Trong hư không vô tận, một đám sâu lớn đang ở đây, run rẩy bần bật, là vì đói, cũng là vì lạnh.
Hư không tối đen như mực, không có lấy một tia sinh khí, chẳng có gì có thể ăn được, ngay cả đất cũng không có.
Quả thực là trời tuyệt đường sâu.
Phía trước chính là Bàn Cực, nhưng Bàn Cực hiện tại đã tu sửa xong hàng rào, có lẽ một con ruồi cũng không bay vào được.
Tuy rằng lũ sâu không biết ruồi là cái gì.
Những con sâu hình con ruồi thì có, nhưng chúng đều khổng lồ vô cùng.
Quá lớn, tốn lương thực.
Hiện tại, các con sâu mẹ đều biết, đều đang rầu rĩ.
Một đám sâu mẹ tụ tập lại một chỗ, thực sự là muốn chạy trốn.
Chúng tuy rằng có thể tung ra chiêu thức lớn, nhưng chúng chỉ là muốn tìm cái gì đó để ăn thôi mà, tại sao lại phải đụng vào cái xương cứng khó gặm này làm gì?
Thực ra gần đây vẫn có những nơi có thể ăn được, đợi ăn no nê, trở nên mạnh hơn rồi hãy quay lại.
Đáng sợ nhất là, khởi điểm của lũ sâu rất cao, sinh ra là đã biết ăn, nhưng việc thăng tiến lại không lớn.
Còn con người, Ma Thần, sinh ra rất yếu ớt, nhưng có thể trở nên vô cùng mạnh mẽ, dường như không có giới hạn trên.
Lũ sâu thực sự sợ nếu cứ tiếp tục thế này, sẽ bị người ta diệt tộc mất.
Còn nhiệm vụ chưa hoàn thành, thì có gì quan trọng?
Chúng cũng đâu có nói là sẽ từ bỏ những món mỹ thực kia.
Nhiều con sâu không nỡ rời bỏ những món mỹ thực đó, trông như kiểu không ăn được là sẽ ch-ết ngay vậy.
Chạy trốn cũng cần có sức lực, không có sức lực thì ở trong hư không này chạy thế nào được?
Không chạy, mỹ thực lại tự dâng tận cửa rồi, một đám lớn Tiên Đế, Tiên Quân, còn có rất nhiều Huyền Tiên yếu ớt.
Một đám sâu kích động lao thẳng về phía con người!
Ăn thôi!
Con người, yêu, ma... cộng lại cũng không quá vạn người, số sâu ít nhất cũng gấp ngàn lần con người, chỗ này ăn còn chẳng đủ nhét kẽ răng.
Lũ sâu rất hỗn loạn, khiến người ta cũng khó mà xử lý.
Mấy vị Ma Thần chắn ở phía trước, đ-ánh vô cùng mãnh liệt!
Một đám Tiên Quân, Huyền Tiên đi theo sau lưng Ma Thần, giống như gà mẹ bảo vệ gà con vậy, lũ sâu muốn ăn bọn họ, nhưng bọn họ vẫn còn là gà con, chưa biết ăn sâu.
Ma Thần đi trước, chúng tiên theo sau, nhanh ch.óng di chuyển vị trí.
Ma Thần không nhiều, Ký Vọng, Trần Trạch Tuấn cũng xông lên đỉnh!
Long Phán Hề sớm đã hóa thân vào Đạo.
Đại đạo lớn hơn trên trời thì nàng chưa được, nhưng Đạo của Bàn Cực có thể kéo dài tới đây.
Có được sự hỗ trợ từ Đạo của Bàn Cực, mấy trăm Tiên Đế giống như đang phản chiếu một Bàn Cực khác.
Lại có thêm Tiên Quân, Huyền Tiên cùng tham gia, cho dù không phải là một Bàn Cực hoàn chỉnh, cũng có thể phát huy được ba thành năng lực.
Mà lúc này không cần phải bảo vệ một nơi rộng lớn như vậy, chỉ cần vây quanh mảnh nhỏ này, diện tích có lẽ chưa tới một phần vạn, tác dụng phát huy ra ít nhất cũng gấp mười lần rồi.
Đại trận thành!
Vô số sâu bọ hoảng loạn!
Vô cực, là một khái niệm cao hơn trong Đạo.
Lúc này, kết nối với Đại đạo rộng lớn hơn bên ngoài, Vô Cực Trận một lần nữa lột xác!
Cao Tráng tận mắt chứng kiến, đại trận giống như một cái nồi lớn, muốn đem toàn bộ lũ sâu kia vào ninh nhừ!
Sâu tuy rằng rất nhiều, nhiều hơn con người rất nhiều!
Nhưng ninh lên cũng chỉ được một nồi.
Giống như một cái nồi có thể nấu được rất nhiều thức ăn, cái nồi của Tiên Đế có thể cực kỳ lớn.
Trong lòng Cao Tráng dù sao vẫn lo lắng, nhưng việc có thể làm chỉ là nỗ lực, đem đám sâu này hầm chín, chuyện này coi như kết thúc.
Mấy vị Ma Thần đều không ngờ tới, Vô Cực Trận có thể phát huy tác dụng lớn như vậy ở đây!
Dường như có thể đem cả Ma Thần vào hầm chung luôn vậy.
Mấy vị Ma Thần không sao, liền thấy trong hư không có thứ gì đó đuổi tới, Sa Yết Vực vậy mà lại đuổi tới nhanh như vậy!
