Ánh nắng ban trưa rực rỡ chiếu rọi xuống mặt biển, chiếc du thuyền chầm chậm rẽ sóng rời khỏi cảng Hải Thị.
Trên boong tàu, ban nhạc rock đang biểu diễn đầy nhiệt huyết, bữa tiệc chào mừng du khách lên tàu diễn ra vô cùng náo nhiệt.
Chu Lạc Tích tựa người vào lan can chạm khắc tinh xảo của đài quan sát ngắm nhìn một lát, tà váy màu xanh bạc hà khẽ bay theo gió biển, càng tôn lên dáng vẻ mảnh mai yêu kiều của cô.
Chu Lạc Tích và Ô Linh cùng ở trong căn Sky Suite hai tầng, hai phòng ngủ nằm ở tầng trên, tầng dưới là phòng khách có quầy bar và một hồ bơi vô cực ngoài ban công, mặt nước hồ bơi như nối liền một đường thẳng tắp với eo biển xanh chàm mênh mông bát ngát.
Ô Linh thay váy rồi bước ra, hai người đến spa làm liệu trình chăm sóc bằng bùn biển sâu trước, sau đó mới đi xuống nhà hàng chính ở tầng dưới.
Chu Lạc Tích mở thực đơn nhìn lướt qua một vòng, ánh mắt dừng lại trên tên vài món ăn.
Như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức, cô lập tức nhớ ra đó đều là những món Tần Việt thích ăn.
Họ đã cùng nhau ăn rất nhiều, rất nhiều lần.
Chu Lạc Tích thầm nghiến răng, ngón tay chọc mạnh xuống thực đơn, cố tình gọi vài món mà người nào đó ghét nhất.
Ô Linh nhìn người phục vụ mang thức ăn lên, hồ nghi ngước mắt: "Gọi nhầm rồi hả? Cậu thích ăn mấy món này sao?"
Chu Lạc Tích cố tỏ ra bình tĩnh, rút nĩa bạc xiên một miếng dồi huyết Phần Lan đưa lên miệng: "Thỉnh thoảng đổi khẩu vị nếm thử cái mới cũng không tệ!"
Ô Linh: "Ồ?"
Chu Lạc Tích gần như chẳng nhai miếng dồi huyết kia, hoàn toàn là gượng gạo nuốt chửng.
Chịu ảnh hưởng từ Tần Việt, hai người thường xuyên ăn cơm cùng nhau, những món anh không thích ăn thì Chu Lạc Tích cũng sẽ không thích.
Bao nhiêu năm qua hai người cùng chung sống, thói quen của nhau đã sớm thay đổi một cách vô thức, hòa quyện và ảnh hưởng lẫn nhau.
Chu Lạc Tích rũ mắt, đầu ngón tay khẽ miết nhẹ lên miệng ly.
Hành trình của du thuyền kéo dài sáu ngày năm đêm, trong đó ngày thứ ba sẽ cập bờ.
Trong ba ngày này, Chu Lạc Tích hoàn toàn ngắt kết nối mạng, điện thoại vứt sang một bên, mỗi ngày ngủ dậy là lôi kéo Ô Linh chạy ra ngoài, chơi hết tất cả các trò giải trí trên du thuyền. Từ sáng đến tối cô luôn tràn trề năng lượng, trong mắt chỉ còn lại những bữa tiệc giữa biển trời, váy áo lụa là và rượu champagne.
Ý định ban đầu của Ô Linh là đi nghỉ dưỡng, bỗng nhiên bị bắt rèn luyện như lính đặc nhiệm, cô nàng ngớ cả người, vứt túi xách nằm vật ra sô pha.
Chu Lạc Tích ngồi xổm xuống cạnh ghế sô pha: "Hi hi, đi nhảy dù trên boong tàu không?"
Câu này cứ như tiếng thì thầm của ác quỷ vậy!
Ô Linh đầu tiên là rùng mình một cái, sau đó nhắm nghiền hai mắt: "Trời ơi, nghỉ một lát đi bà cô tổ tông của tớ ơi!"
Chu Lạc Tích không muốn nghỉ, hễ nghỉ ngơi là trong đầu sẽ hiện lên những suy nghĩ lộn xộn.
Ngày thứ ba, du thuyền cập bờ.
