Đóng Cửa Làm Ruộng, Ta Vô Tình Trở Thành Đại Lão

Chương 651



 

“Yêu ma quỷ quái quá nhiều!

 

Bốn phía còn có những kẻ điên cuồng chạy tới, nhất định phải g-iết ch-ết Long Phán Hề!”

 

Mảnh đất này đ-ánh sập, cả Đan Kiếm hồ đại loạn!

 

Cả tu chân giới, cấp đại năng, ở đây khai chiến, cho dù chỉ tới một phần nhỏ, cũng đủ để trời nghiêng đất lệch!

 

Thanh Nham lão tổ vẫn cứ cẩn thận né tránh, thấy mọi người tới dự hẹn, đều không có ai tháo chạy.

 

Đám trẻ cũng g-iết điên rồi!

 

Chương 549 Tự Chui Vào Lưới

 

Một lão quái khoác áo choàng đen rất thần bí, nhìn Long Phán Hề không dám tin!

 

Nàng một Luyện Hư, làm sao mà c.h.é.m được Đại Thừa?

 

Long Phán Hề ngay cả Độ Kiếp lão quái cũng không tha!

 

Giống như hái rau dại phải chọn loại tốt mà hái, nhổ cỏ cũng phải đem cái to mà nhổ đi.

 

Cỏ to sẽ nở hoa kết hạt, sinh sôi nảy nở một mảng; cỏ nhỏ vẫn còn có thể mọc thêm chút nữa, hoặc bị cái khác che khuất có lẽ liền không mọc nữa.

 

Cái to nhổ lên cảm giác sướng tay, có thành tựu.

 

Hiện tại luyện cấp với quái nhỏ thực sự chẳng có ý nghĩa gì.

 

Long Phán Hề hiếm khi đ-ánh một trận thỏa thuê!

 

Nàng dùng hỗn độn, cái gì cũng có thể hỗn độn.

 

Thanh Nham lão tổ thấy cách đ-ánh của nàng là không giống, không trọng kiếm pháp, nhìn qua như c.h.é.m loạn, thực ra là đạo.

 

Bao vây Ký Vọng, Trần Trạch Tuấn, Nhạc Thi Ninh bọn họ không ít.

 

Lúc này thực sự đ-ánh nh-au, từng kẻ hung hăng như muốn chứng minh bản thân.

 

Tuy nhiên, kiếm của Trần Trạch Tuấn có thể c.h.é.m những thứ khác, yêu ma quỷ quái tấn công rơi lên bộ hộ giáp trên người hắn, thương tổn đối với hắn rất nhỏ.

 

Có phòng ngự mạnh nhất, tấn công mạnh nhất, còn có thể không thắng sao?

 

Nam Cung lão tổ thật cảm thán!

 

Đám trẻ này ở trên đạo quá mạnh rồi!

 

Khiến những kẻ khác hiện ra vô cùng phế vật!

 

Một số phế vật phát điên, một số phế vật sụp đổ, vội vàng tháo chạy thôi!

 

Long Phán Hề cầm cờ phất một cái, ở lại mà ăn cỗ a, chớ chạy.

 

Thanh Nham lão tổ ra tay.

 

Đến cũng đến rồi, đúng không?

 

Nói về bản thân cụ, cỏ mọc khắp nơi cũng phải nhổ một ít, kẻo so với đám trẻ lại không quá đẹp mặt.

 

Mặt mũi lão tổ chẳng còn lại bao nhiêu rồi.

 

Nam Cung lão tổ không ra tay, nhìn chằm chằm Long Phán Hề, không phải định đ-ánh lén, là sợ kẻ khác đ-ánh lén.

 

Hiếm khi có cơ hội này, kẻ đ-ánh lén có mà đầy!

 

Nam Cung lão tổ nhìn tận mắt, từng kẻ đ-ánh lén đều không xong, quá phế vật!

 

Kẻ cầm pháp bảo định cho nổ tung Thiếu tông chủ, bị Thiếu tông chủ cho nổ ngược lại.

 

Đan Kiếm hồ mảnh đất này toàn bộ bị đ-ánh sụp rồi!

 

Hồ cũng đ-ánh thủng!

 

Đan Kiếm hồ có không ít người, ngoài một số chạy tới định hôi của, còn lại đều là điên cuồng chạy trốn.

 

Người trong hồ đều lên bờ rồi, Đan Kiếm hồ không còn là cái hồ như trước kia nữa rồi!

 

Nước hồ không bị nhuộm đỏ, bởi vì nước hồ chẳng còn nữa, khắp nơi là cuồng phong, là băng, loạn thành một đoàn.

 

“Dừng tay!"

 

Trên trời đột nhiên tới một kẻ, vô cùng lợi hại.

 

Long Phán Hề vội vàng nhảy ra khỏi chiến trường, đang hăng m-áu, hướng về phía trên trời g-iết đi!

 

Trên trời một tấm lưới rơi xuống, Long Phán Hề đón lấy, không sai một ly nào.

 

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha!"

 

Một đám nữ tu chạy ra, kích động đến phát điên!

 

“Đây chính là... ha ha ha!"

 

Lão phụ nhân quá kích động đến nỗi tiên khí cũng nói không rõ ràng.

 

“Cái này gọi là tự chui vào lưới!"

 

Có nữ tu vô cùng lạnh lùng, có thể thu lưới rồi.

 

Mấy lão phụ nhân ra tay.

