Đọc Tâm Ăn Dưa Lớn! Tu Chân Giới Toàn Là Dân Hóng Phốt Chuyên Nghiệp

Chương 221: Ý tưởng điên rồ của Phượng Sanh: Hay là đổi cho tiểu sư đệ một đạo lữ mới?



 

 

Lâm phụ đặt chén trà trong tay xuống, vuốt râu hiền hòa hỏi.

 

“Tiêu sư điệt tìm bản tôn có chuyện gì?”

 

Trong phòng chỉ có hai cha con Lâm gia, hắn và A Nghiên, tổng cộng bốn người, Tiêu Tịch Tuyết liền không che giấu.

 

Hắn trực tiếp lấy ngọc quyết mặc ngọc ra cho Lâm phụ xem.

 

“Không biết Lâm bá phụ có nhận ra ngọc quyết này không?”

 

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy ngọc quyết, đồng t.ử của Lâm phụ chợt co rút lại, ông vội vàng nhận lấy cẩn thận quan sát hồi lâu.

 

Ông lật qua lật lại xem xét, thậm chí còn vận dụng thần thức kiểm tra.

 

Xác định ngọc quyết này đích thực có liên quan đến cơ mật được Lâm gia bảo vệ nghiêm ngặt, ông không khỏi kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Tịch Tuyết.

 

“Ngươi lấy được ngọc quyết này từ đâu?”

 

Tiêu Tịch Tuyết nói, “Là tại hạ có được, còn về nguồn gốc xin thứ cho vãn bối không thể cho biết.”

 

Lâm phụ nghe vậy nhíu mày, nhưng ông nhanh ch.óng nghĩ rằng chỉ có ngọc quyết này thôi thì chưa đủ.

 

Còn phải phá giải bốn mươi chín đạo trận pháp, sau đó nhỏ m.á.u tươi vào, cuối cùng lại đặt ngọc quyết vào, mới có thể giải trừ toàn bộ cơ quan,

lấy được thứ mà Lâm gia đã bảo vệ qua nhiều thế hệ suốt ngàn năm.

 

Vị Tiêu sư điệt này có quan hệ với ân nhân của Lâm gia ngàn năm trước hay không, chỉ cần hắn lấy được thứ đó, mọi chuyện sẽ sáng tỏ.

 

Nếu không phải.

 

Mà là Tiêu sư điệt không biết từ đâu có được ngọc quyết, giả mạo hậu nhân của ân nhân, những cơ quan trận pháp kia tự nhiên sẽ không để cho hắn dễ chịu.

 

Lâm phụ trả lại ngọc quyết cho Tiêu Tịch Tuyết, cười tủm tỉm nói.

 

“Không giấu gì Tiêu sư điệt, ngọc quyết này của ngươi đích thực có liên quan đến một vật mà Lâm gia ta đang bảo vệ.

Vật đó là do một vị ân nhân của Lâm gia ngàn năm trước yêu cầu chúng ta bảo quản, dặn dò chúng ta ngàn năm sau nếu có người cầm ngọc quyết mặc ngọc trong tay ngươi đến,

chúng ta sẽ đưa người đó đến đại điện bảo quản vật phẩm.

Đợi bản tôn chuẩn bị một chút, sáng mai sẽ dẫn ngươi đi.

Ngoài ra, đại điện kia có bốn mươi chín đạo trận pháp, đây chỉ là cơ bản nhất.

Đến lúc đó có vào được đại điện hay không, tất cả đều tùy thuộc vào chính Tiêu sư điệt.”

 

Bọn họ chỉ phụ trách bảo quản và canh giữ, không để vật của ân nhân bị người khác cướp đi.

 

Còn những việc khác, dù muốn giúp cũng không giúp được.

 

Tiêu Tịch Tuyết gật đầu đồng ý, “Làm phiền Lâm bá phụ.”

 

Lâm phụ: “Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thôi, ha ha.”

 

Xua tay xong, Lâm phụ lại nhìn về phía Đường Nghiên, “Còn Đường sư điệt thì sao? Cũng tìm bản tôn có việc à?”

 

Đường Nghiên đem lý do của Đại Tiên Đoán Thuật ra lừa dối, à không, nói lại một lần cho Lâm phụ nghe.

 

Lâm phụ trừng lớn hai mắt, chưa kịp để ông lần nữa cảm thán rằng Đường Nghiên ưu tú đến mức ông muốn bắt ngay về làm con rể của mình.

 

Trong đầu liền đột nhiên nhận được giọng nói cảnh cáo đầy nguy hiểm của Tế Dũng, bảo ông phải phối hợp.

 

Khóe miệng Lâm phụ hơi co giật: “……”

 

Ông liếc nhìn cái mai rùa đen trên tay Đường Nghiên, vừa nhìn đã biết là hàng thật.

