Đóng Cửa Làm Ruộng, Ta Vô Tình Trở Thành Đại Lão

Chương 729



 

“Mặc dù nơi Tây Nguyệt Tông này có hậu sơn, nhưng người Tây Nguyệt Tông ước chừng là muốn đi tiên giới trồng ruộng.

 

Người Bàn U Vực đã biết trồng ruộng rồi, chúng ta nên tiến hành bước tiếp theo thôi:

 

đi tiên giới trồng ruộng!”

 

Mọi người Tây Nguyệt Tông đều không cân nhắc gì khác nữa, có thể đi tiên giới một chuyến, ch-ết cũng nhắm mắt rồi.

 

Đi tiên giới trồng ruộng cũng tốt lắm, như vậy đều tính là thành tiên rồi nhỉ?

 

Chương 615 Sư mẫu có lời dặn

 

Cửu Tiên Sơn, ở giữa có một tòa đại điện, khá cổ kính.

 

Đó là cấm địa của Cửu Tiên Sơn, trong đại điện có tượng thờ Cửu Vĩ Thiên Hồ.

 

Có một tiên một ma ở hai bên pho tượng, giống như kinh vĩ phân minh, giống như đang hầu hạ chủ t.ử.

 

Tây Môn Uyển Hoa ngồi trên mặt đất ở một bên, trạng thái thực sự không tệ.

 

Ngoại trừ việc ngồi trong một cái trận, đối diện còn có một cái trận nữa.

 

Tây Môn Uyển Hoa nhắm mắt lại, không biết mùa thu hoạch đã xong chưa?

 

Quần áo của con gái đã thu dọn hết chưa?

 

Nàng lúc nào cũng không thích chưng diện, từ nhỏ đã thế rồi.

 

Mặc dù lớn lên xinh đẹp, nhưng con gái vẫn nên chưng diện một chút.

 

Có lẽ là chịu ảnh hưởng của mình chăng?

 

Tây Môn Uyển Hoa cũng không thích chưng diện.

 

Hồi còn trẻ, Tây Môn Uyển Hoa là người yêu cái đẹp.

 

Có bao nhiêu người thích Long Chấn Nhạc, nàng liền chưng diện bản thân lên, chứng minh mắt nhìn của Long Chấn Nhạc không sai.

 

Sau này Long Chấn Nhạc xảy ra chuyện, Tây Môn Uyển Hoa tuổi tác cũng lớn rồi, liền không muốn chưng diện nữa.

 

Đại khái là để lại ấn tượng sâu sắc cho con gái.

 

Tây Môn Uyển Hoa quyết định, sau này rảnh rỗi sẽ chưng diện thật đẹp cho con gái, làm vị tiên t.ử đẹp nhất thiên thượng địa hạ.

 

Tôn Hà chăm sóc con gái cũng khá tốt.

 

Một nữ tu chạy tới hỏi:

 

“Con gái ngươi không cần ngươi nữa sao?"

 

Tây Môn Uyển Hoa lười nói nhảm với những thứ này.

 

Có mấy mụ già, lão già muốn làm gì đó với Tây Môn Uyển Hoa, nhưng lại không làm được, đúng là phế vật.

 

Một tiên một ma ở đó, chẳng biết đang làm gì, có lẽ cũng chẳng làm được gì.

 

Cứ đứng đợi thôi.

 

Tây Môn Uyển Hoa chẳng vội chút nào.

 

Ngoài Cửu Tiên Sơn, đã là biển người mênh m-ông.

 

Mặc dù phạm vi bên ngoài rất lớn, nhưng những nơi có thể đứng người, từng mảng lớn từng mảng lớn, trên trời bay, trên núi trên cây trên nước đều có.

 

Nhiều người không biết chuyện, đều nghe nói giới tu chân lại có người sắp phi thăng, thế thì phải tới xem thử!

 

Một lão đầu không biết từ cái hang nào chui ra, trên người vẫn còn dính đất.

 

Vừa nghe thấy người khác bàn tán:

 

“Có thể phi thăng được hay không thì chưa biết chừng."

 

Lão đầu đại nộ:

 

“Không thể phi thăng, đứa nào phao tin đồn nhảm đấy?"

 

Khí thế của lão đầu tỏa ra, những người đi qua đi lại bị thương oan một mảng.

 

Người khác mới phát hiện, thực lực lão đầu này rất không tầm thường?

 

Sắp đột phá Hợp Thể rồi nhỉ?

 

Có người hiểu, ước chừng đang bế quan, giờ bị ảnh hưởng rồi.

 

Nhưng không thể hiểu nổi, lão có thể tùy tiện làm người ta bị thương sao?

 

Phao tin đồn nhảm cũng chẳng phải phao tin của lão, lão chạy đến làm gì?

 

Cũng chẳng phải ai kéo lão tới, ai kéo lão tới lão đi tìm người đó mà tính sổ.

 

Mấy người thực lực không yếu, không bị thương, liền mạnh dạn cười lạnh.

 

Sắp đột phá Hợp Thể thì chứng tỏ vẫn là Luyện Hư, cho dù có lợi hại đến đâu, so được với người sắp phi thăng sao?

 

Dám ở đây hiên ngang?

 

Đúng là tìm c-ái ch-ết!

 

Lão đầu tính khí thật lớn, lại đè nén gã nam tu đang nói chuyện mà hét:

 

“Ngươi nói lại lần nữa xem?"

 

Một vị lão tổ đi tới phế bỏ lão đầu.