 

Đã nói rồi vạn vật đều có thể hỗn độn, Long Phán Hề x.é to.ạc tấm lưới rách, một kiếm g-iết một kẻ, vung kiếm tiếp tục g-iết!

 

Lão phụ nhân không rảnh mà chấn kinh, vội vàng tháo chạy!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng không biết bị cái gì tóm được.

 

Những kẻ ẩn nấp trên trời, mấy con bọ ngựa đều bị tóm rồi.

 

Kẻ thích làm ngư ông không ít, cậu bác cầm tấm lưới rách đem ngư ông đều thu sạch, ném cho Long Phán Hề.

 

Long Phán Hề còn đang bận rộn.

 

Có thể không cần cậu bác giúp đỡ thì không cần, cái này chủ yếu là sợ một số lão quái tháo chạy.

 

Đến cũng đến rồi đúng không?

 

Mấy nữ tu phát điên, ch-ết tại chỗ.

 

Tri Nhu lão tổ nhất thời không phản ứng kịp.

 

Đây là bị Thiếu tông chủ làm cho chấn kinh đến ch-ết sao?

 

Thiếu tông chủ chính là như vậy.

 

Mặc dù Đan Kiếm hồ hủy rồi, nhưng Long Phán Hề không dự định đền bù.

 

Trên trời dưới đất, yêu ma quỷ quái nhiều lắm, đ-ánh không xuể.

 

Long Phán Hề tháo chạy rồi.

 

Long Phán Hề dùng cờ cuốn một cái, đem mọi người mang đi.

 

Chỗ này giao cho Tu Minh.

 

Cúc gia sớm đã rời khỏi trung tâm Đan Kiếm hồ, hiện tại ở xa tháo chạy nhanh.

 

Trong nhà người ít, đồ cũng ít, tháo chạy đủ nhanh nhẹn.

 

Cúc Phù ngoảnh lại nhìn cảnh tượng khủng khiếp, trong đầu đều nghĩ không thông.

 

Kẻ lớn tuổi chút thì vô cùng cảm thán.

 

Tu chân giới đã rất loạn rồi.

 

Nhưng cứ như vậy, là loạn hay là không loạn?

 

Lão quái ch-ết gần hết, nơi khác có lẽ loạn không nổi.

 

Mặc dù vẫn còn rất nhiều, nhưng muốn truy sát Thiếu tông chủ cũng không dễ dàng.

 

Thiếu tông chủ lợi hại a, bảo là tháo chạy mà chẳng ai đuổi kịp.

 

Thật là lúng túng, nhiều phế vật như vậy, đuổi theo một người đều đuổi không kịp.

 

Thủ đoạn thì có nhiều thật đấy, nhưng bày ra trước mặt Thiếu tông chủ đều chẳng đủ xem.

 

Có thể thấy đạo mà Thiếu tông chủ tu luyện, hoàn toàn khác với tu sĩ thông thường.

 

Cúc gia nếu có thể tu luyện cái này, vậy thì còn sợ cái gì?

 

Nghe nói Thiếu tông chủ đang trồng ruộng?

 

Cúc gia phải tìm một nơi có thể trồng ruộng.

 

Dù sao mình cũng phải ăn, không ai có thể không ăn không uống.

 

Hiện tại ch-ết nhiều lão quái như vậy, Cúc gia phải chọn chỗ tốt mà chiếm.

 

Nếu vận khí tốt, có thể chọn được nơi tốt, còn có một lượng nội hàm nhất định.

 

Giống như cái cây, cái mới trồng và cái mọc ngàn năm là không giống nhau.

 

Có một số linh d.ư.ợ.c phải nuôi rất lâu.

 

Cúc gia giày vò cho tới nay, gần như chẳng còn gì nữa.

 

Rất cần một nơi, để nghỉ ngơi dưỡng sức thật tốt.

 

Những kẻ giống như bọn họ không ít, là lúc bắt đầu lại từ đầu rồi.

 

Mọi người cũng đừng tranh tranh giành giành nữa, ổn ổn rồi thì hãy trồng ruộng cho hẳn hoi.

 

Trong Gia Bình thành, vô cùng náo nhiệt.

 

Rất nhiều người không đến Thông Thiên thành, không ngờ Đan Kiếm hồ xảy ra chuyện lớn như vậy!

 

Trong t.ửu lâu, có người nước bọt văng tung tóe, giống như tận mắt chứng kiến thậm chí còn rõ ràng hơn cả người trực tiếp tham gia:

 

“Những nơi khác rất nhiều lão quái không tới bên này, vừa vặn Thiếu tông chủ đi mời bọn họ tụ hội một phen.

 

Hiện tại chắc chẳng có mấy ai chưa nghe qua Thiếu tông chủ rồi, bọn họ vừa vặn muốn ra tay với Thiếu tông chủ."

 

Lại có người nói:

 

“Lão quái hai đầu đó, vô cùng lợi hại đấy!

 

Nghe nói hắn sinh ra đã có hai đầu, liền bị gia tộc ruồng bỏ.

 

Nhưng được yêu quái nhặt được, lại có được cơ duyên.

 

Sau này dùng pháp thuật, giống như một người bình thường quay về gia tộc.

 

Kết quả gia tộc bồi dưỡng một kẻ thiên phú rất tốt khác, lại cùng nhau bắt nạt hắn, gọi hắn là quái vật.

 

Sau này hắn tự mình rời đi, gia tộc cũng chẳng quan tâm."

 

Có nữ tu tò mò hỏi:

 

“Mấy ngàn năm trôi qua, gia tộc đó vẫn còn sao?"