Đòn Bẫy Tâm Lý

Chương 14



Mẹ chồng tôi sau đó đã lấy toàn bộ số tiền được chia để đóng viện phí cho anh ta.

Số tiền đó đủ để anh ta ở lại bệnh viện trong một thời gian rất dài.

26.

Một ngày sau ly hôn, tôi cầm tờ kết quả xét nghiệm của Lý Khải, cố ý đi thăm anh ta.

Bác sĩ nói, tình trạng của anh ta ngày càng tồi tệ, thậm chí đã bắt đầu tuyệt thực.

Tôi nhìn thấy Lý Khải co ro trong góc phòng bệnh, vốn là người ưa sạch sẽ, giờ đây chẳng thèm bận tâm đến bộ quần áo bệnh nhân bẩn thỉu lôi thôi, cứ lấy tay cào từng mảng tường, ánh mắt trống rỗng, lẩm bẩm: "Tôi không bệnh... Tôi không bệnh..."

Mấy tháng không gặp, anh ta già đi rất nhiều, gầy gò tiều tụy, chẳng còn chút khí sắc nào như xưa.

Tôi khẽ bật cười: "Dĩ nhiên là anh không bệnh, anh thì có bệnh gì chứ?"

Nghe thấy tiếng tôi, Lý Khải ngẩn ra, ngẩng đầu lên, nhìn thấy tôi, ánh mắt mờ đục lập tức lóe lên một tia sáng, rồi nhanh ch.óng tập trung lại, đầy giận dữ: "Vương Hi, tất cả đều là cô bày ra đúng không?!"

Tôi vô tội nhún vai, mỉm cười: "Có liên quan gì đến tôi đâu?"

Anh ta lắc đầu, suy nghĩ chốc lát, rồi như phát điên lao tới, nhưng bất lực vì cửa phòng bệnh là cửa chống trộm bằng sắt, chỉ có một ô cửa sổ nhỏ.

"Vậy tại sao tôi lại khó chịu thế này, có phải tôi mắc HIV không?"

Tôi giơ tờ giấy xét nghiệm đung đưa trước mặt anh ta.

Virus HIV âm tính, hoàn toàn bình thường.

"Vậy tại sao..." Anh ta lại lẩm bẩm, trăm mối tơ vò mà không sao hiểu nổi.

Tôi mím môi, thong thả giải thích: "Muôn bệnh đều do đàm sinh ra, ăn đồ ngọt nhiều gây viêm sinh đàm, dễ mọc nhọt mụn, ăn mặn quá thì khát nước, đây đều là kiến thức phổ thông."

"Thế tại sao tôi hay sốt, đổ mồ hôi, hay quên, dị ứng?"

Tôi bật cười: "Nửa đêm tôi tắt điều hòa, trời hè nóng nực thế, ai mà không toát mồ hôi."

"Còn sốt ấy à, nhà mình tầng 9 gió lùa mạnh, trúng gió tí thì sốt thôi."

"Còn hay quên..." Tôi phá lên cười: "Là tôi cố tình đổi chỗ đồ đạc của anh, khóa van gas trong bếp cũng là tôi cố ý vặn mở."

Tôi không giải thích về mề đay dị ứng, vì chuyện đó không liên quan đến tôi.

Tôi cũng không nói ra, thật ra tác dụng của melatonin đối với chứng mất ngủ vốn cũng rất hạn chế.

"Vậy... còn Tô Vũ Lạc? Tại sao cô ta cứ chảy m.á.u mũi mà không tìm ra nguyên nhân?"

Tôi chỉ cười mà không trả lời.

Tôi sẽ không bao giờ nói cho anh ta biết, có một căn bệnh gọi là lạc nội mạc t.ử cung ở mũi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Như tên gọi, nội mạc t.ử cung lạc chỗ mọc vào khoang mũi, đến kỳ kinh nguyệt thì mũi cũng chảy m.á.u theo.

"Nhưng, rối loạn lưỡng cực, anh đúng là mắc thật đấy." Nói xong, tôi nở nụ cười đắc ý chiến thắng.

"Vương Hi, con tiện nhân này, tao phải g.i.ế.c mày!"

"Tôi không bệnh!"

"Thả tôi ra!" Lý Khải gào thét trong phòng bệnh, đ.ấ.m mạnh vào cửa kính, rất nhanh, tay anh ta bê bết m.á.u.

Các bác sĩ và y tá vội vàng chạy đến: "Nhanh lên, giường 32 lại phát cơn hưng cảm rồi!"

Tôi giả vờ hoảng sợ, nép mình né tránh, nhưng mắt thì lạnh lùng nhìn y tá tiêm t.h.u.ố.c an thần cho Lý Khải. Chẳng mấy chốc, anh ta dần dần từ bỏ giãy dụa, mất dần ý thức và rơi vào hôn mê, hoàn toàn yên lặng.

Ra khỏi bệnh viện, tôi vui vẻ ngân nga hát.

Có bệnh cũng được, không bệnh cũng chẳng sao.

Nhưng chẳng ai thèm tin lời một kẻ tâm thần kêu gào mình không bị bệnh!

27.

Nhiều ngày đã trôi qua sau sự việc đó. Một hôm, khi tan làm, tôi nhìn thấy một người đàn ông bế một cô gái lao vào sảnh cấp cứu.

"Bác sĩ, cứu mạng! Cô ấy đã uống t.h.u.ố.c trừ sâu!"

Tôi liếc mắt một cái liền nhận ra người đàn ông đó, là Tần Hạo, bạn trai của Tô Vũ Lạc.

Tôi đeo khẩu trang, cố ý liếc nhìn vào phòng cấp cứu, quả nhiên là Tô Vũ Lạc.

Lúc này, cô ta đang sùi bọt mép, hơi thở yếu ớt, ngay cả đứng từ xa cũng có thể ngửi thấy mùi hăng nồng nặc của t.h.u.ố.c trừ sâu.

Từ miệng Tần Hạo, tôi biết được sau lần bị bắt quả tang ngoại tình đó, anh ta đã chia tay với Tô Vũ Lạc và đòi lại cả tiền sính lễ đã đưa lúc đính hôn.

Cũng lúc đó, anh ta mới biết số tiền sính lễ kia đã bị Tô Vũ Lạc mang đi trả tiền đặt cọc mua nhà cho em trai cô ta.

Giờ tiền sính lễ bị đòi lại, vị trí của Tô Vũ Lạc trong gia đình lập tức rơi xuống đáy.

Cô ta trở thành đứa con gái khiến bố mẹ mất hết mặt mũi, bị coi là kẻ phá hoại gia đình người khác, và cũng trở thành người chị vô dụng chẳng thể giúp gì cho em trai.

Đúng lúc ấy, Lý Khải xin nghỉ phép, chứng xuất huyết mũi của Tô Vũ Lạc khi nặng khi nhẹ, khiến cô ta càng chìm sâu vào tự nghi ngờ bản thân.

Cô ta nghi ngờ mình mắc phải căn bệnh nan y, hết lần này đến lần khác đến bệnh viện rút m.á.u xét nghiệm.

Sau đó, vì không cam tâm, Tô Vũ Lạc liên tục tìm đến Tần Hạo để đòi nối lại tình cảm, nhưng anh ta không đồng ý. Hôm nay, cô ta đã lấy cái c.h.ế.t ra để uy h.i.ế.p, uống t.h.u.ố.c trừ sâu tự t.ử.

Cánh cửa phòng cấp cứu đóng sầm lại. Bên trong, bác sĩ và y tá đang ra sức cứu chữa cô ta.

Còn cô ta, sống hay c.h.ế.t, đã chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.

(Hoàn)