Ôn Sở Sở vừa mới há miệng, nói không được mấy chữ thì đột nhiên cả khuôn mặt đỏ bừng, đau khổ che cổ, kịch liệt ho khan.
Tô Trường Nhạc ngẩn người, kinh ngạc nghiêng đầu, nhìn về phía Thẩm Tinh Lan.
Chỉ thấy Thẩm Tinh Lan một tay cầm một quả nho, tay kia tản mạn chống cằm.
Hắn nhìn Ôn Sở Sở, thờ ơ hỏi: “Tấn vương phi, ngươi còn chưa nếm nho năm nay Phiên Bang tiến cống, không biết nho năm nay có vị như thế nào, ngọt không?”
Cả khuôn mặt của Ôn Sở Sở đỏ lên, ho đến mức nước mắt chảy ra.
Quả nho mà Thẩm Tinh Lan ném có kích thước vừa phải, kẹt trong cổ họng nàng ta không lên cũng không thể xuống được. Nếu không phải cuối cùng nàng ta liều mạng nắm lấy Thẩm Quý Thanh. Thẩm Quý Thanh nhìn thấy không được nên dùng một tay giúp nàng ta vỗ ra, nếu không nàng ta bị quả nho kẹt nghẹn c.h.ế.t trong cổ họng.
Ôn Sở Sở không dám tin nhìn Thái t.ử.
Sau khi Thẩm Tinh Lan chiến thắng quay về từ biên quan, tính nết đã được kiềm chế hơn so với trước đây, cả người cũng điềm tĩnh hơn rất nhiều, Ôn Sở Sở dường như quên mất vị thái t.ử điện hạ từ nhỏ đã cà lơ phất phơ như vậy của Đại Tề này, ngoại trừ đế hậu, không để những người khác vào mắt.
Ôn Sở Sở tức giận đến mức hai mắt đỏ bừng, cũng không dám nổi giận với Thái t.ử.
Thẩm Tinh Lan không để ý tới nàng ta nữa, ánh mắt quay về trên người Tô Trường Nhạc, nắm lấy tay cô bé rồi siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.
Hắn cúi đầu trầm ngâm một lát, nói. “Niếp niếp đừng nghe nàng ta nói bậy, phụ hoàng chưa từng đề cập với cô tới chuyện này đâu.”
Tô Trường Nhạc mím môi, ngước mắt nhìn về phía Cố Tri Thư cách chỗ ngồi của bọn họ một khoảng.
Đúng là Tuyên Đế sẽ làm chuyện không thương lượng với Thái t.ử mà lại hành động trước.
Xem ra Tuyên Đế quyết tâm thay Thái t.ử tìm trắc phi.
Tuyên Đế nóng nảy như vậy sao? Đại hôn của nàng và Thẩm Tinh Lan còn chưa tới ba tháng, đây không phải là muốn khiến nàng khó chịu, muốn cho thiên hạ đại hôn tướng phủ sao?
Tô Trường Nhạc cụp mắt xuống, trong đầu bắt đầu nhanh ch.óng phân loại mối quan hệ giữa mấy nhà quyền quý trong kinh thành.
Anh Quốc công và Vinh quốc có quan hệ rất tốt, bọn họ vốn thân thiết với Tiêu gia, trong mắt người đời được coi là nhất mạch của Tiêu quý phi.
Hiện giờ đại hoàng t.ử đang trên đà thăng tiến, vào lúc này Tuyên đế lại nhìn trúng tiểu nữ nhi của Anh Công gia, có ý định quá rõ ràng.
Tô Trường Nhạc không chớp mắt nhìn Cố Tri Thư.
Cố Tri Thư dường như nhận thấy ánh mắt dò xét của nàng, ngước mắt cười nhạt với nàng.
Tô Trường Nhạc sửng sốt, đáp lại nàng ta bằng một nụ cười nhạt lịch sự.
Cố Tri Thư người cũng như tên gọi, không chỉ trông có vẻ tri thư đạt lễ, cử chỉ tao nhã, mà còn có khí chất dịu dàng, có thể nói là không thể thấy một chút sai lầm nào.
So sánh với nàng, người giả vờ mất trí nhớ, tâm trí chỉ còn bảy tuổi, quả thật trong mắt người khác thì nàng ta thích hợp đứng bên cạnh Thẩm Tinh Lan hơn.
Nghĩ đến đây, Tô Trường Nhạc đột nhiên không vui. Bên cạnh Thẩm Tinh Lan chưa từng có người nào khác, chỉ có một mình nàng.
Nếu phải thẳng thắn với Thẩm Tinh Lan, vậy nàng cũng nên nhân cơ hội này, tìm thời điểm tốt để khôi phục trí nhớ mới được.
Lúc trước sở dĩ nàng quyết định giả điên giả ngốc là muốn rời xa Thẩm Tinh Lan và Thẩm Quý Thanh, chỉ tiếc kế hoạch chưa kịp thay đổi, nàng vẫn bị cuốn vào cơn bão tranh quyền đoạt vị của bọn họ.
Lâm hoàng hậu hiển nhiên cũng giống như kiếp trước, không có ý định buông tha nàng và Tô gia, nếu mọi thứ đều đi theo quỹ đạo kiếp trước, vậy thì nàng sẽ hoàn toàn không cần phải giả ngu nữa.
Thẩm Tinh Lan thấy nàng nhìn Cố Tri Thư, mím môi rầu rĩ không vui, nhẹ nhàng giữ cằm nàng, quay về phía mình.
“Nhìn cô là được rồi, không cần nhìn người khác.” Thẩm Tinh Lan nhẹ giọng nói, trong đôi mắt đen ẩn chứa khát vọng độc chiếm không thể nhận ra, “Cho dù thật sự như phu thê Tấn vương nói, phụ hoàng muốn mượn cung yến này để nạp trắc phi cho cô, vậy cô sẽ không đồng ý.”
Không ai có thể ép hắn được. Tô Trường Nhạc cầm lấy tay hắn, thu hồi ánh mắt.
Nàng nhìn Thẩm Tinh Lan, c.ắ.n môi, im lặng không nói, gương mặt xinh đẹp ngoại trừ ngượng ngùng, hiếm khi lộ vẻ căng thẳng.
Tô Trường Nhạc cụp mắt xuống, mí mắt chớp chớp rất nhanh, bởi vì căng thẳng nên giọng nói có chút mơ hồ, “Sau khi cung yến chấm dứt, ta có một chuyện rất quan trọng muốn nói với Thái t.ử ca ca.” Thẩm Tinh Lan nhìn chằm chằm nàng, không để biểu lộ chút nào, nhưng trong lòng đột nhiên căng thẳng: “Chuyện gì?” Hắn không thể nghĩ ra nàng có chuyện quan trọng gì để nói với hắn.
Thẩm Tinh Lan bỗng nhiên nhớ đến chuyện đã xảy ra trong tương lai lâu dài của Tô Trường Nhạc, nàng sẽ nghĩ mình không thể m.a.n.g t.h.a.i đứa bé sao?
Hắn hơi nhíu mày.
