2.
Ra khỏi cửa đại sảnh cấp cứu, tôi hất tay Lý Khải ra, bước nhanh về phía xe.
Tôi không muốn giả vờ nữa.
Những hạt mưa to bắt đầu rơi xuống, táp vào người tôi, lạnh buốt cả lòng.
Lý Khải đuổi sát theo phía sau, chạy chậm theo tôi, giọng đầy bực bội: "Vương Hi, em dỗi đủ chưa?"
"Vừa rồi em làm như vậy, có nghĩ đến sau này bọn anh là đồng nghiệp thì sẽ phải đối mặt thế nào không?"
Tôi gồng mình trong gió, không quay đầu lại, bước càng nhanh, tức giận mở cửa xe.
Vừa định lái xe thì bị Lý Khải giật lấy chìa khóa. Anh ta mặt lạnh tanh nhưng giọng lại dịu hơn đôi chút: "Vợ à, em đắc tội đồng nghiệp của anh rồi, khiến người ta khó xử, vậy là đủ rồi."
"Giận cũng giận rồi, dỗ cũng dỗ rồi. Có chuyện gì to tát đâu, em phải làm quá lên vậy à."
Nhưng trong lòng tôi cứ âm ỉ một cơn giận, rõ ràng là lỗi của anh ta, tại sao lại biến thành tôi đang dỗi, đang làm mình làm mẩy?
Từ đầu đến cuối, anh ta chưa từng để tâm đến cảm xúc của tôi.
Tôi vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế phụ lái, "rầm" một tiếng đóng cửa, thắt dây an toàn.
Gió ngoài cửa sổ đã dịu bớt, nhưng mưa thì mỗi lúc một nặng hạt, như đậu trút xuống, đập vào kính xe nghe "bộp bộp", khiến lòng tôi càng thêm rối bời.
Có lẽ… thật sự là tôi đã hiểu lầm anh ta?
Dù gì thì anh ta cao ráo, đẹp trai, chín chắn, công việc cũng ổn, có cô gái trẻ thích anh ta cũng là điều bình thường.
Chỉ cần… anh ta giữ đúng giới hạn, xử lý mọi việc thỏa đáng…
Kết hôn thì dễ, giữ được hôn nhân mới khó. Ai cũng phải học cách trân trọng khi đồng hành cùng nhau.
Nhưng những lời tiếp theo của anh ta lại phá tan hoàn toàn ảo tưởng tốt đẹp của tôi về anh.
"Cô ấy chỉ là một đứa nhỏ có hoàn cảnh đáng thương, em không cần phải so đo với cô ấy làm gì."
"Cô ấy rất ngây thơ."
"Trong công ty, ai cũng coi cô ấy như em gái."
Tôi nghiêng mặt nhìn Lý Khải: "Coi như em gái thì cũng có thể làm trò 'xoa đầu' à?"
"Cô ta lén kéo áo anh, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn anh, đến che giấu còn không được."
"Anh nghĩ tôi mù chắc?"
Nghĩ đến cảnh mập mờ vừa rồi giữa họ, cơn giận vừa nguôi lại bùng lên.
"Cô ấy có bạn trai rồi, biết chưa? Đừng có tự tưởng tượng rồi hợp lý hóa mọi chuyện nữa!" Lý Khải mặt biến sắc, đạp mạnh ga, xe lao v.út đi.
Trên đường, anh ta lái xe ngày càng nhanh, hoàn toàn không màng đến thời tiết xấu, tầm nhìn hạn chế.
Bất ngờ một cú phanh gấp khiến đầu tôi suýt nữa đập vào kính.
May mà đã cài dây an toàn.
Chưa kịp hoàn hồn, anh ta đã mở toang cửa sổ xe, bất chấp gió lạnh và mưa tạt vào, gào lên c.h.ử.i bới: "Muốn c.h.ế.t à? Băng ngang đường như thế!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
May mà thắng kịp, hai bên đều không sao, nhưng người kia rõ ràng đã bị dọa sợ tái mặt.
Tôi vội xuống xe, xác nhận tình trạng đối phương: "Không sao chứ? Có cần đến bệnh viện không?"
Đó là một người phụ nữ trung niên, mặc áo mưa, nhưng mặt và chân vẫn bị mưa làm ướt.
Bà ấy vội vàng lắc đầu, cúi người xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi… Nhà có việc gấp, tôi cứ tưởng băng qua nhanh hơn… Tôi không cố tình băng ngang đường đâu."
Nói xong liền phóng xe điện đi mất.
Trở lại xe, tôi vẫn còn hoảng hốt.
Lý Khải mặt mày u ám, rõ ràng còn giận, không nói một lời, không nhìn tôi, chỉ là lái chậm lại chút.
Trời dần tối, tôi nhìn ra cửa sổ, trầm ngâm suy nghĩ.
Nếu như anh ta không kịp thắng…
Nếu như người kia không có việc gấp mà cố tình gây sự…
Nếu như đó là một gã trai to khỏe, không phải phụ nữ…
Dù lỗi là băng ngang đường, thì hậu quả cũng chẳng thể tưởng tượng nổi…
Mà tất cả, chỉ vì anh ta giận dỗi vô cớ.
Và cơn giận đó, là anh ta cố ý diễn cho tôi xem.
Nếu tôi còn tiếp tục truy vấn về chuyện mờ ám kia, không chừng anh ta còn điên cuồng đến mức đ.â.m xe thật.
Chỉ có như thế, anh ta mới có thể khiến tôi lo sợ, từ đó chuyển hướng sự chú ý.
Sau đó, anh ta còn có thể nhẹ nhàng biện hộ: "Tại em chọc giận anh. Em biết anh bị hội chứng tức giận khi lái xe rồi mà."
Anh ta hiểu tôi quá rõ, nên nắm chắc tâm lý tôi trong lòng bàn tay.
Nhưng sự ích kỷ và lạnh lùng của anh ta khiến tôi sững sờ, khiến tôi toát mồ hôi lạnh.
Người đàn ông này… hình như tôi chưa từng thật sự hiểu rõ anh ta.
Vì sự an toàn của cả hai, trong đêm mưa gió bão bùng này, tôi đành phải nhẫn nhịn, dằn cơn giận trong lòng xuống, nuốt nghi ngờ trở vào, thu hết mọi cảm xúc không vui lại.
3.
Về đến nhà, khi Lý Khải nhìn thấy đồ ăn và bánh kem trên bàn, anh ta mới sực nhớ ra hôm nay là kỷ niệm một năm ngày cưới của chúng tôi.
Hôm nay tôi được nghỉ. Buổi sáng thức dậy, tôi còn đặc biệt hỏi anh ta: "Tối nay anh có tiệc xã giao không? Nếu không thì về nhà ăn cơm nhé."
Anh ta đã đồng ý ngay lập tức.
Tôi cứ nghĩ anh ta đang giả vờ không biết để tạo bất ngờ cho tôi.
Nhưng hóa ra… anh ta thực sự quên mất.
Tôi còn vui vẻ chuẩn bị bất ngờ và quà cho anh ta.
Ha… giờ nghĩ lại, thấy thật châm biếm và nực cười.
"Vợ à, anh xin lỗi. Hôm nay cả hai chúng ta đều nhạy cảm quá rồi."
Lý Khải định bước tới ôm tôi, nhưng tôi nghiêng người né tránh.