Đóng Cửa Làm Ruộng, Ta Vô Tình Trở Thành Đại Lão

Chương 635



 

“Tây Môn Uyển Hoa thấy đám trẻ làm loạn như vậy, vui vẻ là tốt rồi.”

 

Long Phán Hề hỏi mẹ:

 

“Kẻ tên Ninh Dục đó, mẹ có quen không?"

 

Tây Môn Uyển Hoa vô cùng dứt khoát:

 

“Không nhớ nữa."

 

Bà hiện tại có thể nhớ kỹ Tây Nguyệt Tông là đủ rồi, nhớ người khác làm gì?

 

Có cho linh thạch đâu.

 

Long Phán Hề chớp mắt, nàng có lẽ sẽ tặng mẹ một món đại lễ.

 

Quả nhiên, vài ngày sau, Ninh Dục tới tặng đại lễ thật.

 

Lúc này Tây Môn Uyển Hoa và con gái đang ngồi bên hồ ăn đồ ngon.

 

Ngũ Nha đều muốn dâng cặp đùi của mình mời mẹ Thiếu tông chủ nếm thử.

 

Tây Môn Uyển Hoa không quá mặn mà với món này.

 

Cậu ông rời khỏi thức hải.

 

Tây Môn Uyển Hoa tưởng mình có thêm một đứa cháu ngoại.

 

Mặc dù chưa được bà đồng ý, nhưng Cậu ông quá xinh đẹp!

 

Cũng không phải là không được.

 

Chỉ là nghĩ vậy thôi, Cậu ông đâu dám mạo phạm.

 

Hiện tại Cậu ông đã cao ba thước rồi, mặc dù so với ba trượng còn kém xa, nhưng khí thế rất mạnh.

 

Tây Môn Uyển Hoa chỉ thấy một vệt hắc quang xẹt qua, lại xẹt qua, Cậu ông đã tự mình lấy đồ ăn vặt trở về.

 

Long Phán Hề tò mò:

 

“Có lão ma nào tới sao?"

 

Cậu ông ăn thấy cũng khá, nhìn quanh quất thêm, không còn món nào vừa miệng nữa.

 

Ăn xong đồ ăn vặt, Cậu ông đi dạo xung quanh.

 

Cậu ông xuất tuần, mọi người đều vô cùng kính sợ.

 

Long Phán Hề nhìn, con ch.ó kia cũng chọn lúc này ra ngoài chơi sao?

 

Ngủ lâu quá nên đau xương cốt hả?

 

Con ch.ó to ra một chút, vô cùng xinh đẹp, nhưng vẫn cứ ngây ngô như cũ.

 

Lý Tiên tới cho ch.ó ăn, đúng là càng nhìn càng đẹp, nhìn đến nghiện.

 

Thái Dao Tuyên mang đại lễ Ninh Dục tặng Tây Nguyệt chân quân trở về.

 

Ninh Dục muốn gặp là không gặp được rồi, có thể nhận lễ vật của nàng ta đã là nể mặt lắm rồi.

 

Thái Dao Tuyên tuổi còn trẻ, chưa đầy hai trăm tuổi đã có tu vi Luyện Hư, đại diện Tây Nguyệt Tông làm chút việc, hoàn toàn không vấn đề gì.

 

Đặt ở Thái Tố Tông, Thiên Diễn Tông cũng chỉ đến thế thôi.

 

Trần Quân tu vi kém hơn một chút, phải nỗ lực thêm.

 

Long Phán Hề nhận lấy cái hộp, nhìn đồ tốt bên trong nhiều vô kể, chiêu trò cũng nhiều vô kể.

 

Tây Môn Uyển Hoa đều không hiểu, hỏi con gái:

 

“Phán Phán phá trừ cấm chế này, có làm gì không?"

 

Long Phán Hề cười nói:

 

“Chỗ Ninh Dục giở thủ đoạn, con không cho nàng ta biết.

 

Mặc dù cách thiên đạo thủ hộ nàng ta cũng chẳng có bản lĩnh mà biết được."

 

Tây Môn Uyển Hoa hừ lạnh một tiếng, thật sự coi bà là kẻ dễ bắt nạt sao?

 

Ở tu chân giới, với tư cách là vợ của Long Chấn Nhạc, Tây Môn Uyển Hoa nếu mà dễ bắt nạt như vậy, thì đã sớm ch-ết rồi.

 

Tính tình bà tốt, nhưng không thể coi bà là kẻ ngốc.

 

Huống hồ hiện tại bà cũng bắt đầu trở nên mạnh mẽ rồi, không thể làm vướng chân con gái.

 

Long Phán Hề nghe thấy những lời bàn tán ở thành Gia Bình, hỏi mẹ:

 

“Năm xưa mẹ từng giúp nàng ta sao?"

 

Tây Môn Uyển Hoa đáp:

 

“Không nhớ nữa."

 

Chuyện đã lâu lắm rồi, nhớ làm gì?

 

Đôi khi là theo yêu cầu của Tiên Minh, cho nên hiện tại rất hận Tiên Minh.

 

Chương 536, Đại sư huynh tái tạo

 

Long Chấn Nhạc, Thiều Mậu trở về Tây Nguyệt Tông.

 

Một đám người đi theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tây Nguyệt Tông chuẩn bị thu hoạch mùa thu, mọi người đều muốn tới gặt hái.

 

Ngăn cũng không ngăn được.

 

Ha ha.

 

Trồng trọt là sự nghiệp của Long Phán Hề, mọi thứ đều nghe theo nàng.