Ô Linh không có hứng thú xuống tàu đi dạo, cô nàng mặc bộ đồ bơi dây yếm ngâm mình trong hồ bơi, gọi video call với Giáo sư Thẩm của cô nàng.
Rất nhanh, một giọng nói thanh lãnh từ trong điện thoại truyền đến: "Em làm sao thế, ăn mặc thành ra như vậy?"
Ô Linh khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng: "Ở trong hồ bơi không mặc thế này thì em phải mặc thế nào? Giáo sư Thẩm, hay là anh dạy em đi?"
Chu Lạc Tích không kìm được liên tưởng đến hình ảnh hồ ly tinh xinh đẹp và thư sinh mặt trắng, hai người họ quả thật rất xứng đôi.
Chu Lạc Tích chuẩn bị xuống dưới đi dạo, cô xách túi lên vẫy tay ra hiệu với Ô Linh rồi đi ra ngoài.
Ba ngày nay ở trên du thuyền, Chu Lạc Tích có quen biết ba người trẻ tuổi, hai nam một nữ. Khi biết Chu Lạc Tích muốn xuống tàu một mình, cô gái kia liền mời cô đi cùng.
Trong nhóm đó, một nam một nữ là một đôi tình nhân, người đàn ông còn lại là đồng nghiệp của họ.
Vé của họ là phúc lợi công ty, ba người rủ nhau cùng đi chơi.
Đôi tình nhân kia tính tình khá tốt, nhưng gã đàn ông còn lại, từ sau khi biết loại phòng Chu Lạc Tích ở, cũng như để ý thấy tấm thẻ đen quyền lực vô hạn trên tay cô, hắn liền tỏ ra nhiệt tình với cô một cách thái quá.
Chu Lạc Tích thừa sức phân biệt được đâu là nhiệt tình giả tạo và đâu là xu nịnh thực sự.
Cô từ nhỏ đã được Tần Việt mang theo bên cạnh, những nơi có Tần Việt xuất hiện thì anh chính là thượng khách được mọi người tung hô, mà Tần Việt sẽ luôn nhường vị trí chủ tọa lại cho cô.
Cô đã sớm nghe quen tai, nhìn quen mắt mấy trò a dua nịnh nọt đó rồi.
Đi dạo một hồi, Chu Lạc Tích cũng chẳng muốn đi cùng bọn họ nữa, bèn tìm một cái cớ rồi tự mình tách ra.
Gã đàn ông kia còn muốn đuổi theo, miệng liến thoắng nói cô là con gái con đứa ở nơi đất khách quê người không an toàn.
Hắn bị chàng trai trong cặp đôi kia kéo lại: "Lâm Tiêu, cậu thôi đi! Không biết bản thân phiền phức thế nào à? Có biết nhìn sắc mặt người ta không hả..."
Tuy anh ta dùng giọng điệu trêu chọc, nhưng lời nói đã rất thẳng thừng. Vậy mà gã đàn ông tên Lâm Tiêu kia lại chẳng hề có chút lúng túng nào khi bị vạch trần tâm tư, ngược lại còn lý lẽ hùng hồn: "Đó là một 'tiểu phú bà' đẳng cấp đấy, đổi lại là cậu thì cậu có muốn bám vào không?"
Chàng trai kia nhìn hắn như nhìn kẻ thần kinh: "Cậu tưởng tiểu phú bà nhà người ta ai đến cũng không từ chối, cái gì cũng không kén chọn chắc?"
Lâm Tiêu: "Cậu..."
Cô gái đi cùng vội vàng giảng hòa: "Thôi nào, ở ngoài đường cái vì chuyện này mà cãi nhau có mất mặt không chứ..."
Chu Lạc Tích đi theo hướng dẫn trên mạng, tìm được một cửa hàng bán đồ thủ công mỹ nghệ.
Vừa bước vào cửa cô đã cảm thấy như đào được kho báu, mỗi một món đồ nhỏ đều như sinh ra để dành cho gu thẩm mỹ của cô.
Trong tiệm bày đủ loại đồ thủ công được chế tác từ vỏ sò trắng, từ đĩa ăn, khay đựng, cho đến bông tai, dây chuyền.
"Ba mẹ, chị gái, dì Tiêu, anh rể, còn có..."