Trước khi thân thể của nàng được hồi phục thích hợp để m.a.n.g t.h.a.i đứa nhỏ, trước khi hoàn toàn diệt trừ dòng tộc của Lâm thị, trước khi tìm được ca nữ kia, hắn không dám để Tô Trường Nhạc m.a.n.g t.h.a.i đứa nhỏ trước, nếu không thì hắn sẽ không đích thân tìm Sầm Cảnh Huyên, còn tốn rất nhiều công sức để uy h.i.ế.p, dụ dỗ hắn giao bí kíp tránh t.h.a.i của tổ tiên.
Sầm Cảnh Huyên được sinh ra trong một gia đình thái y, ba đời tổ tiên đều trung thành với hoàng đế Đại Tề, Sầm thị không những biết cách pha chế t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i cho nữ t.ử, mà còn thích hợp cho nam t.ử dùng tránh thai.
Kiếp trước Thẩm Tinh Lan đã từng dùng t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i một thời gian, biết rõ tác dụng tuyệt diệu của t.h.u.ố.c tránh thai.
Cơ thể hắn cường tráng, kiếp trước Tô Trường Nhạc lại muốn đứa bé như vậy, vì đứa bé mà nàng đã chuẩn bị rất nhiều, còn kiên nhẫn để thái y chăm sóc cơ thể nàng, uống những loại t.h.u.ố.c đắng mà nàng ghét nhất.
Vào thời điểm đó, họ gần như đang bám víu vào nó, nếu hắn không dùng bất kỳ biện pháp nào, nàng chắc chắn sẽ m.a.n.g t.h.a.i đứa bé sớm hơn.
Khi hắn biết Tô Trường Nhạc động phòng với hắn, chỉ là muốn có một đứa bé để làm bạn với nàng, trong nháy mắt hắn bị bao phủ bởi sự sợ hãi, cả người như rơi xuống hầm băng.
Sợ rằng sau khi nàng sinh con thì sẽ cự tuyệt hắn ngàn dặm, không còn có thể ôm nàng trong n.g.ự.c mà ngủ cùng nhau.
Hắn tức giận nàng chỉ muốn lợi dụng mình, cũng tức mình ngu ngốc, thành thân lâu như vậy mà cũng không thể chạm vào nàng, cũng không thể để cho nàng thật lòng tiếp nhận mình.
Ngày đó, hắn bắt đầu tìm hiểu sau lưng nàng rằng xung quanh có t.h.u.ố.c súp tránh t.h.a.i thích hợp cho nam nhân uống hay không, chính lúc đó mới biết được trong tay Sầm Cảnh Huyên có bí kíp này.
Hắn gạt nàng, cứ ích kỷ mà chiếm đoạt nàng trong hai năm.
Mỗi lần Tô Trường Nhạc tới kỳ kinh, mặc dù rầu rĩ không vui, nhưng hai năm đó lại là khoảng thời gian vui vẻ nhất của bọn họ, nàng từ lúc bắt đầu kháng cự đến lúc tiếp nhận, rồi đến coi nhau như khách, thậm chí còn nói cười.
Hắn có thể ôm nàng vào lòng hết mức, dùng nhiều thủ đoạn khác nhau để quang minh chính đại yêu thương nàng.
Niềm vui sướng tột cùng, sủng ái cực hạn.
Mãi đến năm thứ ba, hắn mới ép mình phải buông tay, ngừng dùng t.h.u.ố.c tránh thai. Quả nhiên vừa không dùng thì nàng đã nhanh ch.óng m.a.n.g t.h.a.i đứa nhỏ.
Hắn lúc ấy cho rằng bọn họ cuối cùng cũng có thể tiến thêm một bước hạnh phúc, không nghĩ rằng sau khi Tô Trường Nhạc m.a.n.g t.h.a.i đứa nhỏ, màn trả thù của Lâm hoàng hậu với hai người bọn họ mới chính thức bắt đầu.
Tô Trường Nhạc hàm hồ nói: “Kỳ thật ta có một bí mật.”
Thẩm Tinh Lan thu lại suy nghĩ của mình, vỗ vỗ mu bàn tay nàng, nói: “Hử? Cho nên nàng muốn chia sẻ bí mật này cho cô biết sao?”
Tô Trường Nhạc nghe thấy giọng điệu trêu chọc của hắn, liền biết hắn lại đang dỗ dành mình như đứa trẻ, chàng cứ tiếp tục dỗ dành đi, đợi đêm nay qua rồi, xem chàng có dám dỗ dành ta như đứa trẻ hay không. Nghĩ đến vẻ mặt có thể bị sốc của Thẩm Tinh Lan sau khi biết chuyện, Tô Trường Nhạc lại mím môi, vụng trộm nở nụ cười.
“Thái t.ử ca ca trước tiên chuẩn bị tâm lý tốt, đừng đến lúc đó bị ta dọa sợ.” Hắn thấy nàng cười, cũng cười theo. “Cô đột nhiên rất muốn biết, rốt cuộc bí mật như thế nào mà có thể dọa cô sợ đây, không bằng bây giờ nói cho cô biết đi.”
Ngay khi Tô Trường Nhạc muốn nói gì đó, thái giám ở cửa điện Bảo Hòa đột nhiên nói vang lên Hoàng Thượng hoàng hậu giá lâm.
Nàng lập tức im lặng, lắc đầu với Thẩm Tinh Lan, tỏ vẻ rằng nàng sẽ nói cho hắn biết sau. Mọi người hành lễ với đế hậu, sau khi nói những lời tốt đẹp, cung yến vào đêm giao thừa chính thức bắt đầu.
Năm nay số người tham gia cung yến nhiều hơn rất nhiều so với những năm trước, cho nên điện Bảo Hòa có vẻ chật chội nhưng trên mặt Tuyên Đế lại không hề không vui, ngược lại nhìn ra được, tâm trạng của ông còn tốt hơn rất nhiều so với mấy năm trước.
Long nhan của Đế vương rất vui mừng, không khí cung yến tự nhiên thoải mái hơn rất nhiều so với năm trước, trong điện cung nhân đi qua đi lại, ca múa mừng cảnh thái bình, tiếng nhạc du dương.
Tô Trường Nhạc nhìn vũ cơ mặc y phục mát mẻ, vặn vẹo cơ thể theo tiếng nhạc, sắc mặt bỗng nhiên hơi khó coi.
Nàng quay đầu nhìn Thẩm Tinh Lan.
Nhưng Thẩm Tinh Lan cụp mắt xuống, tao nhã nâng bát dùng bữa, ánh mắt đều nhìn vào bữa ăn.
Tô Trường Nhạc khóe mắt cong cong, hài lòng mím môi cười trộm, nhưng vẫn nhỏ giọng nói: “Nếu Thái t.ử ca ca nhìn trộm, ta sẽ không quan tâm tới chàng nữa!”
Thẩm Tinh Lan liếc mắt, hoang mang “Ừ” một tiếng, cười hỏi ngược lại nàng: “Cô đã nhìn nữ t.ử bên cạnh trước mặt nàng từ khi nào vậy?”
Sắc mặt của Tô Trường Nhạc hơi nóng lên, nụ cười dè dặt, nâng bàn tay nhỏ bé vốn đặt trên đùi lên, vụng trộm kéo ống tay áo của hắn.
Thẩm Tinh Lan cười cười, đưa tay xuống dưới bàn tiệc, đan c.h.ặ.t vào mười ngón tay với nàng.
