Không đợi ta đáp lời, Cố Tiêu Hằng đã xoay người.
“Phụ thân, nhiều năm nay người dạy Thái t.ử tín nghĩa, nay nếu Cố gia làm ra chuyện hủy hôn ngay trong ngày đại hôn, sau này còn lập thân trên triều đình thế nào?”
“Tiêu Viễn không muốn thành thân, lại còn buông lời bất kính với Đào Nhiên cô nương, cho dù cưỡng ép trói đệ ấy tới thành thân, ngày sau cũng sẽ không yên ổn.”
“Nếu Đào gia và Cố gia đã có hôn ước, ta và Đào Nhiên cô nương lại đôi bên tình nguyện, chẳng phải tốt hơn ép buộc Tiêu Viễn sao?”
Cố lão gia nghe những lời này, trầm tư rất lâu.
Cuối cùng vẫn bị Cố Tiêu Hằng thuyết phục, gật đầu đồng ý mối hôn sự này.
Cố phu nhân vẫn nhíu mày, nhịn không được nói thêm một câu.
“Nhưng nếu Viễn nhi trở về, với tính tình của nó, sao chịu dễ dàng bỏ qua?”
Cố lão gia dùng ánh mắt ngăn bà nói tiếp.
Kèn trống lại vang lên, khi Cố Tiêu Hằng giúp ta phủ lại khăn voan đỏ, ngón út nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt ta, lau đi nước mắt cho ta.
Đầu tim ta bỗng run lên một trận.
Sau đó, hắn ghé bên tai ta khẽ nói.
“Đừng sợ, có ta ở đây.”
Giọng nói ấy nhỏ đến mức chỉ mình ta nghe thấy, nhưng lại có đủ sức mạnh khiến lòng ta an ổn.
4.
Bên này, Cố Tiêu Hằng thay hỉ phục, cầm dải lụa nhân duyên, cùng ta bái đường thành thân.
Bên kia, trong sương phòng của Vĩnh Xuân Lâu, Cố Tiêu Viễn đang ung dung mặc áo chải đầu.
Nữ t.ử bên cạnh giúp hắn mặc áo, trêu chọc hắn.
“Chàng không thích tân nương t.ử mà phụ thân tìm cho chàng sao?”
“Sao ngày đại hỉ cũng không chịu về?”
Động tác cài khuy của hắn hơi khựng lại.
Hắn nghĩ một lát rồi nói.
“Cũng không phải không thích, nàng ta trông khá xinh đẹp, tính tình cũng thú vị, chỉ là hơi hoang dã một chút.”
“Chàng chẳng phải trước nay vẫn thích nữ nhân hoang dã một chút sao?”
“Sao bây giờ lại không thích nữa?”
Cố Tiêu Viễn ôm lấy eo nữ t.ử, hôn lên mặt nàng một cái.
“Mỹ thiếp kiều nương có thể hoang dã, nhưng làm phu nhân thì không được.”
“Ta chỉ để nàng ta chờ thêm một canh giờ, đè bớt nhuệ khí của nàng ta, sau này nàng ta mới không trèo lên đầu ta được!”
“Chàng không sợ nàng ta không gả nữa sao?”
“Không gả?”
“Năm nay nàng ta đã mười tám rồi, sao còn hao phí nổi?”
“Nếu đã đính hôn lại bị từ hôn, truyền ra ngoài, thanh danh của nàng ta cũng chẳng dễ nghe, muốn gả tiếp càng khó.”
Vẻ mặt Cố Tiêu Viễn còn đang đắc ý, gã sai vặt bên ngoài đã đập cửa dữ dội.
“Không xong rồi thiếu gia!”
“Đào Nhiên cô nương muốn thành thân với đại thiếu gia rồi!”
“Cái gì?!”
Cố Tiêu Viễn ném “bốp” chiếc khăn trong tay về lại chậu đồng, lập tức chạy xuống lầu, xoay người lên ngựa rồi phóng về phủ.
“Chuyện gì xảy ra?”
“Ai cho nàng ta thành thân với đại ca ta?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Là Đào Nhiên cô nương tự mình đề nghị.”
Gã sai vặt đem những chuyện xảy ra trong phủ kể lại cho Cố Tiêu Viễn.
Hắn tức đến nghiến răng.
“Đúng là một mụ điên!”
5.
