Đóng Cửa Làm Ruộng, Ta Vô Tình Trở Thành Đại Lão

Chương 673



 

“Hắn có lén lút tu luyện, lại ép thấp tu vi.

 

Nhưng hắn quá yếu, trong mắt những người mạnh hơn một chút thì căn bản không có bí mật gì.

 

Nếu không phải đám đàn bà kia coi thường hắn, để hắn miễn cưỡng lừa gạt qua chuyện, có lẽ hắn đã ch-ết từ lâu rồi.”

 

Phong Mã có chút không cam lòng.

 

Nhưng người ở Hà Đông rất khó sang Hà Tây, tạp dịch Hà Tây muốn đi ra ngoài cũng rất khó.

 

Đặc biệt là hắn có tướng mạo đẹp, bị một số phụ nữ nhìn chằm chằm.

 

Mới đứng đây một lát, đã có mấy người truyền âm cho hắn rồi.

 

Phong Mã phẫn uất đứng dậy, dường như nhìn thấy thiếu tông chủ.

 

Phong Mã không quen biết thiếu tông chủ, nhưng có nghe danh.

 

Danh tiếng của thiếu tông chủ thật lớn!

 

Xuất hiện ở đây, khí độ này, ngoại trừ thiếu tông chủ, trong giới tu chân rất khó tìm ra người thứ hai.

 

Đặc biệt là còn có đám người Ký Vọng bên cạnh.

 

Phong Mã điềm tĩnh đi làm việc, lại năm lần bảy lượt kéo dài thời gian.

 

Dường như có thể chờ đợi một kết quả nào đó.

 

Long Phán Hề không phải cứu khổ cứu nạn, không cứu được nhiều người như vậy.

 

Bây giờ cũng không thích hợp để đả thảo kinh xà.

 

Nói thật, có người muốn lên bờ, nhưng ở trên bờ một thời gian, phát hiện không thích hợp, quay người trở về cũng không ít.

 

Có chí khí này thì hãy tự dựa vào nỗ lực của bản thân, nắm lấy kịch bản nhân vật chính của riêng mình.

 

Trên con đường tu hành, chuyện gặp phải còn nhiều, đây có lẽ vẫn chưa là gì cả.

 

Long Phán Hề cầm cờ phất một cái.

 

Mọi người lại thuận lợi tiến vào bí cảnh của Thiên Can.

 

Ký Vọng nhìn bí cảnh này, thật kỳ quái!

 

Mọi người đều cảnh giác.

 

Trong bí cảnh ngoại trừ mấy con đại yêu, không có người nào khác.

 

Mấy con đại yêu là tu vi Luyện Hư, đối mặt với Ký Vọng thì căn bản không đủ xem, trực tiếp phản biến.

 

Cao Tráng nhìn, bí cảnh ngoại trừ một số cấm chế đặc thù, cũng không tính là lớn.

 

Khoảng chừng mấy vạn cây số vuông, đừng nói là không lớn bằng bí cảnh Thái Tố, một lão quái Độ Kiếp sống tám nghìn năm ở đây, thực sự là hơi nhỏ.

 

Thần thức giống như tùy tay là chạm tới biên giới, đây là tự nhét mình vào đây.

 

Bí cảnh này cũng vô cùng kiên cố, chống đỡ thiên kiếp chỉ là chuyện nhỏ.

 

Đã là đo ni đóng giày cho Thiên Can, thì tất cả đều mang đặc sắc của lão.

 

Thiên Can đã đặt ổ ở đây, có rất nhiều bảo vật ở chỗ này, cũng may, không có thứ gì kỳ kỳ quái quái.

 

Có một số bảo vật mọi người chưa từng thấy, cái này không vội xem.

 

Tiên khí, tiên d.ư.ợ.c gì đó không ít, mọi người đều không hiếm lạ.

 

Long Phán Hề có chút kỳ quái:

 

“Tại sao lão không phi thăng?

 

Vì không phi thăng được sao?"

 

Ký Vọng cười nói:

 

“Phi thăng kiếp quá mức khủng khiếp, phi thăng thành công chưa đến ba phần, thất bại thì tám phần đều đương trường hóa thành tro bụi."

 

Trần Trạch Tuấn nói:

 

“Khả năng thành công không dễ tính toán."

 

Nếu là phế vật, thì không có khả năng thành công.

 

Nếu tu luyện tốt, tám phần đều có thể phi thăng, hoặc là tuyệt đối thành công.

 

Tu sĩ khi ở Kim Đan, Nguyên Anh thì rất rõ ràng, đến Độ Kiếp, Phi Thăng thì rất không rõ ràng, rất dễ đi sai đường.

 

Nhưng cái này không trách được ai khác, chỉ cần bản thân kiên trì đạo của mình, khả năng sai không lớn.

 

Có người chỉ có thể đi theo con đường của người khác, nhưng mỗi tu sĩ đều phải có đạo của riêng mình.

 

Thịnh Mậu đi một vòng ở đây, khinh thường nói:

 

“Thiên Can chỉ nghĩ cách làm sao trốn tránh thiên đạo."

 

Ở những phương diện khác hầu như không có tiến triển gì.

 

Nói cách khác, quãng thời gian sống về sau đều là lãng phí, lãng phí mấy nghìn năm, nghĩ thôi cũng thấy đáng sợ.