 

Tình hình hiện tại có chút đặc biệt.

 

Trồng linh cốc vẫn là mười lăm vạn mẫu, trong đó thu hoạch một năm năm vạn mẫu, thu hoạch hai năm và ba năm đều mỗi năm một vạn mẫu, hương bạc mễ có năm vạn mẫu.

 

Hương bạc mễ vừa cao vừa sai trĩu quả, có ý tứ nghiền nát tất cả linh cốc, thậm chí nghiền nát tất cả cây lương thực.

 

Sản lượng cao, chất lượng lại bày ra đó.

 

Chỉ là phương thức thu hoạch không giống với loại thu hoạch một năm.

 

Linh cốc thu hoạch một năm, cúi người cắt lúa là được.

 

Thuộc về thao tác cơ bản nhất.

 

Hương bạc mễ là cây lâu năm, giống như hái quả từ trên cây, thu hoạch bằng máy móc còn đỡ một chút, con người làm sẽ vướng víu hơn, trừ phi dùng linh khí.

 

Long Phán Hề hiện tại yêu cầu là thu hoạch cơ bản, cho dù không cấm linh, tốt nhất chính mình cũng đừng dùng linh khí.

 

Tu vi ở trên Kim Đan, thể chất đã đủ mạnh rồi, cắt lúa hoàn toàn không vấn đề gì.

 

Cho nên, việc này có chút giống như để mặc hương bạc mễ tốt tươi không động vào, mà đi thu hoạch linh cốc loại một năm.

 

Một người một ngày thu hoạch vài trăm mẫu, gọi thêm nhiều người tới, có thể một hơi thu hoạch hết năm vạn mẫu luôn, ha ha ha.

 

Long Phán Hề muốn đảm bảo mọi người đều có thể làm đủ một ngày, vậy lượng thu hoạch của mỗi người sẽ không giống nhau.

 

Cứ xem tình hình đã.

 

Sau khi thu hoạch còn phải thu dọn, tách hạt v.v., việc không hề ít.

 

Nói trắng ra, đây không phải là giúp đỡ, mà là giúp bận thêm.

 

Cho nên không nói là giúp đỡ, mà là tới trải nghiệm việc cắt lúa của Tây Nguyệt Tông.

 

Nơi khác trồng không ít, đến chỗ người khác thì phiền phức nhiều hơn, vẫn là chỗ Tây Nguyệt Tông này tốt.

 

Long Phán Hề đã chuẩn bị xong xuôi, nói với cha:

 

“Thành Gia Bình đông người, địa bàn hẹp quá rồi, lập thêm vài cái bí cảnh nữa."

 

Long Chấn Nhạc gật đầu.

 

Xoa đầu con gái.

 

Đều là do nàng làm quá tốt.

 

Giống như trấn An Bình và trấn Tĩnh Bình, vốn dĩ những người sinh sống ở đó vẫn ổn.

 

Nhưng trên trấn làm quá tốt, tỷ lệ sinh tăng cao, tỷ lệ t.ử vong vô cùng thấp, dân số có thể tăng gấp đôi.

 

Tu vi của mọi người lại tăng lên, chắc chắn cần nhiều chỗ hơn.

 

Cứ ép người ta chen chúc ở đó thì lại thụt lùi mất.

 

Đại học Gia Bình hiện tại thu nhận nhiều người, cần triển khai nhiều thứ, đặt ở chủ thành sẽ chiếm hết chỗ của chủ thành.

 

Trong kế hoạch, trường học chỉ là một phần của chủ thành.

 

Một số cấp bậc của Đại học Gia Bình lại cao, cần không gian lớn hơn.

 

Long Phán Hề có bí cảnh, muốn giao cho cha:

 

“Trấn An Bình và trấn Tĩnh Bình dùng chung một cái bí cảnh, trấn Đông Bình dùng riêng một cái, Đại học Gia Bình dùng một cái."

 

Long Chấn Nhạc vui mừng!

 

Con gái ông có nhiều bí cảnh để dùng như vậy!

 

Trong thành Gia Bình, phàm thành có huyễn thành bên kia dùng huyễn trận, yêu lâm có bí cảnh của Yêu tổ.

 

Thêm vài cái bí cảnh nữa là chuyện bình thường rồi.

 

Bí cảnh có lớn có nhỏ, thích hợp cho mọi người dùng là được.

 

Long Phán Hề tính toán:

 

“Có một số bí cảnh cũng đến lúc phải thu hồi rồi."

 

Ký Vọng ở một bên gật đầu.

 

Giống như Thiên Diễn Tông, Thái Tố Tông đều không ổn rồi, một số tài nguyên ở trong tay bọn họ sẽ bị phá hoại mất, quá đáng tiếc.

 

Còn có những tông môn nhỏ hơn, cũng có bí cảnh.

 

Một số đại năng cũng sẽ có bí cảnh.

 

Giống như trong tay Tiên Minh có rất nhiều tài nguyên, thuộc về tu chân giới, thì nên giữ gìn cho tốt, tiếp tục để tu chân giới sử dụng.

 

Để lại thêm nhiều tài nguyên, tu chân giới sẽ tốt đẹp hơn, bớt đi một chút khốn khổ.

 

Trần Trạch Tuấn, Nhạc Thi Ninh bọn họ đều có nghĩa vụ này, làm tốt việc này cho ra hồn.

 

Long Phán Hề nhìn bên ngoài thiên đạo thủ hộ, Ninh Dục sao lại tới nữa rồi?