Độc Y Thập Nương

Chương 1: 1



GIỚI THIỆU:

 

Làm trù nương ba năm, món ăn bị người người chê là khó nuốt, chẳng ai hay rằng, ta cũng từng làm Thái t.ử phi suốt ba năm.

 

Ba năm ấy, cũng bị thiên hạ c.h.ử.i rủa không ngớt.

 

Họ nói ta hãm hại nghĩa tỷ, bạc đãi hoàng tôn, cuối cùng rơi vào kết cục xác cốt không còn, thật là c.h.ế.t đáng, c.h.ế.t hay.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta cũng cho là như vậy.

 

Còn thường cùng khách nhân cười cợt phụ họa theo.

 

Nhưng ngày hôm ấy, lại có một người phẫn nộ thay ta bất bình:

 

“Bọn vô lại các ngươi, dám phỉ báng Thái t.ử phi! Dẫu ở nơi quan ngoại, kỵ binh Đông cung cũng sẽ kéo đến, tru sát các ngươi!”

 

01

 

Trong t.ửu quán tồi tàn, trước tiên là một thoáng lặng im sững sờ.

 

Tiếp đó, cả sảnh ầm ầm cười vang.

 

“Đông cung? Còn cả kỵ binh? Ở đâu?”

 

Mọi người nhìn về phía bàn gần cửa sổ, nơi một thiếu niên gầy gò, sắc mặt tái nhợt đang ngồi, càng nhìn càng thấy buồn cười.

 

Một hán t.ử để trần cánh tay, râu ria xồm xoàm, cười cợt nói:

 

“Thằng nhóc ngươi cai sữa chưa, dám đến T.ử Nhân Lĩnh xông pha giang hồ, còn nhắc tới Đông cung?”

 

Hắn khinh miệt vỗ bàn.

 

“Ha ha, nói cho ngươi biết, đừng nói Đông cung yếu đuối vô dụng, cho dù là thiên t.ử, đến chỗ này, cũng chẳng có tác dụng gì!”

 

Soạt—

 

Hai hộ vệ thân hình như sói như vượn bên cạnh thiếu niên lập tức rút đao.

 

Ở nơi này, đao kiếm chẳng có gì lạ, kẻ liều mạng không sợ c.h.ế.t lại càng là “đặc sản”.

 

Trong chốc lát, đao thương kiếm kích, roi nhọn rìu b.úa đồng loạt lóe lên, sát khí cuồn cuộn, ch.ói mắt đến mức ánh nắng giữa trưa cũng phải lùi ba phần.

 

Ta ở gian bên cạnh, qua khung cửa nhỏ, nhìn rõ gương mặt thiếu niên ấy, khẽ nhíu mày.

 

02

 

Tấn Yển?

 

Trong ký ức của ta, đứa trẻ hai má tròn trịa, ngã xuống liền khóc, níu vạt váy ta gọi “di xấu xa”, nay thân hình đã thẳng như trúc non, giữa hàng mày càng lộ ra vẻ lạnh lùng bướng bỉnh giống hệt phụ thân nó.

 

Cái “oan gia đòi nợ” này sao lại xuất hiện ở đây?

 

Ý niệm lóe lên, sau lưng ta bỗng lạnh toát:

Chẳng lẽ Đông cung thật sự đã sụp đổ, đến nỗi hoàng tôn duy nhất cũng phải ra quan ngoại mưu sinh?

 

Nhưng ngay sau đó, ta lắc đầu.

 

Không thể.

 

Tấn Như Chương, vị Thái t.ử bệnh tật kia tuy nhu nhược, nhưng lại như con rùa sống lâu—trong số các hoàng t.ử, kẻ gian trá như Tam hoàng t.ử, hung tàn như Ngũ hoàng t.ử, đều lần lượt bị cuốn vào tranh đoạt mà kẻ phế, kẻ c.h.ế.t.

 

Chỉ có ngôi vị Thái t.ử là mấy chục năm qua vẫn vững như bàn thạch.

 

Tên “Tấn vương bát” ấy, cũng không phải hoàn toàn vô dụng.

 

Vậy thì tiểu “vương bát” này chạy ra quan ngoại, ắt hẳn có điều khả nghi.

 

Ta đảo mắt, quyết định không can dự.

 

Nếu nó chỉ là ngứa ngáy da thịt, lén trốn ra ngoài tìm đòn, chịu chút khổ dưới tay đám lão giang hồ, tự khắc sẽ xám mặt mà quay về.

 

Còn nếu có dụng ý khác, bên cạnh nó tất có trọng thần Đông cung đi theo, chuyện này cũng không đến lượt ta xen vào.