Chu Lạc Tích chọn quà, nhìn thấy trên tay có dư ra một phần, cô im lặng hai giây, rồi làm như không có chuyện gì mà bỏ nó trở lại chỗ cũ.
Cửa hàng này rất nổi tiếng, là địa điểm "hot" trên mạng, hàng người chờ thanh toán xếp dài dằng dặc.
Chu Lạc Tích không muốn xếp hàng lắm, lại tiếp tục đi dạo quanh tiệm. Cuối cùng khi đi đến trước kệ hàng cũ, cô lẳng lặng cầm món đồ vừa nãy bỏ xuống ném vào giỏ mua hàng.
Chủ yếu là vì đợi xếp hàng thôi, rảnh rỗi quá cũng chẳng biết làm gì.
Sau khi thanh toán xong xuôi, Chu Lạc Tích day day chóp mũi.
Hai tay xách túi lớn túi nhỏ trở về, Ô Linh không có trong phòng.
Cùng lúc đó, quản lý du thuyền vội vã dẫn theo một đám người mặc đồng phục chạy tới nghênh đón Tần Việt lên tàu.
"Tần Tổng, hoan nghênh ngài ghé thăm du thuyền Blue Island Spectrum." Quản lý thái độ cung kính, mặt đầy tươi cười.
Tần Việt sắc mặt lạnh lùng, giọng nói trầm thấp: "Không cần rêu rao, tôi đến tìm người."
Quản lý liên tục vâng dạ.
Quán bar nằm trên boong tàu lộ thiên của du thuyền, mấy chàng bartender ăn mặc mát mẻ đang lắc lư ly shaker trên tay theo tiếng nhạc.
Ánh mắt Chu Lạc Tích lướt qua cơ bụng tám múi màu nâu đồng của bọn họ.
Chẳng hiểu sao, cô lại nảy sinh sự so sánh.
Mấy gã đàn ông tràn ngập vẻ lãng tử ngoại quốc này dáng người tuy đẹp, nhưng từng thớ cơ bắp trên người đều trông căng phồng như bột nở, bóng loáng dầu mỡ.
Ngược lại thì...
Chu Lạc Tích đưa tay vỗ lên trán, đè nén những suy nghĩ đang đầy ắp trong đầu mình xuống.
Khu ghế nhung, khu ghế cao quầy bar, Chu Lạc Tích đều quét mắt một vòng nhưng không tìm thấy Ô Linh.
Nhớ ra trên du thuyền hình như có đến mấy quán bar, Chu Lạc Tích đang định nhắn tin cho Ô Linh để xác nhận thì mấy tiếng nói chuyện quen thuộc truyền tới.
Ở khu vực ghế sofa cách Chu Lạc Tích không xa, hai nam một nữ kia đang ngồi đó. Ngoài bọn họ ra, xung quanh còn có mấy gã đàn ông lạ mặt khác ngồi cùng.
Có lẽ là uống say rồi, máu nóng bốc lên, cái tên Lâm Tiêu kia vậy mà bắt đầu cá cược: "Cứ cược là trong vòng ba ngày, tôi nhất định có thể hạ gục được con bé tiểu phú bà đó!"
Mấy gã đàn ông nghe xong cười ha hả, nhao nhao hỏi tiểu phú bà ở đâu ra, mấy anh em cũng muốn tham gia ván cược.
Cô gái đi cùng nghe vậy bật cười khẩy: "Một đám cóc ghẻ mà còn đòi bám lấy thần tiên tỷ tỷ nhà người ta."
Lâm Tiêu nghe vậy giận dữ trừng mắt nhìn sang: "Cô nói lại lần nữa xem?!"
Chàng trai đi cùng phắt dậy chắn trước mặt bạn gái: "Lâm Tiêu! Cậu đừng có quá đáng!"
Cô gái thấy thế kéo kéo tay bạn trai mình: "Ông xã chúng ta đi thôi, người ta nói đi du lịch mới biết được nhân phẩm, lần này em tin thật rồi!"
Lâm Tiêu trong công việc khá có trách nhiệm, cũng có chút bản lĩnh thực sự, tuổi còn trẻ đã leo lên được vị trí phó giám đốc, ai mà ngờ tư cách con người này sau lưng lại tồi tệ như thế.
Cô gái kéo bạn trai mình đi, quyết định mấy ngày còn lại sẽ đường ai nấy đi, mạnh ai nấy chơi, cắt đứt với Lâm Tiêu.
