Đóng Cửa Làm Ruộng, Ta Vô Tình Trở Thành Đại Lão

Chương 740



 

Chu Hằng bận rộn chạy qua, hiếu kỳ cười nói:

 

“Đón năm mới phải như thế này sao?"

 

Thái Dao Huyên làm không ít l.ồ.ng đèn đỏ, vừa cười nói:

 

“Tu chân giới cũng không mặn mà đón năm mới nữa, nhưng phàm nhân đón.

 

Thiếu tông chủ thích đón."

 

Chu Hằng nói:

 

“Phàm nhân của Tiên giới không đón năm mới."

 

Một nữ tiên khác nói:

 

“Nhưng họ cũng sẽ đón lễ tết.

 

Một cái lễ tết của Tiên giới kéo dài mấy chục năm mấy trăm năm, phàm nhân đại khái mỗi năm đều sẽ đón lễ tết."

 

Thái Dao Huyên nói:

 

“Đón tết đón lễ chính là để bản thân vui vẻ một chút, sống có ý nghĩa hơn.

 

Có nơi, đại khái mỗi tháng đều có lễ.

 

Chơi vui vẻ rồi, có thể làm việc tốt hơn.

 

Tu luyện tốt hơn."

 

Thái Dao Huyên bọn họ là có sức thuyết phục nhất định.

 

Thái Dao Huyên đã là Kim Tiên, hòa nhập vào Tiên giới, cảnh giới có sự đề thăng chậm rãi.

 

Như Thái Dương nhỏ như vậy, thực lực cũng không yếu.

 

Tiên nhân và bọn họ chơi khá thân, có nhiều người đạt được đột phá hơn, quan hệ sẽ trở nên tốt hơn.

 

Người Chu gia tính ra không ít, họ sống ở gần Tiên cung, đối với việc trong Tiên cung dọn vào ở một số người, không có gì nhiều để nói.

 

Mọi người đều đề thăng thì tốt hơn, vả lại lúc nào cũng đối mặt với áp lực của ma tộc.

 

Một nam tiên lại đây nói:

 

“Cái tên Cát Kỳ kia ở bên ngoài nói, Long Phán Hề tiên t.ử là tà tu, g-iết người không gớm tay, tà công nàng tu luyện cực kỳ lợi hại."

 

Trong lòng Khải Hóa Tiên quân không vui, thế là xách đao đi g-iết ch.ó rồi.

 

Đợi đến khi Ký Vọng nghe nói lại, ngay cả Tân Thủy cũng bị Tiên quân g-iết ch-ết, thậm chí ngay cả ma tộc đi ngang qua cũng bị g-iết ch-ết mấy con.

 

Ký Vọng vô cùng kính sợ, Tiên quân chính là Tiên quân!

 

Đó là kẻ có thể khống chế Tiên giới!

 

Ký Vọng phải nỗ lực rồi!

 

Không thể trông chờ vào kỳ ngộ gì, dựa vào bản thân tu hành là được.

 

Ký Vọng ở trên ruộng, nghiêm túc xem tình hình sâu bệnh của Hòa Đậu.

 

Hòa Đậu là cái tên do thiếu tông chủ đặt, dù sao hòa và đậu đều tính là ngũ cốc?

 

Gọi là gì không quan trọng, ăn được là được.

 

Hòa Đậu do thiếu tông chủ bồi dưỡng, sâu bệnh cực ít, nhưng cũng có.

 

Cung Băng không vui nói:

 

“Cây Kim Tiên Thảo này rất thu hút sâu bọ."

 

Ký Vọng gật đầu.

 

Nhưng Kim Tiên Thảo có không ít lợi ích, khẩu vị cũng không tệ.

 

Tiên nhân bình thường cũng thường xuyên ăn.

 

Lý Cấu giống như không có tình cảm, nói với mấy người:

 

“Ta mới bồi dưỡng cái này, thêm vào một chút độc, đối với người không có ảnh hưởng."

 

Chu Hằng giật mình.

 

Cây Vạn Độc Đằng của đứa trẻ này cũng biến thành tiên đằng, còn độc như vậy, có thể tùy tiện hạ độc người ta sao?

 

Hạ Từ, Thiên Thiên mấy người rất có hứng thú.

 

Chu Hằng mấy người cũng vậy.

 

Nhìn chủng loại mới này và nguyên bản không có sai biệt mấy, trên lá có một đường màu xanh lục đậm, dường như độc tính giấu ở đó.

 

Kim Tiên Thảo được coi là loại cỏ rất bình thường, mấy người tùy tiện trồng một vạt, cảm thấy khá tốt.

 

Lý Cấu nhìn thấy khá hài lòng:

 

“Rất ổn định."

 

Nghê Cát Mã ngắt lá nếm thử:

 

“Có một chút độc tính."

 

Thái Dương cảm thấy độc tính này rất quen thuộc, nàng xách một cái nồi liền ở trên đất nhóm lửa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thái Dương là kim linh căn, nhưng những thao tác cơ bản này đối với Thiên Tiên không là vấn đề gì, nếu không thì đều là tiên nhân giả rồi.

 

Chu Hằng mấy người đang vây xem, lại có thêm một số tiên nhân lại đây vây xem.

 

Thái Dương bốc một nắm Kim Tiên Thảo bỏ vào nồi chần qua nước, vớt ra trộn nguội, mùi vị rất ngon.

 

Chu Hằng đối với việc Thái Dương biết nấu cơm đã thành thói quen rồi, đối với việc bọn họ làm ra đủ loại nước sốt cũng rất thành thói quen, có cái để ăn thì ai mà không quen chứ?

