Lại một nữ tu nói:
“Bản thân trong lòng có đạo, bản thân có thể tĩnh lại."
Lúc nào cũng nghĩ đến những chuyện tà môn ma đạo, vậy thì có nhiều khí vận hơn nữa cũng chẳng liên quan gì đến ngươi.
Một số người bất kể là phe Tiên Minh hay phụ thuộc Thiên Diễn Tông, thực ra thiên phú không tệ.
Chỉ cần hơi dựa vào một chút, lúc này liền có thể ké được một chút.
Thật sự là thú vị cực kỳ.
Mà một bộ phận người ké được, đã mang lại thêm niềm tin cho nhiều người hơn.
Bất kể là phe nào, tu sĩ có thể tỉnh táo lại là không ít.
Cơ duyên vụt qua có thể nắm bắt lấy.
Mà thiếu tông chủ căn bản không quan tâm là ai.
Ai cũng biết tình hình ở đây, nàng vẫn cứ muốn đem tiên phủ cho mọi người chơi.
Cho dù là tay sai của Thiên Diễn Tông, có tiên phủ để chơi không?
Bọn họ cũng chỉ có thể ngước nhìn Thiên Diễn Tông cao cao tại thượng.
Đám người Tiên Minh, ở một bên nghĩ cách.
Cơ hội rất nhiều, nhưng cách dùng được thì không bao nhiêu.
Có rất nhiều cách đã mang đi dùng ở thành Gia Bình rồi, bây giờ cũng chỉ muốn làm thịt Long Phán Hề.
Nhưng dường như không có mấy phần chắc chắn, nàng quá kỳ lạ.
Đạo Lâm đứng xem, mấy vị lão tổ đều muốn buông xuôi, giao cho “tiên" đi giải quyết.
Thế này có được không?
Chẳng phải giống hệt như trước kia sao?
Cảm thấy ma khó đ-ánh, là không muốn đ-ánh nữa.
Nhưng Long Phán Hề dường như còn khó đối phó hơn cả ma.
Thật sự phải để tiên đến giải quyết nàng.
Bầu không khí trong Thông Thiên thành nhất thời dường như đều tốt lên.
Đủ loại người đột phá, lại có đủ loại người kéo đến.
Có kẻ đến xem náo nhiệt, có kẻ muốn đến g-iết Long Phán Hề đoạt bảo, có kẻ muốn tham gia hoạt động để giành lấy bảo vật.
Có người xông tới liền hét lớn:
“Long Phán Hề định đem bảo vật trong bí cảnh chia hết sao?"
Một đám người hét:
“Cái đó là đương nhiên."
Lại có người nhìn chằm chằm phía Nhạc Thi Ninh hét:
“Tổ chức hoạt động gì chứ, cứ tùy tiện chia ra chẳng phải xong rồi sao?"
Còn có kẻ hét:
“Nữ tu cũng được chia sao?"
Nhạc Thi Ninh thực sự rất đẹp, tuy rằng tu vi cao, nhưng vẫn rất đẹp, tuy rằng là người của Thần Tiêu Tông, nhưng vẫn rất đẹp.
Một đám người Thần Tiêu Tông, Thanh Đạo Tông cũng đến một ít, bốn phía diệt “chó".
Chó thực sự rất nhiều, diệt không hết.
Có đủ loại màu mè hoa lá hẹ, diễn cho thiếu tông chủ xem.
Hoa cả mắt, Long Phán Hề nhắm mắt lại, kẻo bị đau mắt.
Nhạc Thi Ninh và Thu Diệu đã chuẩn bị xong tiên phủ, vội vàng mở cửa, để cho những kẻ rảnh rỗi có việc mà làm.
Còn những kẻ vào tiên phủ tìm c-ái ch-ết, thì cứ việc g-iết tiếp.
Tiên phủ lớn như vậy, có thể chôn được bao nhiêu chứ.
Hoặc là g-iết rồi cũng chẳng cần chôn, d.a.o cũng chẳng sợ bị cùn.
Vô số người xông vào tiên phủ, giống như nước chảy vào biển lớn, thảy đều biến mất.
Tố Trân ở một bên nhìn, cũng không nhịn được mà đi vào.
Vào chơi một chút rồi tính sau.
Bí cảnh Thái Tố cũng không phải nơi nàng có thể tùy tiện dạo chơi, bây giờ xem nơi này, có lẽ không kém bí cảnh Thái Tố là bao.
Quá lớn, một số người nhanh ch.óng bị quay cuồng đến choáng váng.
Một số người tưởng là xông bí cảnh, tóm lại vào rồi là muốn tìm bảo vật, gõ gõ đ-ập đ-ập khắp nơi, g-iết hết lớp này đến lớp khác.
Tố Trân thấy bọn họ không phải không tin tà, mà là cảm thấy nên như vậy, nhất định có bảo vật, muốn cậy lấy một miếng từ tiên phủ.
Có người đang hét:
“Bằng không vào làm gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng phải có thưởng sao?"
Tố Trân nhìn thấy rồi, trong một tòa đại điện, hoạt động được triển khai.
Có không ít người cũng tìm đến đây.
