“Tình hình của Ma và Tiên hiện tại mọi người đều biết.
Ma rất mạnh, nhưng rất uất ức.”
Để ai đứng ra vì Ma mà đi g-iết Tiên, thì không ai nguyện ý cả.
Ma Thần gọi hai vị Ma Lực, Ma Hồng:
“Lũ quỷ nhỏ đâu?"
Ma Lực, Ma Hồng cùng khóc:
“Không có cách nào cả, không bắt được."
Ma Thần mắng:
“Lũ phế vật."
Mặc dù là sự thật, nhưng giống như có tiếng sấm truyền khắp Ma giới, truyền đến tận Tiên giới.
Rất nhiều vị Tiên bị dọa cho sợ hãi.
Ma Lực, Ma Hồng chỉ đành cam chịu.
Trong lòng bọn chúng đều hận!
Rõ ràng bọn chúng là Ma Thần, là mạnh nhất.
Nhưng những con người yếu đuối kia cứ thế càng tu luyện càng mạnh mẽ, muốn leo lên đầu lên cổ bọn chúng.
Điều này làm sao một vị Ma Thần có thể nhẫn nhịn được?
Nhưng đ-ánh nh-au bao nhiêu năm nay vẫn không có kết quả.
Đừng nói là Ma Thần sắp bạo phát, đến cả Ma Lực, Ma Hồng cũng sắp bạo phát rồi!
Ma Thần vừa động, thiên băng địa liệt!
Trên trời dường như có dị tượng.
Có con Ma kinh hoàng hô:
“Chu Chính dường như sắp đột phá Tiên Đế rồi!"
Ma Thần không nhịn nữa!
Phải khiến cả Tiên giới đều bị diệt vong!
Trên núi bùng lên một ngọn lửa!
Lũ Ma đều kinh sợ!
Ngọn Ma hỏa này có thể hủy diệt cả Ma giới trước.
Nghe nói Ma giới trước đây từng xảy ra t.h.ả.m án như vậy, sau đó không còn cách nào khác, phải chiếm một mảnh đất từ Tiên giới.
Ma Thần quá mạnh, căn bản không thể khống chế.
Lũ Ma hoảng sợ.
Tuy nhiên ngọn lửa này cháy một hồi thì tạm thời tắt lịm.
Ma khí ngập trời giống như khói đặc, mùi vị rất nồng nặc, Ma cũng không chịu nổi.
Vị Ma Thần này tuyệt đối có vấn đề, lũ Ma đang toan tính.
Cho dù không có Ma Thần, bọn chúng cũng là mạnh nhất!
Bản thân mạnh là được rồi, cần Ma Thần làm gì?
Trong tay Ma Lực có thêm một cái bình nhỏ nóng hổi.
Đối với con người thì là bình nhỏ, đặt trong tay hắn thì giống như một hạt cát.
Ma Thần phát uy:
“Mang thứ này cho lũ quỷ nhỏ đó ăn đi."
Ma Lực khóc:
“Bọn chúng không ăn."
Ma Thần nộ cực:
“Đầu óc các ngươi có thể vứt đi được rồi!
Tất cả Ma g-iết ra ngoài!
Lũ quỷ nhỏ đó chẳng phải thích ăn sao?
Chẳng phải là ăn sạch bách luôn sao?"
Ma Thần vừa nộ, Ma giới đã đến ngày tận thế, thiên băng địa liệt không phải chuyện đùa, mặt đất nứt ra rất nhiều vực thẳm, có những chỗ dường như nứt toác hoàn toàn.
Vì vậy đồ vật bị hủy hoại vô số, gây họa cho Ma vô kể.
Một số con Ma khóc thét vang trời, tuy là Ma nhưng cũng biết khóc.
Một số con Ma phát điên, tuy là Ma cũng phát điên phát ma.
Ma cung bên này cũng nứt ra một ít, cho dù Ma cung có chắc chắn đến đâu cũng dường như sắp không trụ vững.
Ma Thần hoàn toàn không quan tâm.
Những con Ma khác đều biết, đây là đang ép bọn chúng đều phải ra ngoài.
Ép bọn chúng đi nộp mạng.
Ai mà nguyện ý chứ?
Có thể cùng nhau xông lên g-iết lão Ma Thần này không?
Mọi người nghĩ vậy, nhưng không một ai làm thế.
Bởi vì Ma Lực, Ma Hồng không làm.
Ma Lực, Ma Hồng là mạnh nhất, bọn chúng lạnh lùng hạ lệnh, dốc toàn lực ra ngoài!
Tiên giới cứ việc xong đời đi!
Cái gì Tu chân giới cũng xong đời luôn đi!
Tất cả đều xong đời đi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ma có thể quan tâm đến cái gì chứ?
Bọn chúng là Ma!
Cả thế giới xong đời rồi, Ma cũng không lo lắng.
Rất nhiều con Ma đều phát điên phát ma rồi!
Ma Thần cũng chẳng có ý nghĩa gì, biết đâu đều hỏng rồi, ăn vào lại đau bụng.
Thà đi ăn thịt người còn hơn.
Con người hiện tại sống tốt hơn rồi sao?