 

Cho nên, mặc kệ nó có độc hay không, cứ ăn một đợt rồi tính sau.

 

Coi như đón năm mới vậy.

 

Chu Ngang là một tiểu tiên nhân thực thụ, mười mấy tuổi, vóc dáng còn chưa lớn lên, nhưng đã có thể hấp thu tiên khí, hắn thích ăn cỏ.

 

Chu Ngang nói:

 

“Sau này hãy trồng thêm nhiều Kim Tiên Thảo này."

 

Một đứa trẻ nửa lớn nửa nhỏ khác cười nói:

 

“Trồng nhiều một chút có thể ăn tùy thích.

 

Trước đây Kim Tiên Thảo hay sinh sâu bọ, phiền phức quá."

 

Du Linh Lung tuổi tác lớn hơn chút, trầm ổn nói:

 

“Cái đó cũng không cần đâu.

 

Ăn cái gì cũng nên có mức độ, chúng ta còn có những thứ khác có thể ăn."

 

Một đám trẻ con nhìn qua, phía kia một vạt cây ăn quả đang nở hoa, nhanh ch.óng sẽ có rất nhiều linh quả để ăn.

 

Mấy vị tiên nhân lớn tuổi hơn một chút không tiện tranh giành với trẻ con, nhưng rất cảm khái.

 

Ai mà ngờ tới chứ?

 

Tiên giới đã lâu rồi không trồng được tốt như thế này phải không?

 

Ma tộc là thỉnh thoảng sẽ tới quấy nhiễu, mọi người đều sống rất căng thẳng.

 

Hiện tại, ma tộc không dám tới nữa, tới sẽ bị ăn sạch.

 

Mấy đứa trẻ muốn xem Ma Thần, nhưng cũng biết Ma Thần không phải muốn xem là xem được.

 

Ăn ngon rồi thì về nhà trồng ruộng thật tốt, tu luyện thật tốt.

 

Tiên nhân mười mấy tuổi là thiên phú rất tốt, qua vài năm nữa là có thể đột phá Thiên Tiên, sau này tu luyện đến Đại La Kim Tiên vấn đề cũng không lớn.

 

Chu gia ngoại trừ Chu Chính lợi hại nhất, còn có một số người khác nữa, có điều ch-ết trong tay ma tộc cũng không ít.

 

Cho nên, thiên phú tốt, chưa chắc đã vui vẻ.

 

Nhưng cũng không đến mức phải giấu giếm.

 

Chương 625 Tiên Thự bất ngờ

 

Chu Cấp, được coi là một đại thừa tu sĩ, sống đã hai nghìn năm, ma tộc cũng đã g-iết không ít.

 

Nhưng hắn có một vấn đề lớn nhất, chính là không thể hấp thu tiên khí, bất luận hắn tu thế nào giày vò thế nào, đều bị kẹt ở bước này.

 

Chu Cấp hiện tại cũng không giày vò nữa, tùy duyên vậy.

 

Dù sao hắn cũng có thể đ-ánh có thể ăn, hậu bối cũng không tệ, tiền bối Chu Chính cũng đã trở thành Tiên quân, hắn có thể nói là rất tốt rồi.

 

Đời người có nơi nào mà không có chút tiếc nuối chứ?

 

Sau khi nhìn thoáng ra, Chu Cấp hiện tại cũng trồng ruộng rồi.

 

Dù sao xung quanh địa phương thiếu gì, trồng ruộng cũng không khó, trồng một ít cho mình ăn, mọi người ăn, ăn ngon hơn, cũng là một chuyện tốt.

 

Trồng ruộng vốn dĩ đã dễ dàng, Chu Cấp lại trồng thêm mấy chục năm, liền vô cùng thuần thục rồi.

 

Một vạt ruộng lớn trồng rất tốt.

 

Hôm nay thời tiết đẹp, bầu trời Tiên giới thực ra luôn luôn không tệ, nhưng có áp lực của ma tộc, mọi người không có thời gian đi thưởng thức.

 

Hiện tại, Chu Ngang một đám trẻ con phi bôn mà tới, tìm lão tổ.

 

Chu Cấp hiện tại giống như một lão nông bình thường, trên đầu đội nón lá, tuy rằng được bện bằng tiên thảo.

 

Chu Cấp cười hì hì nhìn đám trẻ, lại tới ruộng tìm đồ ăn sao?

 

Trẻ con đơn thuần, có cái để ăn thì ngày đó không thể nào tốt hơn được nữa.

 

Chu Ngang hiện tại không còn nhỏ nữa, đều đã đột phá Thiên Tiên rồi, nhưng đối với Chu Cấp vẫn tôn trọng như cũ.

 

Phía sau có một số là thực sự nhỏ.

 

Chu Ngang cầm trong tay mấy quả thực đưa cho lão tổ.

 

Một đứa trẻ phía sau líu lo tranh lời:

 

“Cái này gọi là Tiên Thự, là Ngu Thự bọn họ dùng Hỏa Thự của Tu chân giới bồi dưỡng ra, ngon lắm, sản lượng lại cao.

 

Chúng ta hãy trồng thêm nhiều thứ này!"

 

Chu Cấp có thể ăn thứ mang tiên khí nhưng lại không hấp thu được, nhưng đám trẻ thích tìm tòi chút gì đó cho ông ăn.

 

Trồng cho ông thì đúng hơn, nếu sản lượng cao, đám trẻ này liền có thể ăn no rồi.

 

Từng đứa một sẽ trưởng thành nhanh hơn.