Độc Y Thập Nương

Chương 11



Ta cười:

 

“Đã khỏi từ lâu. Ta lừa gạt, tổn hại Khiết Cốt bộ không ít, hắn chỉ trả lại một đao, đã là còn nể mặt rồi.”

 

Cửu tỷ im lặng, nắm dây cương, khẽ nói:

 

“Tú Tú, muội phải bảo trọng. Muội và nghĩa mẫu chí hướng cao xa, nhưng con đường các người đi bước quá hiểm, thủ đoạn lại quá tàn… làm tỷ, bản lĩnh không bằng muội, cũng không thể che chở cho muội, chỉ khuyên muội một câu: trên giang hồ, nợ m.á.u phải trả bằng m.á.u. Muội phải tự chừa cho mình một con đường lui, hiểu không?”

 

Ta cười nhạt, không cho là đúng, cũng không nói gì, chỉ phất tay tiễn nàng.

 

Đường lui… đã chẳng còn tâm trí nghĩ xa đến thế.

 

Chỉ cần dẹp yên sóng gió trước mắt, để trong mộng không còn bị nghĩa mẫu túm tóc mắng c.h.ử.i, ta đã có thể niệm một câu ‘A Di Đà Phật’ rồi.

 

Hoàng hôn buông xuống, tiếng ngựa hí xa dần. Ta đứng một mình bên đường, ngẩng đầu nhìn về phía đông.

 

Không biết trong quan… tình hình ra sao.

 

21

 

Nửa tháng sau, Bạch Sa quan, trong chủ thành.

 

Tấn Yển ôm Huyết Uyên Ương, ngồi trước trướng quân của Thái t.ử. Toàn thân hắn như vừa lăn lộn trong bùn, nếu không nhận ra thanh kiếm kia, Chu Nghi hẳn sẽ tưởng đây là một tiểu khất cái nào đó.

 

Vị hoàng tôn này cũng thật có bản lĩnh—biết cúi đầu, biết quỳ gối. Khổ cầu suốt mấy ngày, cuối cùng cũng đưa được cha con họ Lục trở về.

 

Lúc này, Lục Hành đang ở trong trướng chẩn bệnh cho Thái t.ử.

 

Chu Nghi tháo mũ giáp, đôi tay trắng trẻo thanh tú khẽ run—cầm đao quá lâu rồi. Hắn vốn là thân văn nhân, mấy ngày nay làm quân sư, bất đắc dĩ cũng phải lên thành chống địch.

 

May mà trong nhà Đại Thiền Vu của bộ Sa Đà ở thảo nguyên xảy ra biến cố, phân tán binh lực, lại thêm viện binh từ kinh thành kéo đến. Nếu không, e rằng đôi tay này của Chu Nghi… từ nay về sau chẳng thể cầm b.út nữa.

 

Hắn không khỏi có chút khâm phục Thập Nương. Nhìn nàng gầy yếu như vậy, mà quanh năm đeo kiếm, trong ống quần đầy ám khí, thỉnh thoảng còn xách theo đại đao nặng mười cân, ngày đêm hành tẩu, g.i.ế.c người như c.h.é.m dưa.

 

Nghĩ đến “chém dưa”, trong đầu Chu Nghi lại hiện lên cảnh chiến trường m.á.u me be bét. Hắn lắc đầu, ôm mũ giáp ngồi xuống bên cạnh hoàng tôn.

 

“Tiểu điện hạ, lập được đại công rồi đấy. Điện hạ tỉnh lại chắc chắn sẽ vui mừng, ngài đã trưởng thành rồi.”

 

Tấn Yển mặt mũi lấm lem bụi đất, trong kẽ tay cũng dính m.á.u, chẳng có biểu tình gì.

 

Hắn hoàn toàn không thể gượng dậy tinh thần.

 

Trên đường hộ tống cha con họ Lục trở về, vị Tam hoàng thúc của hắn không biết đã bố trí bao nhiêu sát thủ. Trước tiên là hai phó tướng đi theo hắn c.h.ế.t trận, sau đó là sư phụ luôn bảo hộ hắn.

 

Dẫu di từng cảnh báo, nói sư phụ là gian tế, nhưng lời di nói xưa nay thật giả lẫn lộn, từ nhỏ đã thích trêu đùa bắt nạt hắn.

 

Tấn Yển vẫn muốn tin sư phụ.

 

Dẫu sao, sư phụ cũng không nói sai—cha con họ Lục quả thực còn sống.

