Đóng Cửa Làm Ruộng, Ta Vô Tình Trở Thành Đại Lão

Chương 518



 

“Kẻ muốn trốn tránh mà hét kia, trốn ở đâu được chứ?”

 

Luận đạo trong Gia Bình thành, không biết có tiếp tục hay không?

 

Trong Tây Nguyệt tông, là hết cách rồi.

 

Lão quái không muốn đ-ánh với Thủ Chính lão tổ, lão hiện tại thực sự nhắm trúng thiếu tông chủ rồi.

 

Lão quái đoạt được bảo vật của ma, luyện hóa năm trăm năm, đến thời khắc mấu chốt thế mà lại dã tràng xe cát!

 

Không khiến lão tức đến mức tẩu hỏa nhập ma mới lạ!

 

Hiện tại thấy thiếu tông chủ khí vận không tầm thường, không bắt lấy nàng thì còn đợi đến lúc nào?

 

Thủ Chính lão tổ không dám đ-ánh quá mãnh liệt, bằng không Tây Nguyệt tông sẽ bị hủy mất.

 

Đặc biệt là có một loại cảm giác rất kh-ủng b-ố.

 

Ký Vọng cũng cảm nhận được rồi, không phải cảm giác thiên đạo kia, mà là chỗ Tây Nguyệt tông này có bí mật.

 

Tây Nguyệt tông có bí mật lớn, đ-ánh tiếp có thể sẽ đ-ánh ra ngoài.

 

Lão quái cũng có cảm giác, cho nên lão đột nhiên xé rách hộ tông đại trận!

 

Ký Vọng sợ hãi!

 

Đại trận bị phá, thiếu tông chủ nguy hiểm!

 

Lão quái thế mà trực tiếp chui vào thức hải của thiếu tông chủ, muốn đoạt xá!

 

Lão lấy đâu ra tự tin như vậy, bỏ mặc thân thể không quan tâm?

 

Là không cần nữa sao?

 

Đã không cần nữa rồi, Thủ Chính lão tổ ra tay phế bỏ!

 

Đ-ánh ra một quả Ma Thần Quả, Thủ Chính lão tổ suýt chút nữa bị phản phệ!

 

Ký Vọng trố to mắt, đây là thứ gì vậy?

 

Hắn thực sự là cô lậu quả văn rồi.

 

Đây không phải linh quả bình thường, tương tự như lớp giáp của trùng vương vậy, đây là bảo vật kết thành từ ma khí thuần túy.

 

Lão quái của Thiên Diễn tông chạy tới chỗ ma để cướp đoạt, còn muốn tự mình luyện hóa, lão thực sự là không làm người nữa rồi.

 

Chương 437 Chân tướng hoang đường

 

Thiếu tông chủ hiện tại bị đoạt xá rồi!

 

Thủ Chính lão tổ quan sát, hộ giáp trên người đứa nhỏ vô dụng, ánh vàng trên người là long lân, cái đó có tác dụng không?

 

Ký Vọng nhìn thấy tiểu điểu đi ra trước tiên đã ăn mất Ma Thần Quả.

 

Ước chừng là Ma Thần thực sự mọc ra, tiểu điểu ăn xong liền gục xuống.

 

Thiếu tông chủ cũng gục rồi, biến mất rồi.

 

Là gian nan bò tới hậu sơn rồi.

 

Thủ Chính lão tổ không đi phá hậu sơn.

 

Tình hình của đứa nhỏ rất phức tạp, thiên đạo thủ hộ trên đỉnh đầu vẫn còn đó.

 

Thủ Chính lão tổ trước tiên đi ra khỏi thiên đạo thủ hộ, xem thử có những kẻ nào định tới đại chiến không?

 

Một đám người đuổi tới, nhìn không rõ tình thế.

 

Có kẻ gan lớn vội vàng hỏi:

 

“Đạo Diễn lão tổ đâu?"

 

Lại có người nói:

 

“Đạo Diễn lão tổ mới xuất quan..."

 

Có người trốn trên trời lén lút nói:

 

“Đạo Diễn lão tổ chính là vì tu chân giới."

 

Thủ Chính lão tổ đem đám yêu ma quỷ quái đều bắt ra thu xếp sạch sẽ.

 

Đạo Diễn đều chẳng còn nữa rồi, không còn gì để nói.

 

Có người cũng dứt khoát cười lạnh:

 

“Những việc Thiên Diễn tông làm, ai mà không biết chứ?

 

Còn muốn tới đây làm bộ làm tịch sao?"

 

Có nữ tu nói:

 

“Thiên Diễn tông chính là ngầu, đi đâu cũng phải ra vẻ.

 

Tưởng rằng thiên đạo không g-iết được ngươi sao?"

 

Cái logic cường đạo của Thiên Diễn tông, đã bá đạo từ lâu rồi, tưởng rằng còn có thể múa may được một hồi nữa sao?

 

Lên địa bàn của người khác, đối mặt với người khác, không hề có một chút khách khí nào sao?

 

Hoặc là lão ta cảm thấy đã rất khách khí rồi?

 

Cường đạo!

 

Đồng bọn của Thiên Diễn tông tới không ít, nhưng hiện tại tình hình không minh bạch, nhất thời lại không đ-ánh nh-au được.

 

Bởi vì Thủ Chính lão tổ, Ôn Diễm lão tổ bọn họ rất mạnh.

 

Chỉ cần thiên đạo thủ hộ vẫn còn, thì đ-ánh nh-au chẳng có ý nghĩa gì lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cho dù có hủy diệt Gia Bình thành, thì khoan hãy nói phải trả cái giá lớn bao nhiêu, hủy rồi vẫn có thể xây lại được.

