“Chu Chẩn và Phán Phán ăn viên tiên thự, cô bé này thích ăn, mang ra nhắm r-ượu cũng được.”
Trên trời, tên Ma thần kia vô cùng tự tin, đối với Thăng Tịch Vực phát động tấn công!
Thăng Tịch Vực hiện tại có rất nhiều người, phàm nhân, tu sĩ, tiên nhân, lúc mùa thu đều chuẩn bị thu hoạch.
Tiên giới trước đây người không nhiều, những năm này tăng thêm rất nhiều.
Thăng Tịch Vực có nhiều hơn.
Lương thực trồng được nhiều, có không ít người đến Thăng Tịch Vực sinh sống.
Mọi người đều nhìn thấy rồi, trên trời lại có dị tượng.
Còn về tấn công gì, không phải người bình thường có thể cảm nhận được.
Tấn công cực mạnh cũng có dị tượng, thiên băng địa liệt.
Một lát sau lại bình tĩnh rồi.
Ngoài ruộng, người trẻ tuổi vừa thu hoạch vừa hỏi:
“Lại là vị Tiên Quân nào sắp thành Tiên Đế?"
Lão hán đáp lời:
“Có lẽ là Đại sư huynh."
Xa xa có người cười nói:
“Không phải Đại sư huynh, là Ký Vọng."
Lão thái thái làm việc nhanh nhẹn, vừa lớn tiếng nói:
“Thật lợi hại!
Tuổi tác không lớn đâu!"
Đáng tiếc cháu gái nhà mình không xứng.
Nói đùa thôi.
Tiên Đế, là người bình thường có thể xứng sao?
Tuy rằng có tiên nhân sẽ nạp thiếp, nhưng người độc thân cũng không ít.
Một lòng theo đuổi đại đạo.
Đều khá tốt, phàm nhân cũng khá tốt, sống như thần tiên.
Chương 654 Dự định của Tiên giới
Ký Vọng đột phá Tiên Đế, trên trời có dị tượng.
Nhiều tiên nhân lại hào hứng rồi.
Long Phán Hề hiện tại thu liễm như tu sĩ Nguyên Anh, trở về ngồi trong đại điện.
Chu Chẩn hiện tại cũng thu liễm, đại điện đủ lớn, hắn và Phán Phán ngồi một chỗ chơi đùa.
Luận đạo, đ-ánh cờ các loại bất kỳ việc gì động não đều không muốn, chơi đ-ánh chắt chơi chuy (văn hóa dân gian tương tự chơi dây) thì khá tốt.
Long Chấn Nhạc đã đột phá, đột phá quá nhanh rồi, cần phải dưỡng cho tốt, đi trồng ruộng một trăm năm.
Tây Môn Uyển Hoa mới đột phá Kim Tiên, một chút cũng không vội.
Chăm sóc cha của con gái, lại tới chăm sóc con gái.
Long Phán Hề cùng nương dán dán.
Tây Môn Uyển Hoa mừng rỡ vô cùng.
Lấy dây thừng làm một số kiểu hoa văn đặc biệt phức tạp, dù sao con gái không phải là không làm ra được.
Long Phán Hề vui vẻ, tiếp tục cùng nhị sư huynh chơi.
Chu Hằng ở bên cạnh liếc nhìn một cái, sao cảm thấy hai vị Tiên Đế có thể chơi mãi không thôi thế này?
Có một đám Huyền Tiên đến bái kiến Tiên Đế, nhưng trong điện tìm một vòng không thấy Tiên Đế.
Chu Hằng thầm nghĩ, Khải Hóa Tiên Đế, T.ử Thực Tiên Đế, T.ử Dữ Tiên Đế lại không phải người nhà ta, tự nhiên là ai về nhà nấy.
Mỗi nhà cũng có không ít việc phải bận rộn.
Tuy nhiên Thăng Tịch Vực chiếm hết danh tiếng rồi.
Không chỉ lại thêm một vị Tiên Đế, Tiên Quân lại càng đạt tới gấp ba năm lần trước đây.
Mười đại Tiên Quân trước đây, bây giờ đều không tiện nhắc tới nữa.
Tiên Quân nhà ta có thể bán sỉ.
Toàn bộ Tiên giới đều hoài nghi.
Chu Hằng thầm nghĩ, có gì mà hoài nghi?
Chẳng phải trong nhà có một con Kỳ Lân sao?
Loại khí vận nghịch thiên như Kỳ Lân này, không đạt được thì đố kỵ cũng vô ích.
Chu gia cũng ké được khí vận của Kỳ Lân, nhưng đề thăng không có kinh khủng như vậy.
Tiên Quân, Tiên Đế loại đỉnh cấp này, không dễ đột phá đâu.
Chu gia có thể thêm mấy vị Huyền Tiên là tốt rồi, thêm một số Đại La Kim Tiên, ở Tiên giới liền không sợ ai.
Một đám Huyền Tiên không gặp được Tiên Đế, cũng không dám phóng túng.
Gặp được Yết Húc, đứa trẻ lớn lên khá tốt này, Kim Tiên?
Yết Húc là tới đưa tiên quả tươi.
Trong tiên cung mọi người đều rất bận rộn, bế quan nhiều, liền để hắn tới đưa.