Cô gái vừa xoay người lại liền sững sờ.
Chạm phải ánh mắt của cô ấy, Chu Lạc Tích đáp lại bằng một nụ cười nhạt. Cô khoanh hai tay trước ngực, lạnh lùng quét mắt nhìn Lâm Tiêu và đám đàn ông kia.
Chu Lạc Tích được gia đình cưng chiều mà lớn lên, nhưng không có nghĩa là cô yếu đuối mong manh. Cô khẽ hất cằm, ánh mắt lạnh lùng kiêu ngạo, thần thái ấy lại giống Tần Việt như đúc.
Chu Lạc Tích chặn người phục vụ rượu lại, cầm lấy ly rượu trên khay của anh ta tạt thẳng vào người Lâm Tiêu.
Đá lạnh lẫn với rượu ào ào dội xuống, Lâm Tiêu bật dậy, đưa tay quệt đi nước đá trên mắt, trừng trừng nhìn Chu Lạc Tích, trong giọng nói mang theo sự giận dữ tột độ vì bị làm nhục trước đám đông: "Cô làm cái quái gì vậy?!"
Chu Lạc Tích mặt không cảm xúc: "Miệng thối như thế, không phải nên rửa nhiều lần chút sao!"
Dứt lời, cô lập tức tạt thêm mấy ly nữa về phía hắn.
Mấy gã đàn ông kia cũng bị tạt rượu đầy người, từng tên đều đứng dậy, to con lực lưỡng định vây lấy Chu Lạc Tích.
Chu Lạc Tích căn bản không lo lắng, cô giữ thẻ thông hành hạng cao cấp nhất, vệ sĩ trên du thuyền sẽ ưu tiên bảo vệ cô.
"Cô còn trẻ như thế tiền ở đâu ra, còn không phải dựa vào việc ngủ với đàn ông sao!"
"Không phải có một loại gọi là gái bay show sao!"
"Cô chính là lên tàu để đi khách chứ gì!"
Chu Lạc Tích không đánh giá cao sức chiến đấu của đám đàn ông này, nhưng đã đánh giá thấp cái miệng thối tha đê tiện của bọn họ.
Ánh mắt cô lạnh lẽo, âm thầm siết chặt ly rượu định ném qua. Đúng lúc này, Lâm Tiêu bị người ta đạp mạnh một cú từ phía sau, cả người hắn đập mạnh vào bàn rượu.
Biến cố đến quá nhanh, tất cả mọi người đều ngước mắt nhìn lên.
Vệ sĩ nghiêng người lui ra, Tần Việt từ trong bóng tối chậm rãi bước ra, dáng người cao lớn, gương mặt lạnh lùng như băng.
Anh chỉ vào một xe đầy rượu mà một nhân viên phục vụ khác đang đẩy tới, nhạt giọng ra lệnh: "Mở hết ra."
Lại nhìn sang gã đàn ông đang co quắp r*n r* trên bàn rượu, giọng nói anh lạnh trầm, mang theo sự uy nghiêm khiến người ta không dám kháng cự:
"Đổ hết vào họng hắn."
Sau lưng Tần Việt còn có một hàng vệ sĩ áo đen, lập tức có người tiến lên nghe lệnh làm việc.
Lâm Tiêu muốn cầu xin tha thứ, nhưng rất nhanh đã không thể thốt nên lời.
Cái bộ dạng xấu xí nhếch nhác này, sẽ làm bẩn mắt cô gái nhỏ của anh.
Tần Việt nghiêng người đứng chắn trước mặt Chu Lạc Tích, bóng lưng cao lớn dựng lên một bức tường bảo vệ vững chắc cho cô.
Anh hơi cúi người, nghiêng đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn cô: "Hết giận chưa?"
Chu Lạc Tích đầu tiên là kinh ngạc trước sự xuất hiện của anh, sau đó lại bị thủ đoạn tàn nhẫn lạnh lùng của anh làm cho khiếp sợ.
Cô im lặng, cắn môi rũ mắt, không muốn nhìn thẳng vào mắt anh.
Sự dịu dàng trong mắt anh đều là giả tạo, đôi mắt đó của anh rõ ràng thâm sâu u tối, như muốn nuốt chửng người khác.
Chu Lạc Tích: "Em không muốn nhìn thấy bọn họ nữa."