 

Huống hồ, đó là sư phụ của hắn—người từ nhỏ dạy hắn võ công, mang cho hắn đủ thứ đồ chơi, nâng hắn lên vai cho cưỡi xem pháo hoa.

 

So với Thái t.ử luôn lạnh lùng, bận rộn đến mức khó gặp mặt, sư phụ lại giống như một người cha trần tục khác của hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thế nhưng, lần này di không lừa hắn.

 

Sư phụ thật sự là gian tế.

 

Nếu không phải trong tay hắn còn có một thanh kiếm, e rằng đêm đó đã bị chính sư phụ vặn gãy cổ.

 

Mà rõ ràng là Thạch Vũ bên phía Tam hoàng thúc, lại đột nhiên xuất hiện, thay hắn kết liễu sư phụ đã bị trọng thương.

 

Hóa ra, Thạch Vũ là người do Thái t.ử cài vào.

 

Hắn từng là mã phu khi di còn làm Thái t.ử phi. Muội muội thất lạc của hắn vô tình được di thu lưu, nuôi dưỡng tại Giang Đông. Vì báo ân, hắn đầu phục Thái t.ử. Trước khi Thái t.ử lâm bệnh, đã âm thầm dặn hắn đưa di trở về—lo rằng nếu chiến bại, quan ngoại đại loạn, di sẽ gặp nguy.

 

Nhưng di… đã không trở lại.

 

Tấn Yển cảm thấy tất cả những chuyện này đều quá mức hoang đường.

 

Sư phụ biến thành kẻ thù, kẻ thù lại thành thân vệ…

 

Hắn giống như một con cừu ngốc bị ném vào đấu trường dã thú, nhìn hổ sói c.h.é.m g.i.ế.c, cáo hồ tranh đoạt. Rõ ràng hắn chỉ là kẻ bị đẩy đi, vậy mà cuối cùng, đám người ấy lại reo hò, nói rằng đó là chiến thắng của hắn.

 

Tấn Yển ôm c.h.ặ.t thanh kiếm.

 

Lúc này, hắn bỗng nhiên… rất nhớ di.

 

Ít nhất, những trận đ.á.n.h mắng của nàng… còn có thể khiến hắn tỉnh táo.

 



 

“A… xì!”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta quỳ trước án thư, tay cầm b.út mà hắt hơi liên tiếp, xoa xoa mũi, thầm nghĩ: đứa cháu nào đang âm thầm nguyền rủa ta vậy.

 

Hiện giờ tình hình biên quan tạm có thể yên tâm đôi phần. Có Lục lão tướng quân trấn giữ, lại thêm mùa đông đã tới, người Sa Đà phải tác chiến hai mặt trước sau, lương thảo không đủ, ắt chẳng thể kéo dài.

 

Tam hoàng t.ử liên tiếp thất bại, số lương thảo tích trữ quan ngoại cũng bị ta dẫn người cướp đốt sạch. Nghĩ đến cảnh hắn ở trong hoàng tự chắc đang tức đến dậm chân, nhưng cũng chỉ là con châu chấu cuối thu, nhảy nhót chẳng được mấy ngày—chuyện thông địch của hắ, chứng cứ đã rõ ràng, khó lòng thoát tội.

 

Ta đặt b.út xuống, thổi khô mực trên giấy, cẩn thận cuộn lại, bỏ vào ống thư nhỏ hẹp, rồi bước ra ngoài. Dưới hành lang, ta huýt sáo hai tiếng.

 

Một con hắc ưng từ trời cao lao xuống, đậu lên cánh tay ta.

 

Ta buộc ống thư vào chân nó, vuốt nhẹ lưng chim, giơ tay lên:

 

“Gió gấp đường xa, cẩn thận.”

 

Con ưng nghiêng đầu, lông lưng dựng lên, móng khẽ điểm tay ta, rồi v.út lên không trung, lượn đi.

 

Hy vọng kinh thành nhận được tin, đám ngự sử kia sẽ dùng “đao kiếm nơi đầu lưỡi” mà đóng đinh Tam hoàng t.ử c.h.ế.t cứng trong chùa.

 

Ta đứng dưới hành lang, tiếng thiết mã leng keng, kéo c.h.ặ.t áo choàng lớn cũng không ngăn nổi cái lạnh thấu xương. Ta co ro, trong lòng có chút nghi hoặc—

 

Trước kia ta chưa từng sợ lạnh, năm nay thật là trúng tà rồi.