Sau khi Tuyên Đế ngồi xuống thì không vội vàng quan sát tiểu nữ nhi Cố gia, mà trước tiên nhìn Thái t.ử phi một cái.
Thấy Thái t.ử phi hôm nay ăn mặc kỹ lưỡng, lời nói cử chỉ không những không khác gì người thường, giơ tay nhấc chân càng lộ khí chất cao quý tự nhiên, thoạt nhìn rất có phong thái của Thái t.ử phi, trong mắt Tuyên Đế lộ vẻ hài lòng, lúc này mới nhìn Cố Tri Thư.
Cố Tri Thư trông không khác gì trong tranh, dáng người mảnh khảnh, gương mặt ôn hòa, thoạt nhìn tính tình có vẻ rất tốt, bất kể là gia thế và dung mạo, đều cực kỳ thích hợp làm trắc phi của Thái t.ử.
Tuyên Đế càng ngày càng hài lòng.
Lâm hoàng hậu theo ánh mắt của ông nhìn qua, cười khanh khách nói: “Thần thiếp nghe nói, Cố nhị tiểu thư hiếm khi lộ diện ở bên ngoài, không ngờ lần này đi theo phu thê Anh công tham dự cung yến.”
Tuyên Đế đã lạnh nhạt Lâm hoàng hậu gần hai tháng, hơn nửa cơn tức giận đã biến mất, hôm nay là đêm giao thừa nên tự nhiên không trở mặt với Lâm hoàng hậu nữa, còn nói chuyện cười đùa với bà như trước.
Sau khi Tuyên Đế uống rượu no nê, mọi người cũng dùng chung bữa ăn, đẩy chén trong tiếng nhạc, cung nhân bắt đầu bưng điểm tâm trái cây, trên mặt Tuyên Đế đã hơi say rượu, rồi mở miệng gọi Thái t.ử qua.
Thẩm Tinh Lan đi tới trước mặt đế hậu, nhưng Tuyên Đế đã đứng dậy cầm lấy lò sưởi cầm tay do cung nhân đưa tới, nói: “Đi lấy áo khoác cho Thái t.ử.”
Sau đó quay đầu, nói với Thẩm Tinh Lan: “Trẫm ăn no quá rồi, Thái t.ử cùng trẫm ra ngoài đi tiêu thực một chút.”
Lúc này đã gần đến giờ Tý, nhà của dân thường bên ngoài cung thành đã bắt đầu b.ắ.n pháo hoa.
Tuyên Đế đưa Thẩm Tinh Lan ra ngoài mà không nói một lời, cho đến khi hai người đi tới lương đình trong vườn mai cách điện Bảo Hòa không xa, Tuyên Đế mới phất tay để các cung nhân lui ra.
Trong vườn mai chỉ còn lại hai cha con bọn họ.
“Thái t.ử hôm nay gặp Cố nhị cô nương đến Anh quốc công gia chứ?” Thẩm Tinh Lan lắc đầu. “Chưa từng.”
hằng nguyễn
Tuyên Đế nhíu mày, rõ ràng ông đã sai người sắp xếp chỗ ngồi của Anh quốc công ở đối diện chỗ ngồi của phu thê Thái t.ử cách đó không xa, sao có thể không nhìn thấy được.
Hoàng đế còn muốn tiếp tục nói bóng nói gió thì Thẩm Tinh Lan trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Phụ hoàng, nhi thần biết dụng tâm của ngài, chỉ là lúc nhi thần cầu tứ hôn với ngài, ngài đã từng đáp ứng nhi thần, trong vòng một năm sẽ không ép nhi thần nạp trắc phi, vì sao chưa đến ba tháng mà ngài đã thay đổi ý rồi.”
Tuyên đế nhìn cây mai phủ đầy tuyết trắng trên cành cây, đặt lò sưởi cầm tay lên bàn đá, đứng chắp tay: “Thái t.ử phi của Lan Nhi, vốn dĩ trẫm chọn biểu muội Ôn Sở Sở của ngươi, cũng chính là Tấn vương phi hôm nay.”
Thẩm Tinh Lan không nói gì.
Tuyên đế khẽ thở dài, lời nói thấm thía, “Trẫm lúc trước đồng ý hoàng hậu gọi Thái t.ử phi và Tấn vương phi vào cung, chơi đùa với ngươi cùng lão tứ, bồi dưỡng tình cảm, cũng đã quyết định xong người được tuyển vào vị trí Thái t.ử phi, không ngờ rằng lão Tứ và nàng ta lại có bê bối ở trong khánh công yến như vậy.”
Tuyên Đế biết sau lưng Thẩm Tinh Lan chỉ có một Ôn gia, nếu nữ nhi Ôn gia gả cho hoàng t.ử khác, thế lực của Ôn gia sẽ chuyển sang ủng hộ vị hoàng t.ử kia, đến lúc đó Thái t.ử có thể nói hoàn toàn không có thế lực của mình.
Cho nên ông đã quyết định muốn Ôn Sở Sở làm Thái t.ử phi, lúc trước ông phái Thái t.ử xuất chinh đi Mạc Bắc, cũng là muốn Thái t.ử lập quân công, quản lý quân quyền, xây dựng uy tín cho mình.
Khi Thẩm Tinh Lan khải hoàn, rồi cưới Ôn Sở Sở làm phi, cứ như vậy, cho dù Thái t.ử kiêu căng ngạo mạn thì vị trí Thái t.ử sẽ không có ai có thể d.a.o động được.
Nhưng ai biết được, người tính không bằng trời tính!
Ôn Sở Sở không nhưng gả cho hoàng t.ử khác, ngay cả Ôn gia cũng bởi vì phạm phải sai lầm lớn mà quyền thế không bằng trước kia, hiện giờ thế lực của Thái t.ử đã suy yếu, nhà mẹ của Thái t.ử phi tuy tốt, nhưng Thái t.ử phi là một kẻ ngốc, sau này hoàn toàn không có cách nào để đảm nhiệm vị trí quốc mẫu.
Thái t.ử bây giờ không vội, nhưng Tuyên đế đã vì nhi t.ử này mà tan nát cõi lòng.
Thẩm Tinh Lan không kinh ngạc, những lời này kiếp trước Tuyên Đế cũng đã từng nói với hắn.
Kiếp trước hắn nghe thấy Tuyên Đế cố ý để Ôn Sở Sở làm trắc phi của hắn, quả thực kinh ngạc tột cùng.
Ôn Sở Sở là khuê nữ của cữu cữu hắn, là biểu muội ruột của hắn, mặc dù hai người từ nhỏ đã chơi đùa cùng nhau, nhưng cho tới bây giờ hắn chưa từng có tâm tư gì khác với nàng ta.
Thẩm Tinh Lan vẫn cho rằng người mà Tuyên Đế lựa chọn làm thái t.ử phi là Tô Trường Nhạc.
“Nhi thần biết phụ hoàng yêu thương nhi thần, cũng có ý tốt với nhi thần, chỉ là,” Thẩm Tinh Lan tiến lên một bước, nghiêm nghị nói “Nhi thần không cần dựa vào cưới một trắc phi để gia tăng thế lực của mình, thỉnh phụ hoàng tin tưởng nhi thần, cho nhi thần thêm một chút thời gian, vụ án giả bạc, nhi thần sẽ bắt được kẻ đứng sau vào năm sau.”