 

Bình tĩnh nói, “Nếu đã như vậy, Đường sư điệt mời.”

 

Một lát sau, Lâm phụ và Lâm Dịch Trần ngơ ngác đứng tại chỗ.

 

Vẫn còn đang chấn động bởi hình ảnh ẩn chứa vô vàn thiên cơ vừa nhìn thấy qua động tác của Đường Nghiên.

 

Chắc chắn là diễn thôi ư? Chứ không phải thật à?

 

Hệ thống thấy lại có hai người bị hiệu ứng đặc biệt lừa cho ngớ ngẩn, vui mừng khôn xiết.

 

Ha ha, nó thích nhất là xem bọn họ bị sốc đến ngớ ngẩn ra như thế.

 

Sắc mặt Đường Nghiên có chút tái nhợt dừng lại, đem những tin tức lớn liên quan đến Lâm Tứ và Triệu Mạn mà cậu đã hóng được trước đó báo cho Lâm phụ.

 

Lâm phụ tỉnh lại từ cơn chấn động, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng ngưng trọng.

 

“Lời của sư điệt bản tôn đã ghi nhớ, bất kể lời sư điệt nói là thật hay giả, bản tôn nhất định sẽ sai người âm thầm để ý đến Lâm Tứ và Triệu Mạn.”

 

Tiếp đó, Lâm phụ lại từ Tu Di giới t.ử lấy ra khoảng 30 cây linh d.ư.ợ.c bát cửu phẩm.

 

“Nghe nói sư điệt kiêm tu đan đạo, những đan d.ư.ợ.c này coi như là quà cảm tạ của bản tôn vì sư điệt đã cố ý nhắc nhở.”

 

Từ chỗ Đường Nghiên nhận được tin tức trọng đại liên quan đến Lâm gia, Lâm phụ đang lo không biết cảm tạ thế nào.

 

Bây giờ vừa hay có cớ đưa tới cửa.

 

Đường Nghiên cười cười nhận lấy, “Lâm bá phụ khách khí quá, vậy vãn bối xin cung kính không bằng tuân mệnh.”

 

Nói xong việc, Lâm Dịch Trần tiễn hai người ra ngoài, vừa mới quay trở lại phòng.

 

Liền nghe thấy cha mình nhìn chằm chằm vào bóng lưng rời đi của Tịch Tuyết và Đường Nghiên mà cảm thán một câu, “Ôi chao, tốt thật.”

 

Ngay sau đó, cha cậu nhìn về phía cậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Dịch Trần à, hai người bạn này của con thiên phú và nhân phẩm đều thuộc hàng thượng thừa, hai người chị của con cũng không tệ, con nói xem nếu ta gả hai chị của con cho họ thì thế nào?”

 

Trán Lâm Dịch Trần chảy xuống một hàng vạch đen, vội vàng ngăn cản ý tưởng điên rồ của cha mình.

 

“Đừng mà. Tịch Tuyết và Đường Nghiên đều có người trong lòng rồi, cha đừng có làm loạn nữa.”

 

“A?” Lâm phụ tiếc nuối vô cùng, “Vậy à, thế thì thôi.”

 

Lâm Dịch Trần lại nói, “Đúng rồi, con đã tìm sát thủ của Thất Sát Các, hạ lệnh tuyệt sát, đến lúc đó tứ thúc và tứ thẩm một người cũng không thoát được.”

 

Sắc mặt Lâm phụ trở nên phức tạp, “Ừm, biết rồi.”

 

Thất Sát Các trong miệng Lâm Dịch Trần là một tổ chức sát thủ lừng lẫy tại Tiên Linh đại lục.

 

Nó tuy chỉ là thế lực nhất lưu, nhưng danh tiếng không hề thua kém các thế lực đỉnh cấp.

 

Lấy ám sát làm nghề, phàm là tu sĩ nào đăng nhiệm vụ tại Thất Sát Các, Thất Sát Các đều sẽ không tiết lộ bất kỳ thông tin thân phận nào của tu sĩ, chỉ có một cái tên giả.

 

Các nhiệm vụ được nhận trong các chưa từng có tiền lệ thất bại, mỗi tu sĩ có tên trong danh sách ám sát, cuối cùng đều phải trả giá bằng cái c.h.ế.t thân t.ử hồn tiêu.

 

Tính bảo mật cao, tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ lớn, năng lực thực thi mạnh.

 

Chỉ trong hai trăm năm ngắn ngủi, Thất Sát Các đã thu về vô số tiền của, từ một thế lực nhỏ vô danh vươn lên trở thành thế lực nhất lưu.