Mấy thứ này rất mạnh, nhưng đến không nhiều.
Mấy vị Ma Thần vẫn có thể đối phó được, lập tức xông lên đ-ánh!
Ký Vọng vừa bày trận vừa quan sát, thứ ở Sa Yết Vực tuy rằng hình thù kỳ quái, nhưng cũng tương tự như lũ sâu kỳ quái kia thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khác biệt chắc chắn là có, sâu bọ là do chúng nuôi để ăn, chắc chắn có sự chênh lệch rõ rệt.
Nhưng đối với người ngoài mà nói, nhất thời không phân biệt được nhiều như vậy.
May mà Ma Thần rất quen thuộc với chúng, đ-ánh nh-au vô cùng thuần thục.
Mấy vị Ma Thần trước đó có bị trọng thương, đ-ánh không mấy hiệp đã thua, vội vàng bỏ chạy!
Mấy thứ kia đuổi sát phía sau, đuổi thẳng vào trong nồi lớn!
Long Phán Hề ở trong trận, đặc biệt chiếu cố bọn chúng, đặt chúng vào nơi hỏa lực mạnh nhất, cho dù là xương già mười vạn năm cũng phải hầm cho nát nhừ ra.
Mấy thứ đó không hề để Ký Vọng, Cao Tráng vào mắt, đều quá yếu.
Tuy nhiên, cái trận này áp chế khiến chúng không thể nhúc nhích được!
Một đám sâu đang định tung chiêu lớn, liền bị áp chế không phát ra được.
Đại bộ phận sâu bọ bị hầm đến biến mất, trong nồi càng lúc càng nóng bỏng như sắp sôi trào.
Mấy con sâu mẹ sợ hãi!
Vội vàng kêu gọi mấy vị chủ t.ử ra sức!
Mấy thứ kia lại hét lũ sâu phải ra sức!
Hai bên sắp c.h.ử.i nhau đến nơi rồi.
Long Phán Hề cái gì cũng nghe không hiểu, trực tiếp nghiền nát tất cả bọn chúng.
Vô Cực Trận đến lúc này càng thêm cường hãn, một số Tiên Quân, Huyền Tiên đều đã chạm đến ngưỡng cửa đột phá.
Thiên ngoại, lại có thứ khác đuổi tới!
Mấy vị Ma Thần vội vàng nói với những người khác:
“Đây chính là Sa Phỉ!
Cùng hung cực ác!"
Ký Vọng nhìn xem, Sa Phỉ và những thứ khác cũng tương tự, kích thước lớn hơn con người nhiều, quả thực vô cùng hung tợn!
Cầm pháp bảo oanh tạc tới!
Long Phán Hề xoay chuyển Vô Cực Trận, bảo vệ mọi người.
Pháp bảo đó oanh tạc tới, dường như khiến một mảng người biến mất.
Mấy tên Sa Phỉ vô cùng kích động!
Long Phán Hề không hiểu bọn chúng nói cái gì, nhưng bọn chúng đối với Bàn Cực vô cùng tham lam, muốn chiếm đoạt lợi lộc của Bàn Cực sao?
Sa Phỉ có rất nhiều bảo vật, lại cầm pháp bảo muốn g-iết Huyền Khuyết lão tổ.
Huyền Khuyết, Chiêu Phát, Thanh Xung cùng những người khác hợp lực, phối hợp với thiếu tông chủ, chôn vùi lũ Sa Phỉ vào trong trận.
Vô Cực Trận một mặt bảo vệ người mình, một mặt nghiền ép Sa Phỉ.
Mấy tên Sa Phỉ cuồng nộ!
Ma Thần còn nộ hơn!
Lao tới từng đứa một đều ném vào trong miệng, ăn luôn!
Cữu gia ăn hai đứa, hết sạch.
Toàn thân đầy ma khí, vô cùng hung thần ác sát!
Mấy vị Ma Thần đều đang ở trong bụng đ-ánh nh-au với Sa Phỉ.
Long Phán Hề dùng trận pháp áp chế một chút.
Ký Vọng, Cao Tráng bọn họ lại cẩn thận quan sát xung quanh, dường như không còn gì sót lại nữa.
Sâu bọ đã được giải quyết xong!
Long Phán Hề trở về Bàn Cực.
Mọi người đều trở về, trên trời hiện ra một mảnh dị tượng!
Lần này, lại có mấy chục người sắp thành Tiên Đế.
Long Phán Hề cảm thấy rất kỳ quái.
Tiên Đế phải dung nhập vào Bàn Cực, mà nàng trước đó đã hóa thân vào Đạo rồi, nếu nàng không đi ra, thì có lẽ mỗi người đều sẽ dung hợp với nàng, cảm giác vô cùng quái dị.
Long Phán Hề vẫn còn ý thức rõ ràng, không thích hợp làm chuyện này.
Đạo giống như một cái ao lớn, mỗi người thành Tiên Đế đều phải chảy vào trong ao, Long Phán Hề sắp trở thành chủ ao, nhưng nàng không muốn, cho nên chỉ có thể nhảy ra ngoài.
Chủ ao cảm giác thật kỳ quặc, tuy rằng vô số năm đã trôi qua, nhưng Long Phán Hề vẫn mang máng nhớ rõ, trong ao cá có cái gì?
Tuy rằng nàng đang nghĩ về cái ao.