Trên đường cưỡi ngựa về phủ, trong đầu Cố Tiêu Viễn toàn là bóng dáng Đào Nhiên cứ mãi không tan.
Hắn biết tính tình nàng từ nhỏ đã cứng cỏi.
Năm tám tuổi, lần đầu nàng tới phủ, bởi vì Cố Tiêu Viễn cướp một quyển sổ nhỏ của nàng không chịu trả, liền bị nàng đè xuống đất đ.á.n.h.
Đôi mắt to như hạt vải lanh lợi vô cùng, khi trừng hắn thì vừa dữ vừa đáng yêu.
Sau lần bị đ.á.n.h ấy, Cố Tiêu Viễn liền cảm thấy nàng rất đặc biệt, không giống những thiên kim thế gia mà hắn thường gặp.
Nàng từ nhỏ theo cha mẹ nam bắc buôn bán, từng thấy rất nhiều phong cảnh, gặp đủ loại người, những chuyện nghe thấy nơi phố phường cũng kể rất sinh động thú vị.
Nàng chọc tổ ong vò vẽ, bắt cóc ghẻ, gây họa đủ kiểu, trò nào cũng mới lạ.
Đến ngày nàng phải đi, hai người ôm nhau khóc thành một đoàn, thế nào cũng không chịu rời nhau.
Năm mười hai tuổi, khi nàng lại đến phủ ở tạm, đã trổ mã duyên dáng yêu kiều, có phong thái thiếu nữ.
Lần này, nàng không còn ham chơi nữa, trái lại vùi đầu vào Tàng thư các, đọc sách đến như si như say.
Khi đó Cố Tiêu Viễn nhìn thấy nàng, đã biết thẹn thùng và căng thẳng, nhưng nàng chưa biết chuyện tình cảm, ánh mắt nhìn hắn còn chẳng thâm tình bằng nhìn ch.ó.
Khi đó bề ngoài nàng trông văn tĩnh hơn không ít, nhưng tính tình vẫn cương liệt như trước.
Chỉ vì mẫu thân hắn nói một câu rằng tâm tư nữ nhi không nên đặt trên thi thư, chuyên tâm nữ công mới là chính sự.
Nàng đâu còn để ý gì đến trưởng ấu tôn ti, ngay trên bàn cơm đã túm lấy mẫu thân hắn mà phản bác không ngừng.
Về sau càng nói càng tức, thẳng thắn chỉ ra thế gian đặt quá nhiều yêu cầu và trói buộc lên nữ t.ử, rất không công bằng.
Lần ấy, ngay cả đại ca ngày thường không hay cười nói cũng ngẩng đầu, dùng ánh mắt tán thưởng mà cười nhìn nàng.
Chính vào lúc đó, Cố Tiêu Viễn biết nàng là một con ngựa hoang thú vị lại có cá tính, nhưng hắn lại cứ muốn nàng thuần phục dưới tay mình.
6.
Hôn lễ hoàn thành, Cố Tiêu Hằng còn phải tiếp đãi khách khứa bên ngoài, ta một mình được đưa vào phòng hắn.
Căn phòng này không được trang hoàng, lạnh lẽo thanh vắng, hệt như bản thân Cố Tiêu Hằng.
Không bao lâu sau, nha hoàn cầm hộp thức ăn bước vào.
“Thiếu phu nhân, thiếu gia lo người cả ngày chưa dùng bữa sẽ đói, nên dặn nô tỳ mang ít thức ăn tới, thiếu phu nhân ăn trước một chút đi.”
Ta đứng dậy đi đến trước bàn, nhìn một bàn đồ ăn và điểm tâm, khóe môi bất giác cong lên.
Không ngờ hắn cũng khá chu đáo.
Nhưng miếng bánh trong tay ta vừa đưa tới bên miệng còn chưa kịp ăn, ngoài cửa đã ầm ĩ náo loạn.
“Đào Nhiên!”
“Đào Nhiên, nàng ở đâu!”
“Nàng ra đây cho ta!”
“Đồ dâm phụ!”
“Mụ điên!”
“Nàng thành thân với ca ca của vị hôn phu, quả thực không biết liêm sỉ!”
Là giọng của Cố Tiêu Viễn.
Vừa rồi thúc giục hết lần này đến lần khác hắn không tới, bây giờ lại tới nhanh thật đấy?