Đời Này, Ta Trả Thái Tử Cho Muội Muội

Chương 9



Hoàng hậu triệu kiến ta.

Trở lại trong cung, tâm cảnh của ta đã hoàn toàn khác biệt.

Kiếp trước là về nhà, kiếp này là làm khách.

Hoàng hậu đoan tọa phía trên, lặng lẽ quan sát ta một hồi, ánh mắt bà dừng lại một chút nơi b.úi tóc của người đã có phu quân trên đầu ta, sâu trong đáy mắt thoáng qua một tia phức tạp.

"Bổn cung biết Thái t.ử đã đi tìm ngươi."

Ta buông tay đứng đó, tĩnh lặng chờ bà nói tiếp.

"Bổn cung vốn nghĩ sẽ thành toàn cho nó. Nhưng đến khi bổn cung phái người đi tra xét thì mới biết ngươi đã thành thân rồi. Người ngươi gả lại chính là cháu trai của Thái phó, Tân khoa Trạng nguyên năm nay."

Bà khẽ thở dài một tiếng.

"Bổn cung bèn tìm một kẻ giả mạo để gạt nó, muốn nó tin rằng ân nhân cứu mạng năm xưa là một người khác, cốt để nó c.h.ế.t tâm đi."

"Nhưng không ngờ vẫn bị nó nhìn thấu. Đứa trẻ này, những việc khác chưa bao giờ để tâm, vậy mà riêng chuyện này lại bướng bỉnh đến độ cứng đầu."

Ánh mắt bà trầm xuống, nhìn chăm chăm vào ta.

"Nó là trữ quân của một nước. Trên người nó không thể gánh chịu vết nhơ cướp vợ của thần t.ử, càng không thể khiến Hoàng thượng sinh lòng ghét bỏ. Bổn cung là mẫu thân của nó, không thể không tính toán thay nó."

Ta hơi cúi người: "Hoàng hậu nương nương xin cứ yên tâm, thần phụ và Thái t.ử điện hạ trong sạch rõ ràng, chưa từng có hành vi nào quá phận."

Hoàng hậu xua xua tay: "Bổn cung không phải không tin ngươi. Chỉ là…"

"Chỉ là người mà thuở thiếu thời từng đem lòng si mê nhưng cuối cùng cầu mà không được, chung quy sẽ trở thành một nốt chu sa nơi đầu quả tim, xóa không đi mà quên cũng không đành. Bổn cung không muốn sau này mỗi bận nó nhớ đến ngươi, đều là một lần ôm hận trong lòng."

Bà như chợt nhớ ra điều gì, chuyển lời: "Phải rồi, Tống đại nhân hôm nay ở trước mặt Hoàng thượng có cầu xin được về Biện Châu nhận chức. Nói là Thái phó đang ở bên đó, hắn không đành lòng ở lại kinh thành, muốn về quê để phụng dưỡng hiếu kính. Hoàng thượng đã chuẩn y rồi."

Ta ngẩn người.

Kiếp trước, Tống Đằng Khiên rõ ràng ở lại kinh thành.

Hắn ở vị trí Biên tu tại Hàn Lâm Viện làm việc cực kỳ xuất sắc, chỉ vài năm đã thăng làm Thị độc Học sĩ, đường quan lộ hanh thông, một bước lên mây.

Kinh thành mới là nơi để hắn thỏa chí tang bồng, phô diễn tài hoa.

Biện Châu tuy tốt, nhưng sao bằng dưới chân Thiên t.ử.

Hắn đã nỗ lực như vậy, chịu đựng bao năm đèn sách khổ cực, chẳng lẽ chỉ để trở về Biện Châu sao?

Hoàng hậu thấy sắc mặt ta có nét khác lạ, bèn dịu giọng nói: "Tống đại nhân là người có chủ kiến. Ngươi về nhà hãy lựa lời khuyên nhủ hắn xem sao, biết đâu vẫn còn cơ hội xoay chuyển."