“Thỉnh phụ hoàng bỏ đi suy nghĩ chọn trắc phi cho nhi thần, nếu không nhi thần thà rằng không cần vị trí Thái t.ử này, làm một vương gia nhàn hạ, có được một vị vương phi là đủ rồi, thậm chí cũng không cần gì hết, làm một dân thường, tìm về chốn bồng lai, có được một thê t.ử là đủ rồi.”
Tuyên Đế nghe thấy Thái t.ử tùy hứng, lời nói cực kỳ ngây thơ, cơn say rượu đã biến mất trong phút chốc.
Ông xoay người, nhìn dáng vẻ của Thẩm Tinh Lan không chịu thua kém, không khỏi giận tím mặt, trừng mắt nhìn Thái t.ử một cách hung dữ.
Một luồng khí uy nghiêm xông thẳng về phía Thẩm Tinh Lan.
Tuyên Đế hận không thể rèn sắt thành thép, nghiến răng nghiến lợi “Làm càn! Ngươi quả nhiên là bị trẫm nuông chiều đến hư đốn, cũng dám nói những lời bỉ ổi này với trẫm!”
Kiếp trước Thẩm Tinh Lan từng cay đắng vì chuyện này, nhưng bây giờ đối mặt với sự quở trách của Tuyên Đế, hắn chỉ là mặt không chút thay đổi vén áo quỳ xuống, không hề sợ hãi, bình tĩnh nói: “Thỉnh phụ hoàng từ bỏ suy nghĩ chọn trắc phi cho nhi thần, nếu không thì thỉnh bãi bỏ vị trí Thái t.ử của nhi thần.”
Sắc mặt Tuyên Đế xanh mét, đau đớn nhìn Thái t.ử đang quỳ trên mặt đất, trong giọng nói mang theo vẻ uy nghiêm không thể nghi ngờ.
“Chẳng lẽ trẫm đối xử với ngươi chưa đủ tốt sao? Mẫu hậu của ngươi mất sớm, trẫm lo lắng vị trí Thái t.ử của ngươi sẽ bị lung lay, nên trẫm phong Lâm hoàng hậu làm mẫu hậu của ngươi. Huynh đệ của ngươi ưu tú hơn ngươi, nhưng trẫm lại làm như không thấy đối với bọn họ, thiên vị ngươi tột cùng. Ngay cả lúc trước ngươi kiên trì muốn cưới kẻ ngốc Tô Trường Nhạc kia làm Thái t.ử phi, mặc dù trẫm không muốn, nhưng cuối cùng không phải là đồng ý cho ngươi cưới sao, thậm chí để cho ngươi tự mình lo hôn sự!”
Khí thế của đế vương lạnh lùng uy nghiêm, giọng nói lớn đến mức có thể nghe thấy màng nhĩ ù ù, lời nói trong miệng hùng hồ bức người, tất cả đều không thể kháng cự được.
“Hôm nay trẫm vì ngươi mà tốn nhiều công sức tìm kiếm trắc phi phù hợp, cũng là vì ngươi mà tính toán cho tương lai, vì ngươi mà chuẩn bị việc kế vị trong sau này, trẫm hao tổn tâm tư như vậy, vì ngươi mà làm nhiều chuyện như vậy, đối với ngươi hết lòng quan tâm giúp đỡ, phải dùng nhiều tâm tư sức lực để suy đi tính lại, cuối cùng đổi lấy sự ngỗ nghịch của ngươi như vậy, ngươi quả thực khiến trẫm tan nát cõi lòng!”
“Đừng tưởng rằng trẫm thương ngươi mà không dám phế vị trí Thái t.ử của ngươi!” Hai tròng mắt của Tuyên Đế híp lại, giơ tay dùng sức chỉ vào hắn, tức giận đến cả người run lên.
“Nhi thần không dám trái lời của phụ hoàng, nhi thần chỉ hy vọng phụ hoàng có thể tuân thủ ước định với nhi thần, có thể cho nhi thần thêm một chút thời gian, để nhi thần tự mình chứng minh cho người biết, nhi thần không cần dựa vào bất kỳ nhà mẫu của phi t.ử nào mà cũng có thể hành động.” Thẩm Tinh Lan nói chậm rãi, nhưng mơ hồ lộ ra một chút buồn bã và ảm đạm.
Huống chi, lúc trước cũng không phải hắn muốn làm Thái t.ử.
Thậm chí lão thần lớn tuổi hơn một chút cũng biết, nếu không phải Tuyên Đế năm đó vì muốn Ôn Sơ Ngữ vui vẻ mà lập ước hẹn với bà, thì vị trí thái t.ử này của Thẩm Tinh Lan vốn nên là của Thẩm Quý Thanh.
Ôn Sơ Ngữ mất sớm, dung mạo của Thẩm Tinh Lan lại cực kỳ giống bà, hai người giống như in ra cùng một khuôn, Tuyên Đế nhìn thấy hắn thì sẽ nhớ đến Ôn Sơ Ngữ, có thể nói là đau lòng muốn c.h.ế.t.
Sau khi Ôn Sơ Ngữ sinh ra hắn, cơ thể càng lúc càng yếu, lúc ấy có Khâm Thiên Giám thượng thư nói thẳng, nhi t.ử của hoàng hậu Thẩm Tinh Lan có mệnh Thiên Sát Cô Tinh, sẽ mang đến tai họa cho người xung quanh.
Khi đó Ôn Sơ Ngữ còn sống, Tuyên Đế giận tím mặt, sợ những lời này truyền đến tai bà, lập tức c.h.é.m gã Khâm Thiên Giám kia, nhưng những lời này cuối cùng cũng không thể tránh khỏi đã gieo rễ trong lòng ông, cảm thấy Ôn Sơ Ngữ bị chính Thẩm Tinh Lan khắc c.h.ế.t.
Tuyên Đế vẫn không vượt qua được rào cản trong lòng, đành phải cố ý lãnh đạm Thẩm Tinh Lan, cũng ném hắn ra xa.
Ông không đem Thẩm Tinh Lan nuôi dưỡng dưới gối của phi tần khác, cũng không cho thái hậu còn sống đến đón để chăm sóc, chỉ ném Thẩm Tinh Lan cho v.ú ma ma chăm sóc.
Hành vi này của Tuyên Đế ở trong mắt người khác, rõ ràng là không muốn gặp nhi t.ử của nguyên hậu, tất cả mọi người đều cho rằng Thẩm Tinh Lan chính là một hoàng t.ử không được sủng ái.
Lúc Nguyên hậu qua đời, Tuyên Đế vừa kế vị không lâu, địa vị cũng không vững chắc, đúng lúc cục diện bên trong rối ren, vì để đảo ngược sự suy tàn, còn đang trong thời gian đại tang của nguyên hậu mà đã lập tức sắc phong lập Lâm hoàng hậu làm tân hậu.
Lâm hoàng hậu có xuất thân hiển hách, sau khi danh chính ngôn thuận ngồi lên ngai vàng hoàng hậu thì lại càng được ân sủng không ngừng, tất cả mọi người đều cho rằng sau này hoàng thượng nhất định lập Tứ hoàng t.ử Thẩm Quý Thanh làm Thái t.ử.
