Đóng Cửa Làm Ruộng, Ta Vô Tình Trở Thành Đại Lão

Chương 540



 

“Tây Môn Uyển Hoa vừa độ kiếp, vừa ung dung hơn nhiều.

 

Cơ duyên như vậy khó gặp.

 

Nàng đã có sự thăng tiến về mọi mặt rồi.”

 

Long Chấn Nhạc vui mừng, bảo vật con gái chuẩn bị rất tốt.

 

Lạ thật đấy, năm đó hắn chẳng chuẩn bị cho mình gì cả.

 

Bởi vì hắn cũng không xác định được.

 

Càng không thể tạo áp lực cho con gái.

 

Nếu có thể, Long Chấn Nhạc tất nhiên hy vọng con gái có thể lớn lên vui vẻ hạnh phúc.

 

Hiện giờ nói những điều đó chẳng có ý nghĩa gì.

 

Con gái bây giờ rất lợi hại rồi.

 

Trông tâm tình cũng không tệ.

 

Trước cửa tiên cung, mọi người nhìn mà có chút ngây người.

 

Thiếu tông chủ độ kiếp lại kỳ kỳ quái quái rồi.

 

Trên mặt đất liên tục có ánh sáng lóe lên.

 

Thiều Mậu là người đầu tiên tiến lên, những người khác cũng chẳng khách khí nữa, ngộ đạo thôi!

 

Chẳng nói gì khác, cơ duyên của Thiếu tông chủ nhất định phải hôi lấy!

 

Ký Vọng vừa mới đột phá xong là cần bế quan, lúc này coi như là bế quan luôn.

 

Thiều Mậu trước đó đã định bế quan rồi, hiện giờ chẳng thèm quan tâm đến sư phụ sư mẫu sư muội, bế quan trước đã.

 

Nhu Lộ đạo tôn bế quan bế quan!

 

Nàng phải nhanh ch.óng đột phá Hợp Thể!

 

Thiền Bội dường như ngộ được địa kiếp, cùng mọi người nhìn nhau một cái.

 

Ai đang mở mắt đều vội vàng nhắm lại.

 

Mọi người hiện giờ muốn biết nhất là địa kiếp, thế là có ngay rồi, ông trời đối xử với mỗi người đều như nhau cả.

 

Cao Tráng dường như có thể bù đắp lại một trận địa kiếp.

 

Quảng trường này vô cùng thích hợp để bế quan.

 

Mọi người ở Tây Nguyệt Tông cũng đã quen rồi, ở đâu cũng được.

 

Bí cảnh vô cùng rộng lớn, đã lâu không có bóng người.

 

Hiện giờ lại tĩnh tĩnh lặng lặng.

 

Một số yêu thú nhìn ngó xung quanh, cuối cùng cũng có người tới rồi, bí cảnh sẽ không đóng cửa mãi được.

 

Bí cảnh đóng cửa thời gian quá lâu, một số lão yêu không đợi được đến lúc phi thăng đã ch-ết rồi.

 

Cũng có một số, dưới sự bố trí từ trước, vẫn chưa ch-ết.

 

Phải đợi bí cảnh xuất hiện, mọi người mới có thể phi thăng Tiên giới.

 

Có không ít yêu thú là được sinh ra trong mấy vạn năm qua, tuy nói là đã quen rồi, nhưng cũng mong đợi được phi thăng.

 

Số yêu thú chạy ra xem không nhiều, nhưng tin tức này đã lan truyền khắp nơi.

 

Có con yêu thú không qua đây, dùng thần thức là có thể nhìn thấy.

 

Có con yêu thú đi tới, nhìn tiên cung.

 

Bọn chúng có nhiệm vụ canh giữ tiên cung, không thể để người ta tùy tiện vào trong.

 

Có con yêu thú muốn lẻn vào trong, nhưng chưa bao giờ thành công.

 

Trong thành Gia Bình, dần dần yên tĩnh trở lại.