 

Gã nam tu bàn luận kia khá trẻ tuổi, lần này sướng rồi, đối với lão đầu rất không hài lòng nói:

 

“Người ta nói có phi thăng được hay không thì chưa biết chừng, can hệ gì đến ngươi!"

 

Có người không biết, nhỏ giọng hỏi:

 

“Chưa chắc chắn sao?"

 

Có người biết một chút, nghiêm túc nói:

 

“Bởi vì tình hình đặc biệt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nói như vậy, người có não đều hiểu rồi.

 

Vẫn còn kẻ không hiểu, hỏi người khác:

 

“Là Cửu Tiên Sơn lại có ai sắp phi thăng sao?"

 

Người ta đều cạn lời, nghe kiểu gì thế không biết?

 

Có tai thì cũng nên nghe thấy rồi chứ.

 

Có những kẻ đại khái là không có tai.

 

Có người nguyện ý nói vài câu:

 

“Cửu Tiên Sơn có tiên nhân hạ giới, bắt đi Tây Nguyệt đạo tôn."

 

Người đó kinh ngạc:

 

“Cửu Tiên Sơn thực sự có tiên nhân sao?

 

Tây Nguyệt đạo tôn là ai?"

 

Có người tiện tay g-iết ch-ết.

 

Cái này trông không bình thường.

 

Mấy người trẻ tuổi thực sự không biết Tây Nguyệt đạo tôn, đi theo lão tổ nhà mình không dám ho he.

 

Lão tổ lúc này đều g-iết ch.óc rất hung mãnh.

 

Hình như có rất nhiều thứ trà trộn vào đây rồi.

 

Lão tổ giải thích cho hài t.ử:

 

“Tây Nguyệt Tông biết chứ?

 

Thành Gia Bình do Tây Nguyệt Tông xây, Đại học Gia Bình do họ lập.

 

Tây Nguyệt đạo tôn là đạo lữ của tông chủ Tây Nguyệt Tông, mẹ của Thiếu tông chủ, người rất kín tiếng."

 

Người trẻ tuổi bừng tỉnh đại ngộ:

 

“Dùng Tây Nguyệt đạo tôn để uy h.i.ế.p Thiếu tông chủ?

 

Trước đó đã có lời đồn Thiếu tông chủ sắp phi thăng.

 

Tuy nhiên Đại học Gia Bình là do Tây Nguyệt Tông lập sao?

 

Chẳng phải là Gia Bình Tông à?"

 

Lão tổ bất lực:

 

“Chỉ có Tây Nguyệt Tông, không có Gia Bình Tông."

 

Người trẻ tuổi bướng bỉnh:

 

“Nhưng ta nghe nói Thiếu tông chủ là của Gia Bình Tông mà."

 

Nhạc Thi Ninh, Dương Lạc San bọn họ, đi theo Thiếu tông chủ bay qua, vốn dĩ rất kích động, giờ nhìn cảnh náo nhiệt này.

 

Chẳng trách Thiếu tông chủ không trực tiếp đưa mọi người tới, thói quen tiết kiệm việc rồi.

 

Cũng không ngồi phi thuyền, không phô trương.

 

Trực tiếp bay qua thế này rất tốt, trên đường bay chậm, mọi người còn có thể ngắm nhìn kỹ giới tu chân.

 

Mọi người còn trẻ, giới tu chân còn chưa đi dạo hết, không ngờ đã sắp đi tiên giới rồi.

 

Sau này có rảnh lại quay về dạo chơi.

 

Ngu Thự nói với Thiếu tông chủ:

 

“Những nơi kia đều thích hợp để trồng ruộng."

 

Long Phán Hề gật đầu, còn rất nhiều việc chưa làm, bận lắm nha.

 

Trước tiên đến Cửu Tiên Sơn đã.

 

Mấy vị lão tổ nhận được truyền âm của Thiếu tông chủ, thấy hài t.ử không lộ diện, liền dẫn một nhóm người đi vào.

 

Người bên ngoài căn bản không biết, người bên trong biết rồi.

 

Trong đại điện, một tiên một ma kích động vô cùng!

 

Tây Môn Uyển Hoa mở mắt ra, liền thấy con gái bắt được tiên nhân, cậu ông bắt được ma tộc, cậu ông một tay còn đang xách con cáo.

 

Con cáo trên người lại phát sáng, lại ăn một cái bạt tai của cậu ông.

 

Trong đại điện còn có một số thứ nữa.

 

Ký Vọng tiện tay dọn dẹp sạch sẽ.

 

Sạch sành sanh, rất tốt.

 

Long Phán Hề kéo mẹ ra ngoài.

 

Tây Môn Uyển Hoa nói:

 

“Mẹ vừa nãy còn đang nghĩ, con chắc chắn lại không chưng diện gì.

 

Lần này đi tiên giới, có thể đại diện cho giới tu chân đấy."

 

Giới tu chân hình như chẳng có gì để đại diện, đổi cách nói khác, “Đã lâu không gặp nhị sư huynh của con rồi, không chưng diện t.ử tế sao được?"

 

Long Phán Hề kéo mẹ nũng nịu:

 

“Con chẳng phải là đang vội lên đường sao?

 

Ai biết trên đường là tình hình thế nào?

 

Hơn nữa, lâu như vậy không gặp nhị sư huynh, huynh ấy chắc chắn chuẩn bị cho con bao nhiêu thứ rồi.

 

Con dùng của nhị sư huynh."