Người qua đường kỳ lạ nói:
“Thiếu tông chủ đã nói là đi trồng trọt rồi, còn không hiểu sao?
Thiếu tông chủ trồng trọt là đủ rồi."
Có một số người thực sự không hiểu:
“Thiếu tông chủ cũng không tới chiến trường đạo ma sao?"
Người qua đường nói:
“Đi rồi, Thanh Liên Cốc đều chẳng còn nữa, không phải là tốt rồi sao?"
Diệt trừ Thanh Liên Cốc, bớt ch-ết đi bao nhiêu người, công tích của mấy người có thể so được?
Cứ phải nhìn thấy thiếu tông chủ g-iết mấy con ma sao?
Tầng thứ quá thấp, không thể giao tiếp được.
Người tới thành Gia Bình ngày một nhiều, tầng thứ không đồng đều.
Có rất nhiều người tưởng rằng thành Gia Bình có cơ hội thành tiên, đều tới đây thử vận may.
Đúng thực là cái loại hình thù kỳ quái nào cũng có.
May mà thành Gia Bình quản lý nghiêm ngặt, trông không đến nỗi quá kỳ quặc.
Một số kẻ kỳ quặc đi tới thành Dương Gia, bên đó cũng không dễ sống đâu.
Vu Sướng bận rộn suốt ngày, lại bị mấy kẻ kỳ quặc chặn đường, điều khiến người ta cạn lời nhất chính là hắn đường đường chính chính giả ngốc.
Đối với loại này thì cũng khá dễ giải quyết.
G-iết.
Đảm bảo có thể khiến hắn ngậm miệng, chặn đứng vô số lời nhảm nhí.
Thực ra không phải không rõ, mà là muốn chiếm hời.
Một nữ tu thậm chí kỳ lạ nói với Vu Sướng:
“Con trai ta sinh ra đã có dị tượng.
Sợ bị người ta ra tay, ta vẫn luôn không nói ra."
Sau đó nữ tu bế tới một đứa trẻ đần độn.
Vu Sướng hỏi:
“Giúp ngươi g-iết luôn nhé?"
Nữ tu chấn động:
“Sao có thể làm thế được?
Con trai ta có liên quan đến giới tu chân, ngươi hãy để thiếu tông chủ tới đây!"
Vu Sướng đều trừ khử hết rồi.
Thiếu tông chủ không rảnh để làm mấy chuyện này.
Trong Tây Nguyệt Tông.
Long Phán Hề xuất quan, cuối cùng cũng có thể tới chơi với lão thụ rồi.
Rễ cây đặc biệt thú vị.
Tuy rằng nàng hiện tại đã không cần phải leo lên leo xuống, núi phía sau cũng rất vui.
Dù sao thì thỉnh thoảng leo một chút.
Lão thụ vui vẻ vô cùng, to lớn như vậy, ở bên cạnh thiếu tông chủ nhỏ bé mà chơi đùa.
Ngũ Nha chạy tới tìm thiếu tông chủ, nó sắp đột phá rồi nha.
Long Phán Hề xoa xoa cái đùi lớn của Ngũ Nha, cái đùi vịt này chắc là ngon lắm nhỉ?
Đột phá xong có thể ăn không?
Cạp cạp cạp!
Ngũ Nha nhận được linh quả, dũng cảm đi đột phá.
Thiếu tông chủ muốn ăn, lúc đó cũng không phải là không thể cho gặm một miếng.
Long Phán Hề ngồi ở chỗ lão thụ này, hai tay chống cằm, nhìn Ngũ Nha đột phá.
Tiểu yêu đột phá Nguyên Anh thì tương đương với đại yêu rồi.
Rất cừ khôi.
Nàng nuôi vịt là có thiên phú đấy.
Tôn Hà đưa cho thiếu tông chủ đủ loại đùi vịt, đừng có tơ tưởng ăn Ngũ Nha nữa.
Sẵn lòng cho linh quả ăn, Ngũ Nha đương nhiên phải nỗ lực.
Long Phán Hề vừa ăn đùi vịt, vừa thấy vụ buôn bán này không lỗ.
Có Ngũ Nha nuôi bao nhiêu vịt như vậy, người ta bớt lo biết bao nhiêu?
Ngũ Nha hiện tại không chỉ trông chừng vịt con thôi đâu, giống như việc cho ăn các thứ đều có thể làm được, hoàn toàn có thể thay thế con người, làm chẳng kém gì con người.
Ngũ Nha nuôi nhiều vịt như vậy cũng khá vất vả.
Long Phán Hề là một kẻ vừa ăn đùi vịt vừa biết nỗi vất vả của loài vịt.
Tôn Hà cảm thấy Ngũ Nha cũng khá ổn, nói với thiếu tông chủ:
“Có phải là vì có khí vận không?"
Chương 519 Năm mới phát linh thạch
Khí vận đừng nhìn nó hư vô mờ mịt, thực ra lại vô cùng hữu dụng.
Tây Nguyệt Tông hiện tại làm chuyện gì cũng dễ dàng thành công hơn.
Ví dụ như gạo Hương Bào trồng cực tốt, ủ r-ượu cũng thành công rồi.
Liêm Thọ cầm mấy vò r-ượu tới cho thiếu tông chủ nếm thử, đồng thời xem Ngũ Nha độ kiếp.