Ta tạ ơn rời đi, ra khỏi cửa cung liền đi thẳng một mạch về nhà.

Vừa về tới phủ, từ xa ta đã thấy gia nhân tấp nập ra ra vào vào, khuân vác hòm xiểng.

Giữa sân bày mấy chiếc rương lớn đang mở toang, bên trong đang được xếp đầy đồ đạc.

Tống Đằng Khiên đứng dưới hiên nhà, đang tỉ mẩn kiểm tra từng món một.

Ta bước tới, từ phía sau vòng tay ôm lấy thắt lưng hắn, áp mặt vào tấm lưng rộng lớn của phu quân.

"Tại sao? Tại sao chúng ta lại phải về Biện Châu?"

Hắn xoay người lại, dịu dàng nhìn ta.

"Sức khỏe của tổ phụ không tốt, gia quyến đều đang ở Biện Châu cả."

"Hơn nữa, người nhà của nương t.ử ta, chẳng phải cũng ở Biện Châu sao?"

Ta sững sờ.

"Trước khi lên kinh, nàng đã lén khóc một mình. Ta nhìn thấy rồi."

Hóa ra hắn đã nhìn thấy.

Nhật Nguyệt

Đêm đó ta ngồi một mình bên cửa sổ, nghĩ đến việc chuyến này đi không biết khi nào mới được gặp lại mẫu thân và phụ thân, nghĩ đến việc Thanh Lê vừa mới định thân, e rằng ta chẳng thể kịp dự ngày vui của muội ấy, lại nghĩ đến Tuân nhi của đại tẩu, lần tới gặp lại chắc thằng bé đã chẳng còn nhận ra cô ruột của nó nữa rồi…

Càng nghĩ càng tủi thân, ta liền rơi mấy giọt nước mắt.

Ta cứ ngỡ không ai hay biết, vậy mà hắn lại nhìn thấy tất thảy.

"Đi đâu mà chẳng thể tạo nên vinh hiển, làm nên nghiệp lớn?"

Tống Đằng Khiên bật cười.

"Biện Châu cũng có cái tốt của Biện Châu. Nương t.ử, nàng cứ yên tâm, ta sẽ không để nàng phải chịu chút tủi hờn nào đâu."

Ta nhìn hắn, sống mũi chợt cay xè, cố nuốt ngược giọt lệ vào trong.

Biện Châu thì Biện Châu vậy.

Hắn ở đâu, nơi đó chính là nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

….

Ngày rời kinh, trời vừa tờ mờ sáng, cổng thành cũng vừa mới mở.

Cỗ xe ngựa chậm rãi lăn bánh ra khỏi cổng thành.

Phía sau bỗng nhiên truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.

Một con ngựa hồng tía từ trong cổng thành lao ra như bay.

Dung Viên ghìm cương ngựa, chặn ngay trước xe.

"A Yểu, ta không cho phép nàng rời đi!"

Ta không hề vén rèm xe.

"Thái t.ử điện hạ, thần phụ lòng dạ nhớ quê hương. Ở Biện Châu có cha mẹ già yếu, có anh em ruột thịt, thần phụ muốn về hầu hạ song thân, làm tròn đạo hiếu của bậc làm con."

Y xoay người nhảy xuống ngựa, nhào đến trước xe, khẩn khoản cầu xin.

"Có thể đừng đi được không? Ta cam đoan sau này sẽ không gây khó dễ cho Tống Đằng Khiên nữa. Tài năng của hắn, ta nhất định không làm mai một."

Ta quay đầu lại nhìn Tống Đằng Khiên đang ngồi bên cạnh.

Ánh mắt hắn không hề có lấy một tia khó chịu hay tức giận.

"Phu quân, ta có thể ra ngoài nói vài lời với Thái t.ử điện hạ không?"

"Được."

Hắn đưa tay vuốt lại lọn tóc mai mềm mại của ta.

"Nàng đi đi, ta đợi nàng."