 

Trọng điểm là thiếu tông chủ.

 

Trong Tây Nguyệt tông, một mảnh hỗn loạn.

 

Ký Vọng quan sát, may mà mọi người đều không sao, trong tông hiện tại coi như ổn, không ổn chính là thiếu tông chủ.

 

Vạn Bạch đi tới, thấy tình hình của Ký Vọng cũng không tốt, bèn nói với hắn:

 

“Ngươi cũng đi bế quan đi?"

 

Ký Vọng gật đầu.

 

Hắn trước đó đã chuẩn bị bế quan rồi.

 

Việc bế quan này thì không biết bao lâu rồi.

 

Có điều Tây Nguyệt tông không cần lo lắng.

 

Dù sao chỉ cần thiếu tông chủ không sao, Tây Nguyệt tông sẽ không sao.

 

Vạn Bạch nhìn lên trời, Tây Nguyệt tông không biết có cái gì?

 

Thiếu tông chủ tự mình đi đối mặt, mọi người liền đem Tây Nguyệt tông và Gia Bình thành kinh doanh cho tốt.

 

Tôn Hà ở T.ử Tinh cung, hậu sơn nàng đều không vào được rồi.

 

Thiếu tông chủ hiện tại phòng bị cũng không phải là nàng, nàng không giúp được gì.

 

Tuy không phải thiếu tông chủ tự mình cái gì cũng được, nhưng nàng so với phần lớn những người khác đều ổn hơn, chính là vất vả cho bản thân nàng thôi.

 

Tôn Hà cũng phải nỗ lực rồi.

 

Hậu sơn Phán Nguyệt cung.

 

Long Phán Hề nằm bò trên mặt đất, tư thế thì đừng tính toán làm gì.

 

Lão quái trong thức hải của nàng đang giãy dụa, muốn g-iết ch-ết nàng.

 

Long lân đều không thể trấn áp được rồi, có tiên cốt đang đè ép lão quái.

 

Long Phán Hề tưởng tượng, tiên cốt ngồi một m-ông lên mặt lão quái.

 

Trên mặt lão quái vẫn còn sự tham lam.

 

Vào trong thức hải của thiếu tông chủ mới biết có bao nhiêu bảo bối!

 

Do đó bỏ mặc Ký Vọng không đoạt xá, cho dù thiếu tông chủ là nữ tu lão cũng không thèm quan tâm.

 

Chỉ cần có được những bảo bối này, còn có thọ nguyên vô tận!

 

Thọ nguyên của thiếu tông chủ đều đã thiêu rụi hết rồi, nhưng hạt giống nhanh ch.óng hấp thụ linh khí, bù đắp cho thiếu tông chủ!

 

Còn có Hỗn Độn Tạo Hóa Hỏa.

 

Lão quái nhìn cây khí vận bảo thụ, tóm lại thiếu tông chủ cái gì cũng tốt, lão muốn làm thiếu tông chủ!

 

Sau này còn có thể làm lão tổ của chính đạo!

 

Long Phán Hề và lão quái hiện tại khá giống nhau.

 

Khác biệt ở chỗ, nàng đang từ từ sống lại, lão quái đang nhanh ch.óng ch-ết đi.

 

Tiên cốt muốn đem lão nghiền thành tro bụi, rồi từ từ hấp thụ.

 

Lão quái tuy khá lợi hại, nhưng trước mặt cường giả chân chính thì cũng chỉ là cái gai thôi.

 

Lão quái một mặt tham lam một mặt hồi phục lại, vội vàng mê hoặc thiếu tông chủ!

 

Long Phán Hề hồi phục lại, cầm kiếm đem nguyên thần của lão c.h.é.m thành bảy tám mảnh.

 

Lão quái hét t.h.ả.m!

 

Lão hiện tại chính là mặc người c.h.é.m g-iết, mặc thiếu tông chủ c.h.é.m g-iết.

 

Cho dù nguyên thần của lão vô cùng mạnh mẽ, nhưng lão đã tự chui đầu vào lưới rồi.

 

Một khúc xương đem lão trấn áp, long lân lúc này tới cướp lấy một mảnh, giúp thiếu tông chủ tiêu mòn nó.

 

Còn nhiều lắm, Long Phán Hề tiếp tục c.h.é.m.

 

Thức hải này đủ lớn, tùy ý hành hạ thế nào cũng được.

 

Tiên cốt cũng có, lão quái cũng hành hạ, Long Phán Hề có thể luyện kiếm.

 

Lão quái một lần nữa gượng dậy được, vội vàng hét lớn:

 

“Ngươi có biết... a!"

 

Tạo Hóa Hỏa cũng tới giúp đỡ thiếu tông chủ, đem chính giữa nguyên thần của lão quái thiêu rụi.

 

Ở giữa này có giấu bảo vật.

 

Long Phán Hề đều không hiểu nổi rồi.

 

Dù sao nàng còn nhỏ, lão quái đã sống mấy ngàn năm rồi.

 

Đại khái là lão có được bảo vật của hỗn độn, muốn đặt nguyên thần lên trên đó?

 

Bảo vật là bảo vật thật, Tạo Hóa Hỏa đã dùng mất một nửa, để lại cho thiếu tông chủ một ít.

 

Long Phán Hề không còn lời nào để nói.

 

Dù sao nàng gom được một đống đồ tốt, hiện tại có thể đem lão quái g-iết ch-ết là tốt rồi.

 

Lão quái đặc biệt có thể chịu đựng, mất bảo vật rất đau lòng, nhưng thiếu tông chủ đều là của lão, lại không thèm quan tâm nữa, lão phải nhanh ch.óng mê hoặc thiếu tông chủ.