Hắn nhìn những Huyền Tiên này thấy sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một vị Huyền Tiên mặt báo mắt tròn quả thực có chút dọa người.
Nếu không phải ở đây thu liễm rồi, thổi ngụm khí cũng có thể g-iết ch-ết một mảng Kim Tiên.
Yết Húc đưa tiên quả.
Huyền Tiên không dám cản, nhưng sau khi Yết Húc đưa xong liền chặn hắn lại, không khó nhận ra, hắn là người của Tiên giới, rất thuần chính.
Mấy vị Huyền Tiên càng nhìn càng thấy thuần chính, nhìn đến mức đốn ngộ luôn.
Yết Húc sợ hãi chuồn mất.
Hắn còn phải đi trồng ruộng, đừng làm lỡ việc trồng ruộng của hắn, làm lỡ mùa vụ.
Long Phán Hề và nhị sư huynh tiếp tục chơi chuy, Kỳ Lân nằm bò một bên nhìn.
Long Phán Hề lại nhìn cái sừng trên đầu ch.ó con.
Chu Chẩn cười mãi.
Hắn dù có bản lĩnh lớn đến đâu, cũng không thể dùng sừng Kỳ Lân làm chén sừng trâu.
Tuy rằng người “ngưu bỉ" (giỏi giang) có thể không cần dùng thụy thú.
Nhưng người ta đang yên đang lành, đi làm tổn thương nó thì nói không thông.
Thụy thú ôn hòa biết bao?
Có thụy thú ở bên cạnh, con người đặc biệt thoải mái, cũng không cần lo lắng tẩu hỏa nhập ma.
Con người mưu cầu cái gì?
Chính là sống tốt.
Chỉ cần có thụy thú, bảo đảm cái gì cũng tốt.
Long Phán Hề sờ sờ, vảy trên người ch.ó con cũng khá đẹp.
Thụy thú, thì phải có ngoại hình đẹp.
Lý Tiên đi tới, làm thật nhiều đồ ăn mời Kỳ Lân nếm thử.
Đến Tiên giới, Lý Tiên làm là tiên thực.
Tuy rằng Kỳ Lân không để ý, nhưng Lý Tiên cũng muốn làm một số kiểu dáng mới, xem Kỳ Lân có thích không?
Kỳ Lân tính tình rất tốt, khoai tây chiên vị sữa bò khá là không tệ.
Long Phán Hề nhìn, ch.ó con lớn ngần này rồi còn ăn sữa.
Tây Môn Uyển Hoa nhìn nàng lớn ngần này rồi còn cùng Kỳ Lân tranh đồ ăn.
Chu Chẩn cũng ra tay tranh giành.
Khoai tây chiên này hương vị quả thực rất tốt.
Dây thừng đặt sang một bên lát nữa chơi tiếp, trước tiên đ-ánh một chầu khoai tây chiên đã.
Kỳ Lân lấy dây thừng muốn chơi chuy.
Nó có thể làm được.
Long Phán Hề nhìn Ngũ Nha muốn tới cùng ch.ó con chơi chuy sao?
Cạp cạp cạp, Ngũ Nha có thể nói chuyện, nhưng nó thích cạp cạp cạp, mời Kỳ Lân ăn đùi vịt, đùi vịt vị sữa bò cũng rất ngon.
Long Phán Hề hiếu kỳ, ch.ó con ăn không ít, nhưng dáng người không lớn.
Hiếm thấy đấy.
Giống như Ma thần có thể lớn lên, Rồng cũng lớn, Trùng càng lớn hơn.
Dáng người Kỳ Lân này, là bởi vì không cần đ-ánh nh-au sao?
Dáng người lớn cũng không sợ người ta đ-ánh mà.
Long Phán Hề đột nhiên nhận ra sự thật, hỏi ch.ó con:
“Ngươi có phải bởi vì dáng người nhỏ đ-ánh không lại người ta cho nên mới sợ hãi không?"
Kỳ Lân chớp chớp mắt, dáng người nhỏ và đ-ánh không lại có quan hệ gì sao?
Long Phán Hề nhìn nó chớp mắt đều thấy đẹp, hiểu rồi, đây là hệ khác nhau.
Thụy thú mà.
Kỳ Lân nói:
“Thực ra ta có thể tấn công.
Chỉ là không thích thôi."
Long Phán Hề hỏi:
“Dùng cái chân nhỏ của ngươi đ-á sao?
Hay là khiến người ta xui xẻo?"
Kỳ Lân thu lại cái chân xinh đẹp, không có chỗ trốn, trốn vào trong thức hải.
Nó là thụy thú, sao có thể khiến người ta xui xẻo?
Long Phán Hề nhìn ch.ó con lại đang chơi đùa trong thức hải, ch.ó con thích chơi cuộn len sao?
Có muốn làm một cái không?
Kỳ Lân là thụy thú.
Long Phán Hề không cần nhọc lòng, tự mình cùng nhị sư huynh chơi.
Chu Chẩn để Phán Phán ngồi ngay ngắn, tết tóc cho nàng.
Tây Môn Uyển Hoa vây xem.
Chu Chẩn khéo tay, Phán Phán ngoan ngoãn, bọn họ sư huynh sư muội chơi đùa, Tây Môn Uyển Hoa lại đi tu luyện một lát.