 

Thiên Diễn Tông, thực sự chẳng thể yên tĩnh nổi.

 

Từ trên xuống dưới đều loạn.

 

So với những trận loạn chiến mấy năm trước, hiện giờ là lòng người đã loạn rồi.

 

Tông chủ chẳng có cách nào cả, bởi vì mọi quyết định đều không phải do hắn đưa ra, hắn chỉ có thể chấp nhận hậu quả như vậy thôi.

 

Đã đi Tây Nguyệt Tông hai đợt người, những người đó ch-ết rồi, luôn có một số thân hữu có tình nghĩa.

 

Hoặc là có tài nguyên muốn tranh giành.

 

Vấn đề quan trọng hơn là, hiện giờ Thiên Diễn Tông không ổn rồi, mọi người lại sợ bị đẩy ra ngoài làm b-ia đỡ đ-ạn.

 

Thiên Diễn Tông chỉ có thể bắt nạt kẻ khác, chứ ai mà muốn đi làm b-ia đỡ đ-ạn?

 

Trước kia bắt nạt người ta thì còn tốt, hiện giờ đối đầu với Tây Nguyệt Tông chính là b-ia đỡ đ-ạn, mọi người đều không ổn rồi.

 

Bao gồm cả các thế lực phụ thuộc, chính là chẳng ai muốn chịu thiệt, tìm mọi cách để trốn chạy.

 

Có không ít kẻ là bị ép buộc phải tiếp cận Thiên Diễn Tông.

 

Nhưng tiếp cận Thiên Diễn Tông cũng là c-ái ch-ết, phải làm sao đây?

 

Tông chủ có nghe nói, trước kia Đạo Diễn lão tổ có thể vào Tây Nguyệt Tông, hiện giờ Thiếu tông chủ không có ở đây, chính là cơ hội tốt để vào Tây Nguyệt Tông đ-ánh úp tận hang ổ.

 

Nhưng thành Gia Bình có một đám đại năng canh giữ, quá nể mặt Thiếu tông chủ rồi.

 

Muốn đ-ánh úp thì cũng được thôi, chỉ sợ Thiên Diễn Tông cũng sẽ bị người ta c.h.é.m ch-ết.

 

Huyền Khuyết lão tổ vác kiếm ở đó, chẳng mấy ai dám chính diện chọc giận lão.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tông chủ thầm nghĩ, đúng là một lũ phế vật.

 

Tin tức mới nhất, Chiêm Duệ bế quan trọng thương rồi!

 

Không biết c-ái ch-ết của Chiêm Cự có ảnh hưởng lớn thế nào đến nàng ta, dù sao bế quan cũng có thể trọng thương.

 

Sau này phải làm sao đây?

 

Cho nên từ trên xuống dưới lòng người xao động.

 

Thiên Diễn Tông đến bước đường này, nên để lão tổ đưa ra quyết định.

 

Lão tổ quyết định rồi, truyền âm cho Tông chủ:

 

“Đi khôi phục quan hệ với thành Gia Bình."

 

Lại một vị lão tổ quyết định:

 

“Mời Tây Nguyệt Tông tham gia Bách Tông đại hội, tặng bọn họ mười kiện bảo vật."

 

Lại một vị lão tổ nói:

 

“Để Tào Bột làm Thành chủ thành Gia Bình."

 

Tây Nguyệt Tông ở trong Thiên Đạo thủ hộ, không quản được.

 

Còn thành Gia Bình, thì không khó để can thiệp.

 

Hiện giờ Thiếu tông chủ không có ở đây, chính là lúc ra tay.

 

Tông chủ không dám hé răng, quên mất thành Gia Bình có rất nhiều đại năng sao?

 

Đi thành Gia Bình lại tìm c-ái ch-ết à?

 

Thiên Diễn Tông bản lĩnh thì có lớn thật, nhưng cái cách làm này, không có thắng toán nha.