Tần Việt cười: "Được, nghe em."
Kỵ sĩ vĩnh viễn nghe lời công chúa.
Vệ sĩ rất nhanh tiến lên lôi đám người này đi xử lý.
Đôi tình nhân kia đâu đã bao giờ thấy trận thế như thế này, co cụm vào một góc không dám nói lớn tiếng.
Chu Lạc Tích nhìn sang, ném cho bọn họ một ánh mắt trấn an.
Quản lý du thuyền mồ hôi vã đầy đầu, vội vàng tiến lên tạ lỗi với Tần Việt: "Xin lỗi, thành thật xin lỗi Tần Tổng, đều là do biện pháp an ninh của chúng tôi không kịp thời..."
"Người ông nên xin lỗi không phải là tôi." Tần Việt lạnh giọng nói xong, vừa xoay người lại mới phát hiện Chu Lạc Tích đã biến mất.
Tần Việt ngẩn người, bất lực cười. Cô gái nhỏ quả nhiên chạy nhanh như thỏ, chuồn êm ru không một tiếng động.
Tần Việt làm sao từ Hải Thị lên được du thuyền ư?
Nguyên nhân rất đơn giản, là vì cô mà đến.
Bị truy đuổi quá sát sao, Chu Lạc Tích cảm thấy áp lực gấp bội.
Cô quyết định trốn ngay vào trong phòng không ra ngoài nữa, đợi du thuyền quay về Hải Thị cập bến, cô sẽ tìm cơ hội chuồn đi.
Hành lang yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, giờ này du khách cơ bản đều đang vui chơi ở bên ngoài.
Để không bị Tần Việt đuổi kịp ngay khi từ quán bar đi ra, cô đã đặc biệt đi đường vòng một đoạn xa mới trở về.
Chu Lạc Tích cúi đầu quẹt thẻ mở cửa, lách người vào trong. Đóng cửa lại xong xuôi, cô thở phào nhẹ nhõm, cho đến khi xoay người lại.
"A...!"
Đồng tử Chu Lạc Tích co rút lại, lưng đập mạnh vào cánh cửa.
Trên ghế sô pha, Tần Việt đang ngồi đó, một thân sơ mi đen lạnh lùng nghiêm nghị, ngón tay thon dài rõ khớp xương đang lơ đễnh gõ lên tay vịn.
Tựa như mãnh thú đang kiên nhẫn đợi thỏ con tự chui đầu vào lưới.
"Anh... sao anh vào được đây?!"
Xung quanh tĩnh lặng, Tần Việt nhìn cô chằm chằm.
Bảy ngày không gặp, đôi mắt cô vẫn trong veo, hàng lông mày vẫn tươi tắn như xưa, nhưng trong đầu anh lại tràn ngập hình ảnh cô rơi nước mắt dưới thân anh đêm hôm đó.
Lần đầu tiên anh biết, cô cười lên rất đẹp, mà khóc lên lại càng đẹp hơn.
Tần Việt đứng dậy khỏi ghế sô pha, chậm rãi bước về phía cô.
"Anh... anh đừng qua đây...!"
Mỗi bước anh tiến tới gần đều khiến sắc mặt Chu Lạc Tích thêm phần căng thẳng, cô hoảng loạn xoay người định vặn tay nắm cửa, nhưng cửa không hề nhúc nhích, cô làm cách nào cũng không mở được.
Bóng dáng cao lớn của người đàn ông áp sát, Tần Việt từ phía sau ôm lấy eo cô, giam chặt cô vào trong lòng.
Chu Lạc Tích toàn thân run lên, theo bản năng vùng vẫy kịch liệt.
Cái ôm đã từng quen thuộc này, giờ phút này lại tràn ngập cảm giác áp bức nghẹt thở.
Chu Lạc Tích giơ tay cào cấu cánh tay to lớn đang chắn ngang eo mình: "Buông ra... anh buông em ra!"
"Tích Tích."
Cánh tay Tần Việt siết chặt hơn, lực tay lớn đến kinh người.
Anh cúi người, giọng nói trầm thấp dán sát bên tai cô, không nhanh không chậm cất lời: "Bây giờ anh chỉ là muốn ôm em, em mà còn giãy giụa nữa, anh sẽ không chỉ dừng lại ở thế này đâu."