Cho đến năm Thẩm Tinh Lan bốn tuổi, v.ú ma ma phụ trách chăm sóc hắn bị người ta gọi đi, để hắn một mình chơi ở Ngự Hoa Viên, lúc ấy Ngự Hoa Viên cũng không có người, Thẩm Tinh Lan tuổi còn quá nhỏ, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhớ rõ mình bỗng nhiên ngã xuống hồ, suýt chút nữa c.h.ế.t đuối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lúc ấy mùa đông khắc nghiệt, Thẩm Tinh Lan rơi xuống hồ tuy rằng gặp đại nạn mà không c.h.ế.t, lúc nguy cấp được người cứu lên, nhưng cũng vì vậy mà bị bệnh nặng.
Trận bệnh đó đối với một hài t.ử bốn tuổi là vô cùng hung ác, chúng thái y một lần bó tay không còn cách cứu chữa, người suýt chút nữa thật sự đã không còn.
Tuyên Đế vì thế mà cực kỳ áy náy, nhớ đến ước định trước khi lâm chung với Ôn Sơ Ngữ, lại tìm một Khâm Thiên Giám khác đến phê chuẩn bát tự cho Thẩm Tinh Lan, xác định Thẩm Tinh Lan căn bản không phải là mệnh Thiên Sát Cô Tinh gì thì cuối cùng mới nhìn thẳng nhi t.ử này, tiếp nhận hắn một lần nữa.
Không chỉ đưa Thẩm Tinh Lan đến dưới gối Lâm hoàng hậu nuôi dưỡng, mà còn sắc phong hắn làm Thái t.ử, sau đó vì bồi thường cho hai mẹ con Ôn Sơ Ngữ mà ông gần như cưng chiều đến quá đáng.
Tuyên Đế nhìn dung nhan như Ôn Sơ Ngữ của Thái t.ử, nhớ đến khi còn bé Thái t.ử suýt chút nữa không còn bởi vì sự lạnh nhạt của ông, trong lòng có thể nói là thương tiếc và lửa giận không ngừng luân phiên dâng trào.
Thẩm Tinh Lan quỳ xuống đất không dậy nổi, Tuyên Đế đứng chắp tay, vẻ mặt lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn.
Trong lúc hai cha con giằng co không dứt, bỗng nhiên có người xông vào Mai Viên.
Người xông vào Mai Viên chính là Tứ Hỉ, đáng tiếc nàng còn chưa kịp đến gần thì đã bị thị vệ canh giữ bên ngoài Mai viên ngăn lại.
Đại thái giám Chu công công bên cạnh Tuyên Đế nhận ra Tứ Hỉ là người bên cạnh Thái t.ử phi, kéo nàng về phía sau, trợn mắt gầm nhẹ: “Không muốn sống à? Hoàng Thượng và Thái t.ử điện hạ đang nói chuyện ở bên trong mà còn dám xông vào trong!”
Vẻ mặt của Tứ Hỉ trắng bệch, nói: “Chu công công, nô tỳ có việc gấp, người giúp nô tỳ đi, Thái t.ử phi xảy ra chuyện, nô tỳ đến thông báo cho Thái t.ử điện hạ.”
Chu công công nhìn thoáng qua Mai Viên, sờ cằm trầm ngâm một lát, đang định nhấc chân tiến lên thì bên trong vườn mai lại truyền đến tiếng Tuyên đế đang nổi giận tột cùng.
“Đồ vô liêm sỉ, lịch triều qua các đời, hậu cung và tiền triều đều có liên quan mật thiết, một câu tổn hại hai câu tổn hại, vinh quanh câu vinh quanh, sao ngươi có thể nghĩ đơn giản như vậy! Mấy ngày nay trẫm cho ngươi lâm triều thảo luận chuyện chính sự, ngươi chỉ học được những thứ này sao!”
Chu công công xua tay lắc đầu với Tứ Hỉ, “Hoàng thượng hiện giờ đang tức giận, Thái t.ử phi xảy ra chuyện, ngươi đi tìm thái y là được, đợi Hoàng Thượng và Thái t.ử điện hạ đàm phán xong chuyện chính sự, chúng ta sẽ thay ngươi thông báo cho Thái t.ử điện hạ, đi đi!”
Tứ Hỉ biết Chu công công muốn tốt cho nàng, nhưng nàng cũng biết Thái t.ử cưng chiều Thái t.ử phi đến mức nào, chỉ có thể mạo hiểm chọc giận Long Nhan, kéo cổ họng, sốt ruột hô: “Điện hạ, Thái t.ử điện hạ, đại sự không tốt, Thái t.ử phi nàng không biết vì sao mà đột nhiên hôn mê bất tỉnh!”
Thẩm Tinh Lan nghe vậy thì sắc mặt thay đổi, tư thế đứng dậy có vài phần chật vật, chỉ vội vàng nói một câu “Thứ nhi thần thất lễ” rồi xoay người rời đi.
Tuyên Đế nhìn cho dù nhận lấy lửa giận của ông mà cũng không sợ hãi, mặt không đổi sắc, lại nghe thấy Tô Trường Nhạc xảy ra chuyện thì đã sợ đến mức kinh hoảng thất thố, dường như nhìn thấy mình năm đó mất đi Ôn Sơ Ngữ.
Lửa giận trong lòng cuối cùng cũng dập tắt.
Sau khi Thẩm Tinh Lan được Tuyên Đế dẫn ra khỏi điện Bảo Hòa, Thẩm Quý Thanh cầm chén rượu đi tới trước mặt Tô Trường Nhạc. Hắn ta hào phóng giơ chén rượu trong tay lên, “Lúc trước, bản vương đã từng nhất thời hồ đồ, nên mới vô lễ với Thái t.ử phi, mong Thái t.ử phi tha thứ lỗi lầm của bổn vương vào đêm giao thừa hôm nay, đừng mang những chuyện không vui đến năm sau, bổn vương cung kính chúc Thái t.ử phi năm mới đại cát, mọi việc suôn sẻ.”
Thẩm Quý Thanh tươi cười ôn hòa, phong độ nhẹ nhàng, lời nói cũng phải khéo léo chọn chữ để không mắc sai lầm, nói xong liền lấy tay áo che chén, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
Từ lúc Thẩm Quý Thanh đứng dậy, Ôn Sở Sở cũng đi theo hắn đến trước mặt Tô Trường Nhạc. “Sở Sở cũng kính Thái t.ử phi, mong Thái t.ử phi đại nhân rộng lượng, qua năm nay, những chuyện không vui sẽ bị bại lộ, bất kể những hiềm khích trước đây.”
Thẩm Quý Thanh nghe thấy Ôn Sở Sở nói, nụ cười trên mặt nhạt đi một chút, lạnh lùng nhìn nàng ta một cái. Ôn Sở Sở chột dạ mở mắt ra, đồng thời lấy tay áo che lại, uống hết rượu trong chén. Tô Trường Nhạc nghe thấy hai người bọn họ một đáp một xướng, trong lòng cười lạnh, hai người này quả nhiên là phu thê, quả nhiên biết ăn nói.
Một người chắc chắn rằng nàng sẽ không dám gây sự ở nơi đông người, muốn nhân cơ hội để cầu hòa, còn một người thì tốn hết công sức để chọc giận nàng, để nàng bị xấu mặt ở cung yến tiệc đêm giao thừa.
