Đổi Hồng Trang

Chương 9



Như Yên và Văn Nghiễn thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng không cần làm người thừa nữa, lập tức chuồn ra ngoài.

 

Sau khi cửa phòng đóng lại, hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một xấp ngân phiếu và khế thư.

 

“Nhiên nhi, đây là đất đai nhà cửa ta đã mua, sau này giao cho nàng bảo quản.”

 

“Bổng lộc ta nhận được cũng sẽ đưa về phủ giao cho nàng.”

 

Ta không nhận đồ trong tay hắn, nhìn chằm chằm vào mắt hắn.

 

“Cố Tiêu Hằng.”

 

Hắn ngẩng mắt nhìn ta.

 

“Ừm?”

 

“Chàng thích ta sao?”

 

Có lẽ chỉ khi vô cùng chắc chắn, ta mới dám hỏi câu này ra miệng.

 

Nhưng vì thích, ta lại không ngăn được hồi hộp.

 

27.

 

Hắn không nói gì, lấy từ trong n.g.ự.c ra một chiếc khăn tay hỏi ta.

 

“Nàng còn nhớ chiếc khăn này không?”

 

Ta nhìn thấy cành trúc xanh thêu ở góc khăn, rất nhanh liền nhận ra.

 

“Chiếc khăn ta đưa cho chàng?”

 

“Chàng vẫn luôn giữ?”

 

Hắn vươn tay nắm lấy tay ta, thâm tình bày tỏ.

 

“Khi ấy nàng ngồi xổm trước mặt ta, dịu dàng đưa cho ta một viên kẹo, ta thật sự rất muốn ôm nàng, lại sợ dọa nàng.”

 

“Vì muốn có thân phận ấy, ta đi tìm phụ thân, bảo người giúp ta đến nhà nàng cầu hôn, nhưng không ngờ Tiêu Viễn đã định hôn ước với nàng trước.”

 

“Ta tưởng nàng và Tiêu Viễn tình đầu ý hợp, nên không dám mở miệng nữa.”

 

“Cho đến ngày đại hôn, Tiêu Viễn làm ra chuyện như vậy, nhìn nàng một mình đứng trên đại đường, bơ vơ bất lực như thế, lòng ta đau đến sắp vỡ nát.”

 

Những lời này nghe đến tim ta đập loạn thình thịch.

 

Những chuyện này trước đây ta đều chưa từng biết.

 

Hóa ra năm hắn mười bảy tuổi, hắn đã có ý với ta sao?

 

“Ba năm trước, phụ thân nhận được cáo phó của Đào phủ, truyền thư cho ta.”

 

“Trong thư có nhắc một câu.”

 

“Tiểu nhi trong phủ còn nhỏ, e thân quyến sinh sự, mau ch.óng đến phủ giúp xử lý mọi việc.”

 

“Ta gấp đến phát điên, ngựa cũng mệt ngã mấy con, ta không dám dừng lại một khắc, ngày đêm chạy tới Dương Châu.”

 

Ta đương nhiên nhớ.

 

Hơn năm trăm dặm đường, bình thường cưỡi ngựa cũng phải hơn mười ngày, vậy mà hắn trong vòng bốn năm ngày đã chạy tới nơi.

 

Khi hắn xuất hiện trước mắt, hai mắt đầy tơ m.á.u, y phục phủ đầy bụi đất, nhưng vẫn đứng chắn trước mặt ta, đỡ thay ta một gậy của tổ mẫu.

 

“Lần đó, ta cũng muốn ôm nàng, nhưng ta cũng không thể.”

 

“Có một câu ta đã nghẹn trong lòng rất lâu rồi.”

 

“Nhiên nhi, ta thích nàng, từ rất lâu rất lâu trước đây đã thích nàng rồi.”

 

28.

 

Ta mím môi cười, nhìn hắn không nói.

 

Hắn lại kiên trì không bỏ.

 

“Vậy còn nàng?”

 

“Nàng có người trong lòng chưa?”

 

“Có rồi, vừa mới có.”

 

“Là ai?”

 

“Chàng biết rõ còn cố hỏi!”

 

“Vậy vừa rồi nàng đã biết đáp án của ta, vì sao còn muốn hỏi cho rõ?”

 

“Ta phải tận tai nghe thấy đáp án của chàng, ta mới yên tâm.”

 

Cố Tiêu Hằng rụt rè, dùng ánh mắt đáng thương gần như cầu xin, đặt mặt nằm trên bàn nhìn ta.

 

Ta thật sự hết cách, hai tay siết c.h.ặ.t một chiếc khăn, suýt nữa kéo rách cả khăn.

 

“Là chàng.”