 

Có những thứ khác, nhưng Tông chủ không biết.

 

Chương 456 Chuẩn đại năng

 

Trên quảng trường lớn trước cửa Thái Ất Tiên Cung, Long Phán Hề tiếp tục hầm thịt.

 

Giống như ăn tết hầm vậy, hầm bảy bảy bốn mươi chín ngày, hương vị chắc chắn là đủ rồi.

 

Long Phán Hề giống như bế quan, khoan khoái vô cùng, bốn mươi chín ngày sao mà đủ?

 

Thiên Đạo cũng lười hầm cho nàng nữa, trực tiếp quẳng tâm ma kiếp xuống.

 

Long Phán Hề hiện giờ tâm cảnh cực tốt, tâm ma bị tiểu điểu ăn sạch rồi.

 

Cũng chẳng biết có tốt hay không, Thiên Đạo cảm thấy, phó mặc cho số phận vậy, kết thúc rồi.

 

Long Phán Hề dường như nhìn thấy nương hầm một mùa đông, cuối cùng cũng có thể ăn rồi sao?

 

Thơm phức.

 

Thứ giáng xuống không chỉ là linh khí, mà còn có tiên khí.

 

Tiên cung đúng là khác biệt.

 

Long Phán Hề tại chỗ bế quan.

 

Ký Vọng ở một bên, thấy đãi ngộ của Thiếu tông chủ đúng là khác hẳn.

 

Có điều phạm vi linh khí lớn, tiên khí mọi người đều có thể hôi được một chút xíu.

 

Thịnh Mậu mở mắt ra nhìn nhìn, lại nhắm mắt bế quan.

 

Không cần phải nghĩ có bao nhiêu người tới hôi của, cái đó cũng phải xem Thiếu tông chủ có dắt theo nổi không.

 

Không dắt theo thì sao?

 

Đại công vô tư thì có lợi ích gì?

 

Dù sao Thịnh Mậu cũng nhận được lợi lộc rồi.

 

Thiều Mậu là ma tu, cảm thấy cực kỳ tốt.

 

Một bên mong đợi sư phụ sư mẫu.

 

Lại qua không biết bao lâu, Long Phán Hề cuối cùng cũng thu công.

 

Nàng bây giờ là thực sự mạnh mẽ.

 

Có nguyên thần của lão quái làm đối chiếu, nguyên thần hiện giờ của Long Phán Hề cũng mạnh lắm.

 

Nhưng Nguyên Anh của nàng vậy mà vẫn còn!

 

Trong đan điền, Nguyên Anh ba đầu sáu tay, tay trái cầm Tạo Hóa hỏa, lá cờ, tay phải cầm Thu Diệp, cây nhỏ, dưới chân quẳng Phiên Thiên Ấn.

 

Trong thức hải trước kia có long lân, tiên cốt, tiểu điểu, hiện giờ có thêm nguyên thần của chính mình.

 

Giống như nhà của mình, mình cuối cùng cũng đã trở về rồi.

 

Trong thức hải vẫn luôn có thần hồn, nhưng tu luyện đến Hóa Thần, cái nguyên thần này càng mạnh hơn.

 

Nguyên Anh không thể chạy lung tung khắp nơi chơi đùa, nguyên thần thì có thể.

 

Năng lực của đại năng, rất nhiều là đến từ sự khống chế của nguyên thần.

 

Long Phán Hề cảm thấy nàng hiện giờ cũng có một phần năng lực của đại năng, là được chải chuốt từ Đạo Diễn lão quái mà ra.

 

Nàng chỉ cần hiểu là có thể dùng.

 

Còn về việc so với chính nàng tự ngộ ra thì có quan hệ gì, cũng chẳng có quan hệ gì lớn chứ?

 

Nàng hiểu rồi thì là của nàng.

 

Giống như đọc sách, lão quái viết một cuốn sách, Long Phán Hề đọc hiểu là biết làm.