Ta vén rèm xe, bước xuống.

Gương mặt Dung Viên thoáng hiện lên một tia vui mừng khôn xiết.

"A Yểu, theo ta trở về!"

"Thái t.ử điện hạ, kiếp trước ngài là một vị minh quân, kiếp này lẽ nào ngài lại muốn làm một tên bạo chúa, để sử sách lưu danh, cho ngàn đời vạn kiếp sau oán trách, phỉ nhổ hay sao?"

Hắn sững sờ.

"Kiếp trước, ngài đã làm rất tốt. Triều đình nghiêm minh, bách tính an cư lạc nghiệp, biên cương thái bình. Trong những việc đại sự, ngài chưa từng hồ đồ, cũng chưa từng phụ lòng thiên hạ bao giờ."

"Kiếp này, ta cũng tin ngài. Tin ngài sẽ trở thành một vị hoàng đế tốt, tin ngài sẽ không vì việc tư mà bỏ phế việc công, tin ngài sẽ không vì nỗi hận khôn nguôi của bản thân mà đi làm khó một vị thần t.ử chân chính có tài học."

Vành mắt Dung Viên đỏ hoe, y bỗng nhiên hướng về phía rèm xe ngựa hét lớn một tiếng.

"Tống Đằng Khiên! Ngôi cao, quyền thế, tất cả những gì ngươi khao khát, ta đều có thể ban cho ngươi! Ngươi khổ học nhiều năm như vậy, chẳng phải là để có một ngày thi thố tài năng sao? Hiện tại ta cho ngươi cơ hội này! Chỉ cần ngươi…"

Rèm xe được vén lên.

Tống Đằng Khiên bước xuống xe, đứng vững vàng bên cạnh ta, đón lấy ánh mắt của Dung Viên, không hề né tránh.

"Điện hạ, giang sơn tương lai là của ngài, ngài muốn trọng dụng ai, không trọng dụng ai, đó đều là quyết định của ngài."

"Lựa chọn không dùng ta, ấy là tổn thất của ngài, chứ không phải của ta."

Bờ vai Dung Viên bỗng chốc sụp xuống, hắn lẩm bẩm thành tiếng.

"Ngươi ngay cả con đường khổ học bao năm mới giành được, cũng có thể vứt bỏ sao?"

"Đây chính là… dốc hết tất thảy để yêu một người sao?"

"Ta làm không được… ta làm không được."

Lòng ta chẳng hề gợn lên một chút thương hại nào đối với hắn.

"Điện hạ, chúng ta từ nay đừng gặp lại nhau nữa thì hơn."

Sắc mặt hắn trắng bệch đi trong nháy mắt.

"Chừng nào còn gặp mặt, trong lòng sẽ luôn có sự không cam tâm. Ta không dám đ.á.n.h cược với cái gọi là vạn nhất kia."

"Ta không muốn vì cái vạn nhất ấy mà khiến cho những ngày tháng yên bình khó khăn lắm mới có được của mình lại phải gợn sóng gió."

"Ta vốn từng nghĩ sẽ dùng ân cứu mạng năm xưa để trao đổi, cầu xin ngài sau này đối xử công minh, chiếu cố nhiều hơn cho phu quân của ta. Thế nhưng ta suy đi nghĩ lại, làm như vậy chẳng khác nào đang hoài nghi nhân phẩm của ngài."

"Kiếp trước ngài là một vị minh quân, kiếp này ta vẫn tin ngài sẽ như thế."

"Nhưng nếu ngài ép ta ở lại, kết cục của ta và ngài, cuối cùng chỉ có thể là cá c.h.ế.t lưới rách mà thôi."

Dung Viên nuốt ngược nỗi uất nghẹn ngập tràn vào trong, dùng hết sức bình sinh, từ kẽ răng nặn ra một chữ.

"…Được."

Ta không nói thêm lời nào nữa, khẽ cúi người chào hắn, rồi xoay người bước lên xe ngựa.