Đôi Ngả Chia Ly

Chương 10: Ngoại truyện: Chung Ninh



 

Và rồi Chung Ninh giật mình tỉnh giấc. Cô càng nghĩ càng thấy bất an, vội vàng lấy điện thoại ra, tìm kiếm những tin tức trong nước liên quan đến Chu Chú.

Vậy mà khi bị bôi nhọ đến mức ấy, Đường Dung lại không hề đứng ra giải thích lấy nửa lời, thậm chí không thèm trả lời tin nhắn của cô.

Chung Ninh mơ hồ cảm thấy có chuyện chẳng lành. Cô xin nghỉ phép, mua vé máy bay về nước, sau đó nhờ người đi điều tra tung tích của Đường Dung.

Ung thư dạ dày, giai đoạn cuối.

Phòng tuyến tâm lý của cô ngay trong khoảnh khắc ấy đã hoàn toàn sụp đổ.

...

"Làm cái gì vậy cô gái, còn đ.á.n.h nữa là có án mạng bây giờ!"

Giữa mớ hỗn độn, một giọng nói kinh hoảng vang lên, ngay sau đó vài cánh tay dùng sức kéo mạnh cô ra. Tiếng ồn ào ch.ói tai văng vẳng bên tai, một lúc lâu sau Chung Ninh mới phản ứng lại được.

Thư Sách

Chu Chú nằm cuộn tròn trên mặt đất, đã bị cô đ.á.n.h đến mức mặt mũi bầm dập, đuôi mắt và trán dính đầy m.á.u, khóe miệng rách toạc một đường, gần như sắp biến dạng.

Chung Ninh nhổ một ngụm nước bọt vào mặt hắn, cười khẩy: "Báo cảnh sát đi! Đi mà báo! Có bản lĩnh thì đi kiện bà đây này!"

Chu Chú nhìn cô, đôi môi mấp máy, hình như đang lẩm bẩm điều gì đó. Chung Ninh không nghe rõ, bước lên phía trước vài bước: "Chó sủa cái gì đấy? Nói to lên xem nào."

"Tôi... sẽ không kiện cô. Dung Dung sẽ không vui đâu..."

"Mày con mẹ nó còn có mặt mũi nhắc đến cô ấy à? Thằng súc sinh cặn bã, mày lấy tư cách gì để nhắc đến cô ấy?!"

Chung Ninh nháy mắt nổi trận lôi đình. Cô tung một cú đá trời giáng vào cẳng chân Chu Chú, toan xông lên đ.á.n.h tiếp nhưng lại bị đám đông xung quanh giữ rịt lại.

Đúng lúc này, rốt cuộc cũng có người nhận ra Chu Chú: "Đây có phải là cái cậu đại minh tinh kia không?"

"Minh tinh cái nỗi gì, làm ba cái chuyện không bằng súc sinh, hại c.h.ế.t cả vợ mình."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Thảo nào bị đ.á.n.h, đáng đời."

Chu Chú run rẩy, lảo đảo đứng lên, tuyệt vọng nhìn cánh cửa nhà đóng c.h.ặ.t sau lưng Chung Ninh. Lát sau, hắn lầm lũi bước đi, khuất dần.

Chung Ninh quay trở vào nhà, chốt cửa lại, suy sụp ngồi bệt xuống sàn trước cửa ra vào. Cô cứ thẫn thờ nhìn những giọt nước mắt của chính mình rơi xuống, loang lổ từng vệt nước trên tấm t.h.ả.m.

Đêm hôm đó, Chu Chú một thân một mình mở cuộc họp báo. Trước vô vàn ống kính và micro, hắn phơi bày toàn bộ sự thật. Bao gồm cả việc Đường Dung đã đồng hành bên hắn rất nhiều năm, bao gồm cả nguồn gốc của những bức ảnh uống rượu kia, và cả chuyện... căn bệnh u.n.g t.h.ư của Đường Dung có liên quan mật thiết đến hắn.

Đến tận cùng, ngay cả những phóng viên ngồi hàng ghế đầu cũng không thể nghe lọt tai được nữa, phẫn nộ mắng hắn một câu: *"Đồ cặn bã."*

Chu Chú chỉ nhìn thẳng vào ống kính, mỉm cười: *"Đúng vậy, tôi là cặn bã."*

Ngay trong đêm đó, có tin tức truyền ra rằng hắn đã tự sát. Như thể sợ bản thân mình không c.h.ế.t được, sau khi nuốt trọn hai lọ t.h.u.ố.c ngủ, hắn còn nằm vào bồn tắm ngập nước ấm và cắt đứt cổ tay.

Nghe được tin tức này, Chung Ninh chẳng nói gì, chỉ ra ban công châm một điếu t.h.u.ố.c. Cô lặng lẽ nhìn làn khói trắng bốc lên từ kẽ tay, rồi dần dần phiêu tán vào hư không.

Một hồi lâu sau, cô bỗng bật ra một tiếng cười lạnh lẽo.

"C.h.ế.t cũng tốt."

Cô lẩm bẩm, giọng khàn khàn như đang tự nói với chính mình. "Nó mà không c.h.ế.t, biết đâu có ngày trước khi tao xuất ngoại, tao cũng xách d.a.o đi đ.â.m c.h.ế.t nó..."

*Dung Dung à, cậu đi nhanh lên nhé, đi nhanh thêm một chút nữa. Đường xuống hoàng tuyền xa xôi lắm, xin đừng để cậu phải gặp lại kẻ mà mình chán ghét.*

Đêm đó, Chung Ninh đứng ngoài ban công hút sạch một bao t.h.u.ố.c lá, sau đó nhận được cuộc gọi từ trường đại học nơi cô đang làm nghiên cứu sinh Tiến sĩ.

"... Vâng, lời mời ở lại trường giảng dạy, em xin lỗi, tạm thời em không thể nhận được ạ."

"Lần này về nước, em dự định sẽ ở lại trong nước một thời gian."

Chung Ninh ngẩng đầu lên, nhìn ngắm vầng trăng sáng vằng vặc trên bầu trời. Khung cảnh này so với rất nhiều năm về trước, khi cô và Đường Dung cùng nhau đứng ngắm trăng ở ban công ký túc xá đại học, dường như chẳng có gì thay đổi.

"Bởi vì... có một người rất quan trọng đang ở trong nước. Em muốn... ở lại bầu bạn cùng cậu ấy."