 



 

Tiêu Tịch Tuyết dẫn Đường Nghiên đi lượn một vòng trước mặt đám người Lê Mặc, Phượng Sanh, Hoắc Trạch Vũ.

 

Trên cổ hắn là những vết đỏ lấm tấm và yết hầu ửng đỏ sưng lên.

 

Gương mặt Tiêu Tịch Tuyết ánh lên vẻ kiêu ngạo và ngọt ngào đậm đặc.

 

Nhìn đến mấy người không khỏi khóe miệng co giật, kỳ diệu thay lại cảm thấy bụng mình có chút no.

 

Đường Nghiên muộn màng nhận ra tâm tư nhỏ của hắn, vành tai đỏ lên, lén lút liếc mắt rồi trừng mắt với bàn tay Tiêu Tịch Tuyết đang nắm c.h.ặ.t t.a.y cậu dưới bàn.

 

Mấy cái thứ này không cần phải khoe ra cho mọi người xem đâu chứ?

 

Khụ, tuy rằng nửa thân trên của cậu bây giờ cũng có không ít dấu vết, nhưng cũng không giống như người này, khoe khoang một cách lẳng lơ ch.ói lọi.

 

Hơn nữa cậu vốn muốn dùng linh lực xóa đi, nhưng người bên cạnh lại cứ bắt cậu giữ lại.

 

Nói là đẹp.

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Trong lòng Đường Nghiên càng thêm xấu hổ, vành tai đỏ đến mức có thể nhỏ ra m.á.u.

 

Nhìn thấy sự tương tác thân mật giữa hai người, trong lòng Quý Trầm lại bắt đầu dâng lên nỗi chua xót và khó chịu dày đặc.

 

Phượng Sanh thì chống cằm lén lút quan sát Đường Nghiên.

 

Trọng điểm là nhìn vào eo.

 

Thấy tiểu sư đệ không có gì bất thường, Phượng Sanh thất vọng lắc đầu.

 

Thôi được rồi, nàng còn nghĩ đêm qua tiểu sư đệ say rượu, sáng nay đại sư huynh lại tùy tiện khoe khoang với họ như vậy.

 

Chắc hẳn đêm qua hai người họ đã trải qua một đêm rất tốt đẹp.

 

Kết quả… Đại sư huynh thật vô dụng.

 

Đêm qua dáng vẻ câu hồn đoạt phách của tiểu sư đệ say rượu, rất nhiều người có mặt ở đó nhìn đến mắt cũng thẳng ra.

 

Không ngờ đại sư huynh lại có thể nhịn được, chung quy là nàng đã đ.á.n.h giá thấp sức nhẫn nại của đại sư huynh, chậc.

 

Chẳng lẽ đại sư huynh thuộc hệ thần quy sao? Phượng Sanh thầm lẩm bẩm trong lòng.

 

Đột nhiên trong đầu nàng lóe lên một ý nghĩ, ánh mắt tò mò thầm lặng dừng trên người Tiêu Tịch Tuyết.

 

Khoan đã! Nhẫn nhịn được như vậy, lẽ nào là có bệnh khó nói ở phương diện kia?

 

Phượng Sanh nghĩ đến Bạch sư thúc bị người yêu ghét bỏ rồi bị đá, trông cao to là thế, mà bên trong lại…

 

Hít! Lẽ nào đại sư huynh cũng giống Bạch sư thúc?

 

Trời đất ơi! Vậy hạnh phúc sau này của tiểu đệ đệ phải làm sao?

 

Chỉ trong chốc lát, Phượng Sanh đã tưởng tượng ra rất nhiều nội dung, thậm chí bắt đầu nảy sinh ý tưởng điên rồ là chia rẽ đại sư huynh và tiểu sư đệ,

rồi tìm cho tiểu sư đệ một đạo lữ mới.

 

Văn Nhân Tấn, hạng hai Thiên Kiêu Bảng, mặt mũi không tệ, thiên phú cũng ổn, chỉ là có hai ba hồng nhan tri kỷ.

 

Diệp Cảnh Hành, hạng tư, không được, người này có chủ rồi.

 

Hạng sáu, Cơ Từ Nhiễm, thủ tịch đại đệ t.ử của Song Nghệ Tông ở Trung Ương Vực, không được, có vị hôn thê…

 

Suy nghĩ đến nửa chừng, Phượng Sanh vội vàng lắc đầu xua đi ý tưởng điên rồ trong đầu.

 

Không được, vẫn là đại sư huynh và tiểu sư đệ hợp nhau nhất.

 

Hơn nữa họ chính là do bà mẹ Phượng này tận mắt chứng kiến mới đi đến ngày hôm nay.

 

Tuyệt đối! Tuyệt đối không thể chia rẽ được!