Cung yến đã tiến hành hơn một nửa, những chiếc chén trong điện Bảo Hòa sáng ngời và bóng mờ, mọi người đang nói cười vui vẻ, rất nhiều người giống như phu thê Tấn vương, cầm chén rượu đến trước mặt bàn bên cạnh hoặc đồng liêu, nâng chén chúc mừng.
Hành vi của Thẩm Quý Thanh và Ôn Sở Sở lọt vào mắt người khác, có thể nói là chuyện rất bình thường.
Ngay cả bên cạnh Lâm hoàng hậu và Tiêu quý phi cũng được vây quanh không ít phi tần. Trong điện Bảo Hòa hòa hợp cùng với nhạc, tiếng pháo ngoài điện liên tiếp vang lên.
Tứ Hỉ nhìn phu thê Tấn vương, nghe thấy hai người nói như vậy, có thể nói tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, suýt nữa bóp nát nho trong tay, trong lòng mắng c.h.ử.i chỉ biết thừa dịp Thái t.ử điện hạ không ở đây mà đi bắt nạt Thái t.ử phi!
Tô Trường Nhạc vốn rủ mắt nhìn Tứ Hỉ lột nho, nghe thấy lời của hai người nọ, khẽ ngước đôi mắt đẹp lên, khẽ nhìn hai người một cái.
Gương mặt thanh tú và xinh đẹp của nàng đều sụp xuống, thoạt nhìn có chút luống cuống tay chân, nhẹ giọng nói: “Bổn cung không biết uống rượu, chỉ có thể nhờ Tứ Hỉ tiếp nhận rượu mời thay bản cung, thỉnh hai vị thứ lỗi, lát nữa Thái t.ử điện hạ trở về, bổn cung nhất định để cho hắn trả rượu lại cho các ngươi.”
Tô Trường Nhạc tránh nói về lời xin lỗi của Thẩm Quý Thanh, chỉ mỉm cười với hắn ta, “Bổn cung không nhận rượu của Vương gia được, những người không biết lý do có thể nói rằng bản cung keo kiệt, cũng sợ mẫu hậu sẽ hiểu lầm bản cung không gần nhân tình, cho nên, lát nữa nếu Hoàng hậu nương nương hoặc người kia thật sự hiểu lầm bổn cung, còn làm phiền Tấn vương và Tấn vương phi làm rõ thay bổn cung.”
Âm thanh của nàng vốn dễ nghe, sạch sẽ và ngọt ngào, lúc này nàng cố tình hạ thấp âm lượng, nói nhỏ nhẹ, đáp lời một cách khéo léo, người khác không nghe được ý tứ trong lời nói của nàng, chỉ cảm thấy âm thanh của Thái t.ử phi dễ nghe như tiếng suối trong trong rừng.
Đôi mắt đen láy dịu dàng của Thẩm Quý Thanh xẹt qua một tia kinh ngạc và nghi ngờ.
Tô Trường Nhạc chạm vào một cái đinh mềm của hắn ta, hắn ta cũng không tức giận, chỉ cúi đầu ý tứ không rõ nhẹ nhàng cười, chắp tay ôm quyền, “Là bổn vương đường đột, quên rằng Thái t.ử phi sẽ không uống rượu. Chỉ là, vừa rồi phụ hoàng gọi Tam ca ra ngoài, chắc là ông nói đến chuyện trắc phi, hy vọng Thái t.ử phi có thể suy nghĩ lại những gì bổn vương đã nói với người ngày đó.”
Thẩm Quý Thanh nói xong, xoay người trở lại chỗ ngồi.
Mặc dù Tô Trường Nhạc là Tam tẩu của hắn ta, nhưng dù sao thì giữa nam và nữ vẫn có sự khác biệt, cho dù là kính rượu cũng không thể đợi lâu. Tuy rằng ngày hôm đó hắn hành động có chút điên cuồng, nhưng hôm nay tại yến tiệc tụ tập rất nhiều quan viên quyền quý, hắn vẫn như trước, trong lời nói và việc làm đều không thể phạm sai lầm.
Ôn Sở Sở không rời đi, cười tủm tỉm nói: “Thái t.ử phi không biết uống rượu, lấy trà thay rượu là được, nói cho cùng chính là không muốn tiếp nhận kính rượu của chúng ta.”
Tô Trường Nhạc dường như không hiểu ý mỉa mai của nàng ta, kinh ngạc che miệng khẽ nói: “Thì ra còn có thể lấy trà thay rượu? Là bản cung sơ xuất.”
Nhìn dáng vẻ ngây thơ của Tô Trường Nhạc, Ôn Sở Sở chỉ cảm thấy sau khi Tô Trường Nhạc ngã ngựa, càng ngày càng ra vẻ, làm cho người ta cảm thấy chướng mắt đến tột cùng.
Ngay khi Ôn Sở Sở còn muốn nói gì nữa, Phương mama phụ trách hầu hạ Lâm hoàng hậu đi tới trước mặt hai người.
“Nô tỳ gặp qua Thái t.ử phi, gặp Tấn vương phi.” Phương ma ma cung kính phúc thân, hàng năm vào ba khắc của buổi trưa giao thừa, Hoàng hậu nương nương hoặc Thái t.ử phi phải đến tường thành Thừa Thiên Môn để đốt pháo hoa, cầu mong năm sau mong mỏi năm sau thiên hạ thái bình, thiên hạ phồn vinh.”
Đây là quy tắc do tổ tiên của Đại Tề để ưu lại, Thừa Thiên Môn là cửa chính của hoàng cung, đốt pháo và b.ắ.n pháo hoa trên tường thành cửa chính, có nghĩa là năm mới có thể thành hiện thực, mọi chuyện đều suôn sẻ.
“Nô tỳ phụng khẩu dụ của hoàng hậu nương nương, đến đây truyền chỉ, năm nay chuyện đốt pháo giao cho Thái t.ử phi làm, giờ lành sắp đến rồi, mời Thái t.ử phi đi theo nô tỳ ngay lập tức.”
Tô Trường Nhạc biết vị Phương mama này cũng không phải ăn nói hàm hồ, Đại Tề đúng là có quy củ đốt pháo, kiếp trước Lâm hoàng hậu cũng gaio chuyện này cho nàng làm.
Kiếp trước Lâm hoàng hậu rất yêu thương nàng, sau khi gả vào Đông cung, Lâm hoàng hậu đã tự tay dạy nàng công việc trong cung, giao cho nàng xử lý một số việc.
Ôn Sở Sở nghe thấy Phương ma ma nói vậy, trên mặt lộ ra nụ cười kỳ quái, nói: “Thái t.ử phi thật may mắn, chuyện đến Thừa Thiên Môn đốt pháo, không phải ai cũng có thể làm được, từ trước đến nay chỉ có Đại Tề quốc mẫu mới có thể có được vinh dự như vậy, Hoàng hậu nương nương nhường vinh dự này cho Thái t.ử phi ngươi trong năm đầu tiên thành hôn, không biết có bao nhiêu người ghen tị với Thái t.ử phi đây.”
Từ lúc Phương ma ma vừa dứt lời, đã có không ít quý nữ đưa ánh mắt hâm mộ tới Tô Trường Nhạc, hiện giờ nghe thấy lời nói của Ôn Sở Sở, vài quý nữ giao tiếp với Tô Trường Nhạc trước đây, càng nhao nhao tiến lên chúc mừng.