 

Long Phán Hề nói:

 

“Nơi rộng lớn thế này, trồng trọt cũng có thể tạo ra rất nhiều lương thực, nuôi sống rất nhiều người rồi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ký Vọng cười gật đầu, đúng vậy.

 

Trồng nhiều tiên d.ư.ợ.c như vậy làm gì?

 

Mọi người thấy tiên d.ư.ợ.c nhiều rồi cũng không hiếm lạ nữa.

 

Huống hồ cái này cũng không thành tiên được.

 

Đổi thành trồng lương thực, có thể cứu sống bao nhiêu người?

 

Cũng không phải nói đem tiên d.ư.ợ.c nhổ sạch hết, nơi muốn trồng trọt thì thiếu gì chỗ.

 

Ý muốn nói là bí cảnh này lộ ra t.ử khí, không có bao nhiêu sinh khí.

 

Người ở đây lâu dài, tuyệt đối không có lợi ích gì.

 

Có lẽ chính vì vậy, nên Tiên Minh có trêu chọc hay không trêu chọc, Thiên Can cũng đi đời rồi.

 

Dù sao trên người thiếu tông chủ tràn đầy sinh cơ, người sắp ch-ết đều phải thèm khát.

 

Mọi người thấy bảo vật mình thích là lấy, không cần khách sáo.

 

Thiên Thiên cảm khái:

 

“Đồ vật thực sự rất nhiều."

 

Sống lâu năm rồi, địa vị lại cao, rất nhiều thứ tùy tiện quẳng ở đó, có thể quẳng thành một đống r-ác.

 

Thiên Thiên từ trong đống r-ác này tìm ra không ít thứ hữu dụng, có thể mang về cho mọi người ở Tây Nguyệt Tông dùng.

 

Mọi người bây giờ đều là Luyện Hư, sau này cũng là lão tổ, phải chuẩn bị chút đồ vật để thưởng cho người dưới.

 

Có thứ để thưởng thì luôn vui vẻ.

 

Mọi người còn quá trẻ, gia tài tích lũy không đủ, lấy một ít từ chỗ lão quái này.

 

Đối với bảo vật cũng là chuyện tốt.

 

Mấy con đại yêu run lẩy bẩy, nhìn thiếu tông chủ vài cái đã phá hỏng không ít cấm chế của Thiên Can.

 

Ký Vọng bàn bạc với thiếu tông chủ:

 

“Bí cảnh này sau này dùng làm gì?"

 

Long Phán Hề nói:

 

“Cải tạo một chút cho cha mẹ ta ở?"

 

Bởi vì đủ kiên cố.

 

Chương 568 Trở lại Thông Thiên thành

 

Thiên Nguyên thành, vẫn phồn hoa như cũ.

 

Chuyện ở Thông Thiên thành không có ảnh hưởng quá lớn đến nơi này, nơi đây có quy tắc của riêng mình.

 

Hà Tây, mọi người vẫn vui vẻ như cũ.

 

Có được địa vị như vậy trong giới tu chân là đủ để vui vẻ rồi.

 

Phong Mã lại hầu hạ chủ t.ử, nhưng hôm nay hắn hết sức thoái thác.

 

Xét thấy bình thường hắn biểu hiện tốt, bây giờ lại vừa mới mất mẹ già, chủ t.ử tuy không tính là ôn nhu thiện lương, nhưng cũng không ép hắn phải gượng cười.

 

Dù sao chủ t.ử cũng không hề rảnh rỗi.

 

Hắn xinh đẹp như một đóa hoa nở rộ ở đó cũng có thể để thưởng thức.

 

Phong Mã rất hiểu chuyện.

 

Đã làm bình hoa, thì không thể để người ta nhìn ra tâm sự.

 

Rất mong đợi có thể xảy ra chuyện gì đó, cuộc sống này vô vị thấu xương.

 

Đột nhiên, động rồi!

 

Không phải nam nữ động, cũng không phải do quá nhiều nam nữ động dẫn phát, mà là trận pháp ở Hà Tây động rồi!

 

Rắc rắc!

 

Trời ở Hà Tây đều nứt ra rồi!

 

Bao nhiêu nam nữ không dám động đậy nữa, đều lo lắng là do mình gây ra, lo lắng phải gánh tội thay, vội vàng vội vàng kéo quần áo lên.

 

Rắc rắc!

 

Bên ngoài trời nứt ra rất nhanh, ở đây kéo quần áo lên cũng không đủ nhanh.

 

Vị trí của Phong Mã, có thể nhìn thấy sông Nguyên nổi sóng lớn, nhấn chìm một vùng rộng lớn!

 

Có một số lão tổ quần áo còn chưa chỉnh tề, vội vàng chạy ra ngoài, giống như có đàn ông của tiểu yêu tinh đ-ánh tới cửa đòi người.

 

Một phen hỗn loạn này, vợ ngươi từ chỗ hắn đi ra, chồng ngươi từ chỗ nàng đi ra, mọi người gặp mặt cũng không thấy ngượng ngùng.

 

Việc chính ai nấy làm, còn việc chính là việc gì thì do bản thân quyết định.

 

Phong Mã nhìn thấy, vậy mà có người cảm thấy không có việc gì, lại tiếp tục “hành sự".

 

Đây là chưa làm qua sao?

 

Cũng có thể lắm chứ.