Đại điện như vậy, tổ chức một buổi hoạt động không giống bình thường.
Nếu nói là gần giống với của Tiên Minh thì cũng không sai.
Chương 572 Cái sở thích này
Tiên phủ này và Tiên Minh là không giống nhau, đừng cảm thấy giống, nhìn kỹ lại thì thảy đều khác biệt.
Tòa đại điện này do Trần Trạch Tuấn chủ trì.
Thiếu niên tướng mạo khá đẹp trai, chỉ có điều là quá mạnh một chút, nữ tu muốn “e lệ" không được, nam tu muốn “e lệ" cũng không xong.
Nội dung hoạt động ở đây không bao gồm việc trêu ghẹo đạo tôn Trần Trạch Tuấn.
Sài Quang đến từ Sài Tang Tông, một tông môn không mấy danh tiếng, trông cũng trẻ trung, thanh tú, hắn từng đến thành Gia Bình cầu học, tự cho là khá quen thuộc với những thứ của thiếu tông chủ.
Bây giờ nhìn vô số đề bài được treo ra trong điện, Sài Quang rất chắc chắn, bản thân không còn quen thuộc nữa rồi.
Bên trong điện cực kỳ rộng lớn, có đề bài treo trên tường, có cái treo trên cột, có cái lơ lửng, bay bổng giữa không trung, đủ loại đề bài khác nhau.
Một khi dời sự chú ý từ Trần Trạch Tuấn sang các đề bài, thì sẽ bị chìm đắm.
Sài Quang trong lúc chìm đắm liền nghĩ, làm sao mà tìm được nhiều đề bài như vậy?
Đã có chuẩn bị từ sớm sao?
Hay nói cách khác, một thời gian không gặp, bọn họ lại tiến bộ nhiều đến thế.
Mỗi khi gặp một vấn đề liền ghi lại, nghĩ ra cái gì cũng ghi lại, tu vi càng cao, tích lũy càng nhiều, bản thân dùng xong còn có thể dùng để khảo thí người khác.
Có những vấn đề dường như quen thuộc, nhưng thiên kiêu lại có tư duy độc đáo, chỉ nhìn đề bài thôi cũng có thể đốn ngộ.
Tố Trân xem một hồi, cũng ngộ rồi.
Đại điện may mà rộng, người xem không ảnh hưởng đến người ngộ, người ngộ không ảnh hưởng đến người xem.
Một đám người nô nức kéo đến dạo tiên phủ, cuối cùng đều bị kéo đi tu đạo.
Cũng có những kẻ chẳng hiểu gì cả, rời khỏi tòa đại điện kh-ủng b-ố này, dạo sang nơi khác.
Phía bên kia có một tòa điện đặc biệt xinh đẹp, có rất nhiều tiên hoa, còn có một số linh đan có thể lấy.
Rất nhiều tu sĩ chen chúc ở đây.
Các nữ tu vây xem Thịnh Mậu.
Đáng tiếc vị đạo tôn này tuy đẹp thì đẹp thật, nhưng lại chẳng có cảm xúc gì.
Hỏi hắn hắn cũng chẳng thèm đáp lời.
Bốn phía có rất nhiều đề bài.
Tiên hoa bị bao vây bởi biển đề bài.
Đề bài được làm thành những bông hoa xinh đẹp.
Tuy rằng chẳng có ý nghĩa gì, nhưng ai cũng sẽ nhìn thêm một cái.
Những đề bài này có cái liên quan đến luyện đan, có cái liên quan đến tiên d.ư.ợ.c, có số lượng lớn liên quan đến linh d.ư.ợ.c.
Trông có vẻ bình thường, nhưng tư duy ra đề luôn có chút kỳ lạ.
Ví dụ như tại sao phải dùng sữa ngâm trong một khắc đồng hồ?
Tại sao phải xào đến chín một nửa?
Có mấy đan tu làm như vậy chứ?
Một đám đan tu đến, lập tức cãi nhau ỏm tỏi.
Lại có một đám đan tu khác đến, cãi nhau với bọn họ.
“Đan tông không xong rồi!"
“Ngươi có thời gian ở đây đấu khẩu, chi bằng bỏ ra một canh giờ động tay thử xem.
Đề bài này đã nói đủ rõ ràng rồi, một con lợn cũng nhìn hiểu."
Kẻ không phải đan tu nghe mà cười:
“Đều muốn biết thiếu tông chủ tu luyện thế nào, nói cho các ngươi rồi các ngươi lại không tin.
Thật là đủ ngu xuẩn."
“Những thao tác kỳ kỳ quái quái của đại học Gia Bình còn nhiều lắm.
Tự mình làm thì biết ngay."
“Làm như vậy thực sự được sao?"
“Đan đạo bày ra ở đó, tự mình ngộ chẳng phải sẽ biết sao?
Cái này cũng đâu có khó gì."
Thế là không ít người ngồi xuống luyện đan, làm theo ý tứ của đề bài, có kẻ làm cháy khét, có kẻ làm cháy sém, có kẻ làm nổ lò, đủ loại mùi vị, át hết cả hương hoa, hòa trộn thành mùi vị đặc trưng của đan tu.