Mọi thứ trước mắt đều giống như kiếp trước, kiếp trước đốt pháo cũng không có chuyện gì xảy ra, nhưng lần này Tô Trường Nhạc trong lại có linh cảm không tốt trong lòng.
Dù sao kiếp trước Lâm hoàng hậu vẫn nắm c.h.ặ.t nàng trong lòng bàn tay đùa giỡn, ngay từ đầu cũng không vội vàng xử lý nàng, nhưng kiếp này sau khi Thẩm Quý Thanh xảy ra chuyện xấu, Lâm hoàng hậu hiển nhiên đã không bình tĩnh như kiếp trước.
Chỉ là Lâm hoàng hậu thật sự lớn mật như thế, dám ra tay với nàng trong một yến hội long trọng như vậy? Tô Trường Nhạc nhìn Lâm hoàng hậu một cái.
Lúc này Lâm hoàng hậu đang bị một đám phi tần vây quanh, vừa nói vừa cười, hiển nhiên tâm trạng rất tốt.
Tô Trường Nhạc thu hồi ánh mắt, trong lòng vẫn cảm thấy không ổn, Lâm hoàng hậu không có nói trước với nàng về chuyện đốt pháo.
Tuy nhiên, đây quả thực là vinh dự mà mọi nữ t.ử trên thế gian này mơ ước, dù nàng muốn hay không, hay trong lòng có nghi ngờ gì thì cũng chỉ có thể đi cùng Phương mama.
Sau khi Tô Trường Nhạc cùng Tứ Hỉ và Giang ma ma rời đi, Ôn Sở Sở nhìn chằm chằm vào bóng dáng đi xa của nàng, quay lại bữa tiệc, vừa nghĩ đến chuyện tiếp theo sẽ xảy ra, nàng ta không khỏi cúi đầu che miệng cười khẽ.
Thẩm Quý Thanh vốn vẫn uống rượu, không nói một lời, khi nhìn thấy đôi mắt mang nụ cười tự mãn trên lông mày của Ôn Sở Sở, khẽ nhíu mày lại.
“Chuyện gì làm cho ngươi vui vẻ như vậy?”
Ôn Sở Sở hơi nâng cằm, cười nói: “Không có chuyện gì, vừa rồi nghe nói Thái t.ử phi có thể lên Thừa Thiên môn đốt pháo, thay nàng vui vẻ mà thôi.”
Thẩm Quý Thanh khẽ nhíu mày, không cho là đúng, lại lấy rượu uống liên tục thêm mấy chén, lúc hơi say như là nghĩ cái gì đó, hơi nheo mắt lại, con ngươi ôn hòa trong nháy mắt mang theo một tia lạnh lùng.
Hắn ta ngước mắt nhìn Lâm hoàng hậu ở vị trí đầu tiên một cái.
Vẻ mặt của Lâm hoàng hậu rạng ngời, nụ cười xán lạn, đang cười nói chuyện gì đó với Tiêu quý phi.
Một ý nghĩ ngớ ngẩn nảy ra trong đầu hắn ta.
Thẩm Quý Thanh hiểu rõ tâm tư của mẫu hậu mình nhất, Tiêu quý phi chiếm phượng ấn nhiều ngày như vậy mà Lâm hoàng hậu vẫn không hề động đậy.
Hắn ta biết mẫu hậu đang chờ đợi thời điểm tốt nhất, bà từ trước đến nay rất kiên nhẫn, không dễ dàng ra tay, nhưng chỉ cần có thể ra tay là có thể mất mạng ngay trong một lần.
Ví dụ như bữa tiệc trong cung điện đêm giao thừa là một thời điểm tốt, nếu xảy ra chuyện với Tô Trường Lạc, Tiêu quý phi phụ trách cung yến nhất định khó thoát tội, có thể nói là một mũi tên trúng hai đích.
Con ngươi Thẩm Quý Thanh hiện lên lạnh lẽo, hắn ta ném ly rượu trong tay xuống bàn, mang theo vẻ lạnh lùng, đột nhiên rời khỏi tiệc.
Ôn Sở Sở thấy khuôn mặt âm trầm của hắn ta, cảm thấy kỳ quái, lập tức cũng đứng dậy đi theo.
Tô Trường Nhạc đi theo phía sau Phương ma ma, sắc mặt ngưng trọng, còn Tứ Hỉ và Giang ma ma lại cười như hoa.
Hai người bọn họ vốn còn lo lắng Lâm hoàng hậu sẽ có ý kiến gì với Thái t.ử phi, nhưng bây giờ Hoàng hậu đã trao vinh hạnh này cho Thái t.ử phi, điều đó chứng tỏ trong lòng Hoàng hậu nương nương vẫn rất yêu thương Thái t.ử phi.
Thừa Thiên Môn là cửa chính của hoàng cung, vẫn luôn là nơi tuần tra trọng yếu, ngoài Cấm Quân ra còn có Ngự Lâm Quân, nơi này nghiêm ngặt hơn các cửa khác.
Màn đêm như mực dày đặc, tuyết bay lất phất, thậm chí ngay cả những viên gạch màu đỏ son cũng bị bao phủ bởi những lớp băng mỏng, sau khi Tô Trường Nhạc bước lên Thừa Thiên Môn, vẻ mặt có vài phần hoảng hốt.
Đây là nơi cuối cùng nàng đã nhìn trong kiếp trước, lúc đó Thẩm Tinh Lan ở ngay đây, mặt không chút thay đổi nhìn nàng.
Một hình ảnh khác hiện lên trong đầu nàng.
Trước cổng Thừa Thiên, khói lửa bốc lên ngút trời, sáng như ban ngày, không ngừng vang lên tiếng la hét và kim loại va chạm. Lúc ấy, Thẩm Tinh Lan không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, nhưng Tô Trường Nhạc ần như có thể tưởng tượng được rằng khi đứng ở đây, chắc hẳn trong lòng hắn có rất nhiều cảm xúc nặng nề đọng lại.
Sự tuyệt vọng, tức giận, đau đớn, nhẫn nhịn, hoặc hơn thế nữa.
Nhưng mà cho dù Thẩm Tinh Lan bị những cảm xúc này gặm nhấm đến có cả ngàn vết thương, buộc phải phát điên thì hắn vẫn sẽ không có bất kỳ dấu hiệu d.a.o động nào, bởi vì hắn không thể lộ ra bất kỳ sơ hở nào.
“Mời Thái t.ử phi châm lửa.” Phương ma ma khẽ gọi nàng một tiếng, mỉm cười đưa bật lửa đến tay nàng.
Tô Trường Nhạc định thần lại, nhìn Ngự Lâm Quân đang đứng thẳng tắp xung quanh, vẻ mặt nghiêm túc, rồi nàng nhìn về phía đống pháo và pháo hoa trên mặt đất, dự cảm chuyện xấu sẽ xảy ra mà không rõ lý do tràn ra khỏi người.
“Lão nô xưa nay sợ nhất là tiếng pháo nổ, thứ cho lão nô tạm lui sang một bên.” Phương ma ma áy náy, tuy miệng bảo lui sang một bên, nhưng cả người lại lui đến một góc tường thành, hai tay bà che lỗ tai lại thật kĩ, trông có vẻ thật sự cực kỳ sợ tiếng pháo nổ.