 

Đang lúc trong lòng nghi hoặc—

 

Quả nhiên, ngay sau đó, thấy một nam t.ử áo xám, dáng người thanh gầy vội vàng bước vào, chắp tay hướng về phía mọi người, liên tục cáo lỗi:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đứa nhỏ trong nhà chưa từng trải sự đời, lỡ lời x.úc p.hạ.m chư vị hảo hán. Hôm nay tiền rượu thịt xin để tại hạ chi trả, coi như thay nó bồi tội. Mong chư vị đại nhân đại lượng, chớ chấp tiểu nhi!”

 

Lời nói khéo léo tròn trịa, người ngồi đây đều là kẻ có danh tiếng, truyền ra ngoài việc tranh chấp với một đứa trẻ cũng chẳng hay ho gì, nên ai nấy đều thuận theo, lục tục trở về chỗ.

 

Chỉ có tiểu t.ử kia vẫn chưa cam lòng, định nói thêm gì đó, liền bị nam t.ử áo xám vỗ nhẹ lên trán, trầm giọng răn dạy:

 

“Trước khi xuất môn, phụ thân ngươi dặn gì, ngươi quên rồi sao? Còn không ngoan ngoãn, lập tức cút về!”

 

Tấn Yển sắc mặt khó coi, đành lặng lẽ ngồi xuống.

 

Người xung quanh thấy thiếu niên bị dạy dỗ thì cười vui vẻ, chỉ có hán t.ử trần tay kia miệng lưỡi cay độc, uống vài chén rượu rồi chậm rãi nói:

 

“Trẻ con ra ngoài phải nghe lời người lớn, đừng để người ta tưởng là có mẹ sinh mà không có mẹ dạy.”

 

Sắc mặt Tấn Yển lúc xanh lúc trắng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng. Ngay cả nam t.ử áo xám cũng trầm xuống.

 

Ta cười lạnh, đứng dậy, đi vào bếp.

 

Chẳng bao lâu sau, tiểu nhị bưng món lên, đặt trước mặt hán t.ử kia một nồi canh thịt dê:

 

“Khách quan—canh của ngài đây.”

 

Hán t.ử lại lộ vẻ hoảng sợ, nuốt khan:

 

“Ta… đâu có gọi canh?”

 

Tiểu nhị cười híp mắt:

 

“Ôi chao, hôm nay ngài có phúc rồi, đây là Thập Nương mời.”

 

Hơi nóng bốc lên, mồ hôi lạnh lăn dài trên trán hán t.ử. Hắn không muốn uống—nhưng lại không thể không uống.

 

Mọi người xung quanh đều mang vẻ xem kịch, không một ai giúp đỡ.

 

Hán t.ử nghiến răng, nhắm mắt, siết c.h.ặ.t cơ tay, bê cả nồi lên, ừng ực một hơi uống cạn.

 

“Hay! Đó mới là hảo hán!” – mọi người vỗ tay tán thưởng.

 

Ngay sau đó—

 

“Hảo hán” kia thân hình đổ sầm, cả người lẫn nồi cùng ngã ngửa ra đất, giật lên một cái, rồi bất tỉnh.

 

Tấn Yển cùng đám người: “……”

 

Nam t.ử áo xám khiêm nhường hỏi người bên cạnh:

 

“Đây là…?”

 

Khách trong quán dường như đã quen, không quay đầu, chỉ nói với người ngoại lai:

 

“Đây là quy củ của Uyên Ương t.ửu quán—canh của Thập Nương, uống thì là bằng hữu, không uống… chính là kẻ địch.”

 

Nam t.ử áo xám khẽ ngạc nhiên:

 

“Thập Nương?”

 

Lần này đến lượt khách nhân kinh ngạc, quay đầu lại:

 

“Độc thủ Thập Nương, ngươi không nhận ra sao?”

 

03

 

“Thập Nương——”

 

Trên sườn núi, lá ô cửu xào xạc rơi, đỏ rực một vùng. Giữa trời đất, kiếm quang loáng động, bóng người chập chờn.

 

Trong khoảnh khắc, mũi kiếm khẽ rung, đã kề sát yết hầu của kẻ vừa tới, hắn lập tức cứng đờ.

 

Ta thản nhiên nói:

“Đã bảo rồi, đừng gọi ta như đang khóc tang.”

 

Chu Nghi cong mắt, đôi mắt phong lưu đa tình ánh lên ý cười:

“Cô oan uổng ta rồi, tiếng gọi của ta như nhạn đực gọi nhạn cái, tràn đầy tình ý mà.”

 

Ta thu kiếm vào vỏ, trở tay tung một cước.