Thế thì chắc chắn là ngon hơn rồi.
Bọn họ trồng ruộng là đủ rồi, bọn họ chính là món ngon trên đồng ruộng của Ma.
Nghĩ đến hương vị tươi non đó, rất nhiều con Ma không chờ đợi nổi nữa, chạy ra ngoài, chẳng cần quy tắc gì.
Hiện tại dốc toàn lực ra ngoài, Ma Lực, Ma Hồng cũng không muốn chỉ huy gì nhiều.
Có vô tận Ma, không cần chỉ huy.
Ma mạnh thì ở Tiên giới, kẻ yếu hơn thì đi Bàn Tích, đám người Bàn Tích là xấu xa nhất.
Ma Lực, Ma Hồng muốn xé xác bọn họ hoàn toàn, sau này chính là thiên hạ của Ma!
Ma phát điên rồi!
Cũng có rất nhiều con Ma dắt díu già trẻ, già yếu bệnh tật, khóc lóc t.h.ả.m thiết, vạn phần không nguyện ý.
Ngày tháng này không sống nổi nữa rồi, Ma cũng không sống nổi nữa.
Đồng Mộc Viên, là nơi nhận được tin tức sớm nhất.
Lê Đán quan sát, Ma lại không chỉ nhắm vào phía này.
Trên trời có dị tượng, Chu Chính Tiên Quân sắp đột phá Tiên Đế rồi.
Ma khí ập tới, nhưng cũng không thổi tan được dị tượng.
Bởi vì Khải Hóa Tiên Quân cũng sắp đột phá Tiên Đế rồi!
Rất nhiều vị Tiên trợn mắt há mồm, đến cả Ma cũng không màng đến nữa.
“Sao lại cùng lúc thành Tiên Đế thế này?"
“Lúc này thành Tiên Đế, lại không thể đ-ánh Ma."
Chẳng khác gì lười biếng.
Trần Trạch Tuấn bọn họ cầm liềm đã tới!
Chỉ là đ-ánh Ma thôi mà, cứ thế mà xông lên!
Ma dày đặc che trời lấp đất, liềm có thể cắt đến mức mẻ cả lưỡi.
Chương 641 Mệnh môn
Ma hoàn toàn phát điên rồi!
Giống như hồng thủy ngập trời, không thể ngăn cản!
Trần Trạch Tuấn, Nhạc Thi Ninh, Dương Lạc San, Phan Viễn, Tạ Thâm, lội ngược dòng mà lên!
Chẳng phải là phát điên sao?
Không cần đội hình gì cả, g-iết vào giữa đám Ma giống như xông vào rừng rậm, lưỡi liềm khổng lồ hình thành trên bầu trời!
Phía sau mấy tên cấp Ma Quân xông tới, ngay lập tức bị xé xác!
“G-iết!"
Lê Đán nộ hống!
“G-iết!"
Những vị Tiên ở Đồng Mộc Viên đều từ dưới ruộng leo lên, tay cầm liềm, g-iết thôi!
Ma không dễ g-iết như vậy, Tiên cũng không dễ ch-ết như thế.
Ma ch-ết vô số, Tiên cũng thương vong t.h.ả.m trọng!
Nhưng Ma không dừng bước!
Tiên cũng không lùi nửa bước!
Phía sau có vô số vị Tiên lên chiến trường!
Không chỉ có một nơi chiến trường này!
Cứ g-iết đi!
Bàn Tích, chiến trường Đạo Ma.
Ma như hồng thủy ngập trời!
Vô số tu sĩ cũng xông lên chiến trường!
Rất nhiều tu sĩ Trúc Cơ, muốn chạy đến chiến trường khá rắc rối, đều là tập trung ở gần đó, hát vang bài “Thu Thu Hoạch Hành"!
Người không ch-ết, bài hát không ngừng.
Rất nhiều tu sĩ Kim Đan, muốn chạy đến chiến trường cũng rắc rối, đều tập trung tại lối vào từ Tu chân giới đến chiến trường Đạo Ma, giống như xây dựng một con đê lớn, thề phải ngăn chặn Ma ở đây, trừ phi bước qua xác bọn họ!
Vô số người tham gia, không cần ai hiệu triệu.
Lúc Ma đến hồi điên cuồng, con người phải đón lấy!
Không ai phải hy sinh vì ai, nếu số người đến đủ đông, có lẽ sự hy sinh sẽ càng ít đi.
Trên chiến trường Đạo Ma, vô số đại năng, hát vang bài “Thu Hoạch Hành".
Tiếng hát trầm thấp, có lẽ không bằng tiếng gào thét g-iết ch.óc, hoặc đã thay thế tiếng gào thét g-iết ch.óc, khiến chiến trường trở nên kỳ quái.
Đại ma và đại năng ngã xuống, phía Ma điên cuồng, phía con người càng g-iết khí thế càng ngưng tụ!
Khi Ma thực sự muốn tiêu diệt Tu chân giới, muốn đè bẹp con người, thì sự phản kháng của con người đã đạt đến cực hạn!
Đủ loại đột phá, đủ loại thần thông, cuối cùng đều dung nhập vào mùa thu hoạch!