lệ của bọn họ sạch sẽ không còn một mống.

 

Khương Hoa khẽ vuốt ve miếng ngọc bội giấu trong ng/ực.

 

Thân ngọc ôn nhuận dường như vẫn còn lưu lại một tia ấm áp của mẫu thân.

 

Mẫu thân, người đã nhìn thấy chưa?

 

Nữ nhi trở về rồi.

 

Những kẻ nợ chúng ta, hại chúng ta, nữ nhi sẽ từng nét từng nét, liền bản đem lợi đòi lại bằng hết.

 

Nàng nhìn lại Thái phó phủ đèn đuốc sáng trưng một cái cuối cùng, xoay người, lặng lẽ không một tiếng động hòa vào màn đêm sâu thẳm hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Bóng dáng đơn bạc nhưng lại thẳng tắp như cây tùng.

 

Đêm còn rất dài.

 

Kịch mới vừa khai la.

 

【03】

 

Ngày hôm sau, Trữ Minh Hiên cáo giả không lên triều.

 

Trời vừa tờ mờ sáng, hắn đã thay thường phục, chỉ dẫn theo một mình tâm phúc Trữ An lặng lẽ xuất phủ từ cửa bên, đi thẳng đến Tây Thị.

 

Tây Thị “Bác Cổ Trai" là một tiệm lâu năm có tiếng ở kinh thành, mặt tiền không lớn nhưng khá có nội hàm, chưởng quầy họ Tiêu là một lão đầu có nhãn lực độc lạt và khẩu phong cực kỳ kín kẽ.

 

Khi Trữ Minh Hiên bước vào điếm, Tiêu chưởng quầy đang ở sau quầy gảy bàn tính, thấy có khách đến thì khẽ nheo mắt nhìn, đợi nhìn rõ dung mạo khí độ của Trữ Minh Hiên thì trong mắt lóe lên một tia tinh quang, buông bàn tính ra rồi chồng chất nụ cười nghênh tiếp.

 

“Vị gia này, sớm ah, muốn xem thử thứ gì không?

 

Tiệm nhỏ tuy không lớn nhưng tóm lại cũng có vài món đồ có niên đại."

 

Tiêu chưởng quầy nụ cười khả cúc, ánh mắt lại tựa như vô ý lướt qua đai ngọc biểu thị thân phận ngang hông Trữ Minh Hiên.

 

Trữ Minh Hiên không muốn nói nhiều, đi thẳng vào vấn đề:

 

“Chưởng quầy, nghe nói quý điếm gần đây có thu một miếng ngọc bội bằng mỡ cừu, khắc họa tiết phượng hoàng, một góc có khảm tơ vàng tu bổ, có chuyện này không?"

 

Tiêu chưởng quầy nụ cười không đổi, ánh mắt lại khẽ ngưng một cái, cười ha hả nói:

 

“Ái chà gia ơi, miếng ngọc bội này ấy à, tiệm nhỏ qua tay không một trăm thì cũng tám mươi, không biết ngài nói là miếng nào?

 

Liệu có đặc trưng chi tiết hơn không?"

 

Trữ Minh Hiên chằm chằm nhìn lão, chậm rãi nói:

 

“Miếng ngọc bội đó nên là cung đình cựu vật.

 

Chưởng quầy nếu từng thấy qua định sẽ ấn tượng sâu sắc."

 

Tiêu chưởng quầy vuốt vuốt chòm râu dê, lộ ra vẻ bừng tỉnh:

 

“Ồ —— Ngài nói là miếng mà mấy ngày trước có vị phu nhân đem đến điển đương phải không?

 

Phải phải phải, là có một miếng như vậy, thành sắc cực tốt, điêu công tinh trạm, đặc biệt là thủ pháp kim tương ngọc kia phi cung trung xảo tượng không thể làm được.

 

Có điều..."

 

Lão lộ ra vẻ khó xử, “Miếng ngọc bội đó hôm qua đã bị người ta chuộc đi rồi."

 

“Chuộc đi rồi?"

 

Trữ Minh Hiên trong lòng chìm xuống, “Kẻ nào chuộc đi?"

 

“Cái này..."

 

Tiêu chưởng quầy xoa xoa tay, khó xử nói, “Gia ơi, ngài cũng biết quy củ của cái ngành này của tụi tui rồi đó, thông tin của khách hàng không tiện tiết lộ.

 

Huống hồ người chuộc đương kia là một gương mặt lạ, đội mũ có mành che nên nhìn không rõ diện mạo, giao ngân tiền xong lấy ngọc bội liền đi, không hề nói nhiều."