“Ha ha ha ha ha ha kẻ nào mà chẳng phải tới để cướp bảo vật của Tây Nguyệt tông?
Thiếu tông chủ vất vả lắm mới tu sửa xong thành Gia Bình, mấy kẻ không biết xấu hổ lại có thể tới cướp rồi!
Ha ha Thiếu tông chủ làm đẹp lắm!
Mất sạch mấy kẻ không biết xấu hổ này mới tốt!"
“Thúy Sơn tông kia xưa nay bá đạo!
Treo danh chính đạo, hành sự chẳng khác gì lũ tà ma."
“Gom một đám lại đã dám tới cướp bảo vật của Thiếu tông chủ!
Còn tự coi mình là thiên hạ!
Thiên hạ không phải của mấy thứ này đâu!"
“Bảo vật của Thiếu tông chủ là nhiều đấy, cũng không nhìn xem các ngươi có xứng hay không!
Thiên Đạo Thủ Hộ ở đó các ngươi động không nổi, lẽ nào kẻ từ tầng chín mươi chín Thông Thiên tháp xuống mà các ngươi động nổi sao?
Bấy nhiêu phế vật đối đầu với một mình Ký Vọng, không biết lão tổ nghiêng về bên nào?"
Có người bừng tỉnh đại ngộ:
“Đúng là toàn lũ phế vật!
Thiên Diễn tông là phế vật, mấy kẻ này còn không bằng cả Thiên Diễn tông!
Ký Vọng là kẻ có hy vọng phi thăng, một mình Ký Vọng có thể sánh bằng nửa tu chân giới!"
Nói đơn giản:
“Phế vật chính là phế vật!"
Một đám đông phế vật đặc biệt không cam lòng, quá nhiều rồi, thực sự g-iết không hết!
Bọn chúng vẫn chằm chằm nhìn Ký Vọng.
Ký Vọng cứ ở đây cho bọn chúng nhìn.
Tu chân giới loạn lạc, ai cũng có phần.
Nếu nói lũ Thiên Diễn tông kia là phần lớn, thì loại này thực chất cũng chẳng kém Thiên Diễn tông là bao.
Bình thường khó hạ thủ, hiện tại chính là cơ hội.
Có một lão đầu Luyện Hư viên mãn tới, chỉ vào Ký Vọng giáo huấn:
“Tiểu t.ử ngươi, có biết mình đang làm gì không?"
Ký Vọng một kiếm đ-ập ch-ết!
Những người khác sững sờ!
Một đám quấy rối không nhịn được, hướng về phía Ký Vọng đại nộ:
“Ngươi có biết đó là ai không?"
Ký Vọng tung một đợt lôi điện, dọn dẹp r-ác r-ưởi.
R-ác r-ưởi đều có quan hệ, đều có liên quan đến Thiên Diễn tông, không nhịn được mà nhảy ra!
Ký Vọng lại tung một đợt lôi điện.
Đều dọn dẹp sạch sẽ.
Có nữ tu thét ch.ói tai:
“Sao ngươi dám?"
Những người xung quanh giúp đỡ ra tay.
Càng nhiều người ra tay hơn.
Nhất thời là có oan báo oan, có thù báo thù.
Ân oán tình thù rất nhiều.
Người đến đây đông, đại lộ đủ rộng, tất cả đ-ánh thành một đoàn.
Rất nhiều tu sĩ Hóa Thần, không thể hoàn toàn buông tay ra đ-ánh, nếu không thành sẽ bị hủy hoại.
Cũng không buông tay nổi, trong thành có trận pháp trấn áp.
Có người cười lớn!
Sự áp chế là bình đẳng, thực ra một mình Thiếu tông chủ là có thể giải quyết hết nhỉ?
Mọi người không để lại cho Thiếu tông chủ, bởi vì có một số kẻ thủ đoạn rất nhiều, dùng độc hay dùng gì đó, hoàn toàn chẳng khác gì lũ tà ma.
Ký Vọng nhìn, Thiếu tông chủ khống chế cục diện, sau trận đ-ánh này, mọi chuyện sẽ tốt hơn nhiều.
Kẻ ra tay không phải toàn người tốt, nhưng biết thu liễm một chút thì không quản.
Nếu như ngang ngược tìm c-ái ch-ết, thì c.h.é.m.
Cục diện dần tĩnh lặng lại, trên phố được dọn dẹp sạch sẽ.
Kẻ đang lẩn trốn rất nhiều, ngoài thành còn rất nhiều.
Một số người chạy tới, định vây hãm thành phố!
Có người ở ngoài hét lớn:
“Giao Long Phán Hề ra đây!"
Bên trong có người cười lớn nói:
“Đây là tưởng ở bên ngoài thì sẽ không sao?"
Chỉ thấy một đợt thiên kiếp quét qua, bên ngoài mất đi một mảng lớn!
Trông thật đáng sợ.
Rất nhiều người bị dọa sợ rồi!
Lúc này lại truyền tới động tĩnh, Khải Hựu đạo tôn sắp đột phá rồi!