 

“Gì cơ?”

 

“Ta nghe không rõ.”

 

“Là chàng, Cố Tiêu Hằng.”

 

Cuối cùng hắn cũng cười, muốn đến ôm ta, ta lập tức đứng dậy đi lấy giỏ kim chỉ.

 

“Tay áo của chàng rách rồi, ta vá giúp chàng.”

 

“Cảm ơn nàng, Nhiên nhi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Chàng là phu quân của ta, đây là chuyện nên làm.”

 

“Nàng gọi ta là gì?”

 

Trong lời hắn không giấu được vui mừng và hân hoan.

 

Ta lại cúi đầu cười, không chịu nói thêm.

 

“Nương t.ử.”

 

Ta thẹn thùng, không chịu đáp hắn.

 

“Nương t.ử.”

 

Mặt ta sắp bốc lửa, cúi đầu mơ hồ đáp.

 

“Làm gì?”

 

“Nương t.ử.”

 

Cuối cùng ta ngẩng đầu trừng hắn.

 

“Làm gì thế hả?”

 

Đối mắt một cái, hai người lại đều nhịn không được bật cười.

 

Cuối cùng hắn vươn tay ôm lấy ta.

 

Nến đỏ lách tách vang lên, trong phòng từng lớp màn lụa mỏng che phủ.

 

Ánh trăng lạnh lẽo, nhưng không chiếu vào được bên trong tầng tầng màn lụa kia.

 

Trong màn tự có một vầng trăng nóng bỏng khác.

 

29.

 

Sáng sớm hôm sau, Cố Tiêu Hằng liền xuất phát từ trong phủ.

 

Sau khi tình ý tương thông, chia biệt cũng trở nên bịn rịn không nỡ.

 

Tiễn hắn xong, ta và Linh Nhi trở về dùng xong bữa sáng, thị nữ thân cận liền bị phu nhân gọi đi.

 

Nói là trong phủ mất vật quý, tất cả hạ nhân đều phải đi chịu tra hỏi.

 

Không biết nữ nhân kia lại đang giở trò quỷ gì, ta đóng cửa, định ngủ trưa một lát.

 

Không bao lâu sau, có người gõ cửa bên ngoài.

 

Ta đi mở cửa.

 

“Về nhanh vậy sao?”

 

“Là có thứ gì quên lấy à?”

 

Cửa vừa mở, người đứng bên ngoài lại là Cố Tiêu Viễn.

 

Lòng ta cả kinh, vội muốn đóng cửa, hắn lại ngang ngược chèn một chân vào, chống cửa lại.

 

Ta trợn mắt giận dữ.

 

“Ngươi muốn làm gì?!”

 

“Đào Nhiên, ta chỉ muốn nói với nàng hai câu, nàng đừng tức giận như vậy.”

 

“Có lời mau nói, có rắm mau thả.”

 

Hắn thấy giọng ta có chút nới lỏng, cười tươi đẩy cửa đi vào.

 

Sau khi ngồi xuống, hắn đi thẳng vào vấn đề.

 

“Mẹ ta nói với ta rồi, sau khi thành thân, hai người vẫn luôn chưa viên phòng.”

 

“Đêm nào đại ca ta cũng ngủ ở thư phòng.”

 

Ta nhíu mày không vui.

 

“Mẹ ngươi mỗi tối không ngủ mà cứ chăm chăm vào chút chuyện giường chiếu của chúng ta sao?”

 

“Bà ta tiện không vậy?”

 

“Nàng đừng kéo xa chuyện.”

 

“Đào Nhiên, thật ra trong lòng nàng vẫn có ta, đúng không?”

“Khi ấy thành thân với đại ca ta chỉ là nàng nhất thời giận dỗi.”

 

“Ngươi lại sủa bậy cái gì đó?”

 

Ta đứng dậy, hai tay chống eo nhìn xuống hắn.

 

“Cố Tiêu Viễn, ngươi đừng phát điên nữa.”

 

“Bây giờ dù cho ta chọn lại lần nữa, ta cũng tuyệt đối không thể gả cho ngươi.”

 

Hắn muốn đến nắm tay ta.

 

“Nàng yên tâm, nếu nàng sợ lời đàm tiếu của người khác, chúng ta có thể đến một nơi không ai quen biết chúng ta, bắt đầu lại từ đầu!”

 

Ta một tay đ.á.n.h văng tay hắn ra.

 

“Không phải, ngươi có bệnh à?”

 

“Ai muốn bắt đầu lại từ đầu với ngươi?”

 

“Trước kia chúng ta cũng chưa từng bắt đầu!”

 

“Sao có thể chứ?”