Nhìn thấy cậu con trai trông ngóng đã lâu, anh ta không hề lộ chút quan tâm, mà lao thẳng tới nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi: "Giang Tuyết! Cô lập tức xóa hết những thứ trên mạng đi! Nếu không thì đừng trách tôi không khách sáo!"
Tôi lười nhác liếc lên: "Cũng được thôi. Trừ khi anh trả lại sính lễ, của hồi môn của tôi, cùng toàn bộ số tài sản anh đã tẩu tán. Trả lại không thiếu một xu!"
Chu Hoằng nheo mắt, hung hăng hất tay tôi ra: "Nếu cô nhất quyết muốn xé rách mặt, thì tôi cũng hết cách. Hiện tại công ty đang gánh nợ hơn bốn triệu. Hai căn nhà bắt buộc phải dùng để cấn nợ. Điều duy nhất tôi có thể làm là không để cô phải gánh chung khoản nợ này. Đồng ý thì ký tên đi."
𝙱𝚊𝚗 𝚍𝚒𝚌𝚑 𝚝𝚑𝚞𝚘𝚌 𝚚𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚜𝚘 𝚑𝚞𝚞 𝚌𝚞𝚊 𝙼𝚘𝚌 𝙽𝚑𝚞, 𝚟𝚞𝚒 𝚕𝚘𝚗𝚐 𝚌𝚑𝚒 𝚍𝚘𝚌 𝚝𝚊𝚒 𝚠𝚎𝚋 𝙼𝚘𝚗𝚔𝚎𝚢𝚍 𝚍𝚎 𝚞𝚗𝚐 𝚑𝚘 𝚍𝚒𝚌𝚑 𝚐𝚒𝚊.
Anh ta ném một bản thỏa thuận ly hôn ra trước mặt tôi. Giấy trắng mực đen ghi rõ ràng, yêu cầu tôi ra đi tay trắng. Hóa ra, đây là sự thể diện cuối cùng mà anh ta dành cho cuộc hôn nhân tám năm của chúng tôi. Tôi thở hắt ra một hơi dài, chút do dự cuối cùng nơi đáy lòng cũng theo đó mà tan biến.
"Gấp gáp thế sao? Lẽ nào tôi đã hết giá trị lợi dụng rồi?" Tôi khẽ nhếch môi: "Đừng quên, đứng tên con gái vẫn còn một căn nhà trước hôn nhân của tôi đấy."
Chu Hoằng hừ lạnh: "Cô không có thu nhập, tự nhiên không có quyền nuôi con. Hai đứa con, đều phải theo tôi."
"Ha... hóa ra là vậy. Còn có thể tuyệt vọng hơn nữa không? Có thể." Người đàn ông này liên tục làm mới nhận thức của tôi về lũ cặn bã. Giây tiếp theo, tôi cầm tờ thỏa thuận ly hôn lên và xé nát: "Xin lỗi nhé, tôi không chấp nhận. Có bản lĩnh thì anh đi kiện tôi đi."
Gã cặn bã run rẩy môi, trước khi đi chỉ bỏ lại một câu: "Cô đợi đấy!"
Nhìn bóng lưng anh ta khuất dần, sống mũi tôi cay cay. Cuộc chiến này, tôi đã ẩn nhẫn quá lâu rồi. Ngày thứ hai sau khi xuất viện, tôi khi đang còn ở cữ đã đi thực hiện lời hứa của mình. Trước đây, tôi vẫn còn nợ cô Lâm một lời xin lỗi trịnh trọng. Tôi mang theo cái loa phát thanh đứng trước cổng khu chung cư của cô ta, đồng thời mở livestream trên mạng. Đã là cảnh sát yêu cầu tôi khôi phục danh dự cho cô ta, đương nhiên tôi phải làm cho thật trọn vẹn.
"Cô Lâm Phỉ, đơn nguyên 3 tòa 28! Tôi xin lỗi, tôi sai rồi! Tôi không nên vạch trần cô là tiểu tam do chồng tôi bao nuôi. Cô không quản ngại khó nhọc, làm việc chăm chỉ, giúp chồng tôi chữa khỏi căn bệnh xuất tinh sớm và liệt dương. Đáng lẽ tôi phải đến tận nhà nói lời cảm tạ, thế mà lại nhất thời hồ đồ làm tổn thương thể diện của cô. Kính mong cô rộng lượng, tha thứ cho sự mạo muội của tôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chưa kịp nói dứt lời, tôi lại bị chú cảnh sát mời lên xe. Trùng hợp thay, người tiếp tôi vẫn là chú cảnh sát lần trước. Chú ấy bất lực xoa xoa huyệt thái dương: "Cô Giang, cô vừa mới sinh xong, sao không ở nhà tĩnh dưỡng đàng hoàng?"
Tôi nhìn chú một cách chân thành: "Chẳng phải vụ án trước vẫn chưa giải quyết xong sao? Làm người thì phải có trước có sau chứ."
Chú thở dài một tiếng: "Cái gọi là xin lỗi, chẳng qua chỉ là cho hai bên một lối thoát thôi. Bên kia người ta căn bản không muốn gặp lại cô nữa. Cô vừa xuất hiện, người ta lại báo cảnh sát. Sự việc lại càng phức tạp thêm."
Tôi ra chiều suy nghĩ gật gật đầu: "Vậy hay là... tôi lại đi xin lỗi chính thức thêm lần nữa nhé?"
"Không cần thiết!" Chú cảnh sát giơ tay cản lại: "Tháng này xin cô hãy an tâm dưỡng sức ở nhà. Chăm sóc trẻ sơ sinh mới là nhiệm vụ quan trọng hàng đầu. Chuyện xin lỗi chúng tôi sẽ phối hợp giải quyết. Bây giờ tôi đưa cô về."
Kết quả này quả thực nằm ngoài dự kiến của tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, thân phận sản phụ lại có thể hữu dụng đến vậy.
Một tháng sau đó, Chu Hoằng vẫn bặt vô âm tín. Anh ta dường như quyết tâm dùng bạo lực lạnh để đ.á.n.h gục tôi hoàn toàn. Nhưng tôi không hề dừng lại. Nếu thân phận này đã cho tôi một cơ hội hiếm hoi để thở dốc, thì tự nhiên phải sử dụng nó đến mức tối đa. Tiếp tục làm loạn.
Điều khiến tôi bất ngờ là, ngày đầu tiên hết cữ, tôi đã nhận được trát hầu tòa. Đối phương lấy lý do "Cảm xúc cực kỳ bất ổn sau sinh, thường xuyên mất kiểm soát" để chính thức nộp đơn khởi kiện ly hôn với tôi. Không những yêu cầu chấm dứt quan hệ hôn nhân, mà còn tranh giành quyền nuôi hai đứa con. Vốn tưởng cuộc giằng co ly hôn này sẽ kéo dài hai năm, không ngờ anh ta lại nóng vội không thể chờ đợi được như vậy. Ôm một tia hy vọng, tôi hẹn gặp luật sư ly hôn của mình.