Ngũ Nha đã thành công, tiếp theo phải nghỉ ngơi một thời gian.
Đối với các tu sĩ Tây Nguyệt Tông mà nói đều là sự kích thích cực lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một con vịt còn đột phá Nguyên Anh rồi, con người có thể không nỗ lực sao?
Con vịt này cũng chẳng thấy có thiên phú tốt đến mức nào.
Làm không ít, ăn cũng bình thường.
Sự kích thích này khiến cho một bộ phận người đột phá.
Có thể thấy vẫn cần một chút kích thích.
Long Phán Hề uống r-ượu ủ từ gạo Hương Bào, đặc biệt ngon, khác hẳn với r-ượu ủ từ hỏa thục.
Cái sự thơm nồng này khiến người ta nghiện.
Điền Phong Dật ở ngoài đồng vui vẻ, năm nay đã chuẩn bị xong để thu hoạch gạo Hương Bào.
Mấy năm trước trồng, năm nay lần lượt thu hoạch rồi, sản lượng mỗi mẫu đạt tới bảy ngàn cân.
Có thể đưa cho thiếu tông chủ ủ rất nhiều r-ượu để uống.
Long Phán Hề vui râm ran, ngâm nga tiểu khúc lảo đảo.
Nhạc Thi Ninh đi tới, vui vẻ uống r-ượu.
Đủ loại mỹ t.ửu của Tây Nguyệt Tông đã đủ quyến rũ người rồi.
Nhạc Thi Ninh đại mỹ nhân, uống đến mức mặt hơi đỏ lên.
Trên mái tóc xanh, cài chiếc lược xinh đẹp.
Chiếc lược này càng đeo càng thấy đẹp.
Nhạc Thi Ninh nhìn thiếu tông chủ:
“Sắp đột phá rồi sao?"
Có nghĩa là sắp vượt qua nàng rồi.
Long Phán Hề an ủi đại mỹ nhân:
“Chưa đâu."
Nhạc Thi Ninh không tin, nhìn nàng giống như không chịu đựng nổi sao?
Chẳng qua là trước kia sợ bị đuổi kịp, sau này sẽ tiếp tục đuổi theo thiếu tông chủ.
Long Phán Hề là chẳng còn cách nào khác, bị ông trời đuổi theo dâng cơm tận miệng.
Cảm giác nàng vừa chạy là vô số người chạy theo, rất nhiều người không biết tại sao cũng chạy.
Ha ha ha.
Rất tốt.
Long Phán Hề nghiêm túc nói với đạo hữu:
“Tiên khí đã hấp thu gần hết rồi, con đường này của ta có lẽ không giống lắm.
Vẫn phải tự mình bước đi.
Ngươi biết đấy, vất vả bao nhiêu?
Dù cho bước trước đã bước ra rồi, bước sau lại không chắc chắn nữa."
Nhạc Thi Ninh ha ha cười lớn.
Thiếu tông chủ đừng có quá đáng thương như vậy.
Giống như ông trời giống như bà mẹ già, đứng ở bên cạnh che chở, đứa trẻ bước ra một bước, phía trước lại có đường, dũng cảm đi tới là được rồi.
Thực ra mọi người đều tương tự như vậy.
Có truyền thừa không có nghĩa là con đường của chính mình sẽ thuận buồm xuôi gió.
Nếu không thì tại sao lại có người dừng lại ở Hóa Thần, Luyện Hư, Hợp Thể?
Có thể thấy đều như nhau cả.
Truyền thừa chưa chắc đã dễ dùng.
Đạo của chính mình thì phải tự mình tu.
Vô cùng tự tin!
Cô gái tự tin là xinh đẹp nhất, uống một ly nào.
Cậu ông ra ngoài chơi.
Liêm Thọ có chuẩn bị r-ượu cho cậu ông.
Cậu ông xinh đẹp thế này, bầu r-ượu ly r-ượu chuẩn bị cho cậu ông đều là loại đẹp nhất.
Cậu ông uống một ngụm, bình thường thôi, giống như uống nước vậy.
Lý Tiên lại làm thêm một số món ngon mời cậu ông nếm thử.
Một tên ma đi tới, đ-âm sầm trước mặt cậu ông.
Cậu ông bắt lấy ăn luôn.
Món điểm tâm này hương vị cũng không tệ.
Lý Tiên nhìn thiếu tông chủ một cái, món điểm tâm thế này nàng làm không ra được.
Long Phán Hề và Nhạc Thi Ninh nhìn nhau, cái này của cậu ông không gọi là vận khí, điểm tâm dâng tận miệng, mà là ngủ ngửi thấy mùi hương liền tỉnh dậy.
Cậu ông đã tỉnh dậy rồi, cũng không vội ngủ tiếp, tùy tiện chơi đùa một chút.
Long Phán Hề nói với bên lão tổ một tiếng.
Tên ma này giống như từ tiên giới hạ xuống, may mà cậu ông vẫn có thể xử lý được.
Ước chừng cậu ông đối với ma bình thường có sự áp chế tự nhiên.
Cũng là một số tên ma không ngờ được sẽ có ma thần sao?
Ma thần rất hiếm thấy rồi.
Long Phán Hề suy đoán:
“Tên ma này liệu có phải là hậu đại của tên nào đó không?
Đ-ánh đứa nhỏ lại tới đứa già?"