Rất nhiều người xem náo nhiệt!
Rất nhiều người thèm muốn!
Chẳng phải chỉ là cầu một cơ duyên sao?
Đ-ánh nh-au với Tây Nguyệt tông thì ra cái thể thống gì?
Rất nhiều người cười khóc!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đến Thiếu tông chủ còn chẳng thấy mặt, bọn họ cộng lại cũng không phải đối thủ của Thiếu tông chủ.
Chí Cách đạo tôn, Khải Hựu đạo tôn đều là những người mọi người đang quan sát, Thiếu tông chủ là người rất tốt, ha ha ha ha một số kẻ cứ tưởng là có thể bắt nạt được.
Một nữ tu vui vẻ cười nói:
“Cũng may, Thiếu tông chủ rất mạnh."
Có nam tu khinh miệt nói:
“Cứ tưởng là lão tổ ra tay."
Người trẻ tuổi không hiểu:
“Ý gì vậy?"
Có mỹ nữ nói:
“Bắt nạt Thiếu tông chủ còn nhỏ.
Biết Thiếu tông chủ luôn được lão tổ che chở, ha ha ha ha lại ghen tị với lão tổ rồi!
Cho nên đây chắc chắn là quyết định của lão tổ, bọn họ thắng rồi."
Nghe mà thấy hồ đồ, là não bộ những kẻ đó không đủ dùng.
Nghĩ lão tổ phải hướng về phía bọn họ?
Có lợi lộc gì thì phải chia cho bọn họ một phần?
Tây Nguyệt tông cũng chỉ đến thế thôi?
Nhân dịp này phải giẫm lên một cái thật mạnh?
Mọi người đều là chính đạo, mà cũng hăng hái giẫm lên nhau như vậy sao?
Thực tế chính là như thế.
Bọn chúng giẫm lên nhau nhiều rồi.
Cho nên Thiếu tông chủ ra tay chẳng có gì sai.
Lũ phế vật này, ở Thông Thiên tháp cũng chẳng có biểu hiện gì tốt đẹp.
Sống chỉ tổ lãng phí tài nguyên.
Một số người cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Bọn họ định đổi cách khác.
Lũ Thiên Diễn tông kia cũng đang nghĩ cách, tụ lại một chỗ rồi.
Có người tìm đến Lý Mộ.
Lý Mộ đang bận rộn.
Nữ tu nhiệt tình nói với lão:
“Cháu gái ta bằng tuổi con trai ngươi, Mộc Hỏa song linh căn."
Chương 419 Mạc khi thiếu niên
Lý Mộ đang bận rộn ở trấn An Bình.
Trấn An Bình mọi người lo lắng một hồi, phát hiện vẫn khá an toàn.
Thiếu tông chủ chẳng đi đâu cả, là có thể bảo hộ mọi người an toàn.
Trấn An Bình đông người thế này, mọi người khá ngại ngùng, nhưng thực lực thực sự không đủ, chỉ có thể sống tốt, trồng trọt tốt.
Trong ruộng trồng rất tốt, Lý Mộ phải trông coi thu hoạch vụ thu.
Hiện tại, trật tự ở trấn An Bình đã tốt rồi, cơ bản có thể tự cung tự cấp.
Phát triển thêm nữa sẽ càng tốt hơn.
Nữ tu trông chừng bốn mươi tuổi, Hóa Thần, không biết làm sao mà mò tới được, tính khí thực sự rất tốt.
Hồ Vũ Đồng đang bận rộn làm việc.
Nữ tu lại nhiệt tình chào hỏi nàng:
“Chao ôi sao còn làm mấy việc này?
Chúng ta đến trấn Vĩnh Bình uống r-ượu đi."
Hồ Vũ Đồng đáp:
“Ngươi không có cơ hội đâu."
Nữ tu nảy sinh cảm ứng, vội vàng định trốn, định giảng đạo lý.
Hồ Vũ Đồng xem ả trốn đi đâu?
Chắc là nhân lúc đông người vây quanh trấn An Bình trước đó, có cách trà trộn vào nhỉ?
Những kẻ này sống lâu rồi, cách thức không ít.
Nhưng bị phát hiện rồi, thì chỉ có một kết cục.
Trên trấn có người cười lạnh:
“Đây là nhắm vào Lý Cấu, còn muốn trà trộn vào Tây Nguyệt tông sao?"
Lý Mộ nhắc nhở:
“Các loại thủ đoạn khá nhiều, mọi người phát hiện ra nhất định phải báo cáo kịp thời.
Đừng có nghĩ đến lợi lộc gì!
Cơ duyên gì!"
Có lão đầu hét lớn:
“Muốn cơ duyên không muốn mạng!"
Có người hỏi:
“Tại sao?"
Một đám người túm kẻ đang nói chuyện kia ra, là một nam t.ử bỉ ổi.
Nam t.ử bị bại lộ, càng thêm giảng lý:
“Thiếu tông chủ tại sao không thành toàn?"
Lý Mộ tùy tay đ-ập ch-ết.