“Thỉnh Thái t.ử phi châm lửa, đừng bỏ lỡ giờ lành.”
Phương ma ma đứng thật xa, giọng nói bị bay vào trong gió lạnh, có chút không rõ lắm.
Tô Trường Nhạc nhìn Tứ Hỉ và Giang ma ma một cái, do dự một lát, nói: “Tứ Hỉ và Giang ma ma lui xa một chút.”
“A?” Tứ Hỉ bối rối nhìn nàng, gương mặt cong cong cười nói: “Nô tỳ không sợ đâu! Thái t.ử phi quên rồi sao! Trước đây khi chúng ta còn ở Tướng phủ, hàng năm pháo hoa trong Minh Nguyệt Hiên đều do nô tỳ b.ắ.n mà!”
Giang ma ma cũng cười nói: “Lão nô không sợ, đây là lần đầu tiên lão nô lên Thừa Thiên Môn. Thừa Thiên Môn ngoại trừ cấm quân ra, bình thường sẽ không ai được lên đây, lão nô sống đến tầm tuổi này, đây lần đầu tiên được lên Thừa Thiên Môn, có thể nhìn pháo hoa được đốt cháy vào đêm giao thừa, thật vinh hạnh biết bao nhiêu, ngài để lão nô và Tứ Hỉ cùng ngài, che ô cho ngài.
Hàng năm vào đêm giao thừa, pháo hoa được b4n ra trong cung điện.
Lấy pháo hoa ở Thừa Thiên Môn làm tín hiệu, Thừa Thiên Môn đốt pháo nổ, bốn đại môn còn lại trong hoàng cung cũng sẽ đốt pháo hoa theo, hình ảnh cực kỳ hoành tráng rực rỡ, không ít dân chúng đều ra ngoài quan sát vào thời điểm này.
Tô Trường Nhạc nhìn xuống dưới tường thành, mặc dù độ cao có hơi đáng sợ nhưng nếu có chuyện xấu xảy ra như nàng dự đoán, xảy ra chuyện gì không ổn thì nàng sẽ nhảy từ đây xuống, miễn cưỡng lắm có thể bình an rơi xuống đất.
Nàng không có bằng chứng về việc làm sai trái của Lâm hoàng hậu, càng không có lý do gì đột nhiên không đốt pháo, Tuyên Đế xưa nay coi trọng cung yến, nếu nàng bỏ lỡ giờ lành, cuối cùng lại phát hiện pháo hoa không bị người động tay động chân, đến lúc đó cũng không những đơn giản là hạ chỉ cho Thẩm Tinh Lan một trắc phi như vậy, hàng ngàn tội cho nàng hoặc là cho toàn bộ Tô phủ đều có khả năng.
Nghĩ đến vô tình vô nghĩa của Tuyên Đế kiếp trước với Tô phủ, thủ đoạn độc ác, Tô Trường Nhạc nhắm mắt lại, giọng điệu trở nên cứng rắn: “Lui ra cho bổn cung!”
Tô Trường Nhạc hiếm khi sử dụng giọng điệu nghiêm khắc như vậy để ra lệnh cho họ, Giang ma ma và Tứ Hỉ không khỏi ngẩng đầu liếc mắt nhìn nhau một cái, dùng ánh mắt hỏi thăm lẫn nhau.
Tứ Hỉ lắc đầu, tỏ vẻ nàng ấy cũng không biết chuyện gì đã xảy ra với Thái t.ử phi.
Giang ma ma không nài nỉ nữa, chỉ coi đây là lần đầu tiên Thái t.ử phi chịu trách nhiệm đốt pháo hoa nên quá lo lắng, cười nói: “Nô tỳ sẽ lui ra, Thái t.ử phi đừng căng thẳng.”
Tứ Hỉ cũng theo Giang ma ma lui sang một bên.
Tô Trường Nhạc cầm bật lửa, đi về phía đống pháo nổ.
Ôn Sở Sở vẫn len lén đi theo phía sau Thẩm Quý Thanh, phát hiện phương hướng hắn ta đi lại là Thừa Thiên Môn, sắc mặt thay đổi, bước nhanh tiến lên túm lấy người.
“Vương gia, ngài sao vậy!” Nàng ta thay đổi vẻ dịu dàng thường ngày, đỏ mắt, lạnh lùng nói: “Hiện giờ Tô Trường Nhạc đã làm Thái t.ử phi cao quý rồi, nàng là Tam tẩu của chàng, thiếp thân mới là thê t.ử do chàng cưới hỏi đàng hoàng, thường ngày chàng không muốn gặp thiếp cũng được, nhưng hôm nay cung yến khắp nơi đều là người, sao chàng có thể trắng trợn đuổi theo Thừa Thiên Môn chứ!”
Thẩm Quý Thanh hất tay nàng ta ra, lạnh lùng cười, “Đừng tưởng bổn vương không biết ngươi và mẫu hậu định làm gì, bổn vương không muốn mẫu hậu lại mắc sai lầm.”
Không lâu sau khi hắn ta ngăn Tô Trường Nhạc, Lâm hoàng hậu đã triệu nàng đến Phượng Nghi cung, mắng mỏ hắn một trận, yêu cầu hắn ngẫm lại công sức cố gắng mấy năm nay, và để hắn ngẫm lại những gì hắn ta đã hy sinh cho ngai vàng.
“Chỉ cần ngồi lên ngôi vị hoàng đế, tất cả những gì đã mất đều có thể quay trở lại.” Đây là một câu mà Lâm hoàng hậu thích nói với hắn ta nhất từ nhỏ đến lớn.
Chưa kể kiếp trước hắn ta đã thua t.h.ả.m hại như thế nào, cho dù có thực sự lên ngôi, những gì hắn ta mất đi sẽ không bao giờ quay trở lại.
Hắn ta đã chịu đủ mọi thứ rồi, hắn ta không muốn vì ngai vàng và quyền lực mà buông tha bất cứ thứ gì nữa.
Hai người đi qua bờ ao Bích Hồ, cách Thừa Thiên Môn càng ngày càng gần, Ôn Sở Sở ngẩng đầu, có thể lờ mờ nhìn thấy bóng dáng thướt tha của Tô Trường Nhạc.
Mỹ nhân kiều diễm, phong thái yểu điệu, đầu b.úi tóc hình chữ thập, khoác áo choàng gấm đỏ tươi, dưới áo choàng là bộ cung trang với hoa thu hải đường vàng viền đỏ, màu đỏ rực rỡ cọ xát trong bóng đêm và tuyết, cho dù không nhìn rõ dung mạo nhưng vẫn đủ khiến người ta ghen tị.
Nhưng chẳng bao lâu nữa nàng ta không cần ghen tị với Tô Trường Nhạc nữa. Trong mắt Ôn Sở Sở xẹt qua một tia độc ác, khinh miệt cười cười.
Khuôn mặt đẹp nhất thiên hạ của Tô Trường Nhạc sẽ nhanh ch.óng bị hủy, không chỉ mặt nàng, mà ngay cả đôi tay đó của nàng, làn da mịn màng, quyến rũ cũng sẽ không còn nữa.
Về sau, khi mỗi người nhìn thấy Tô Trường Nhạc, chỉ biết sợ rằng, chỉ có khinh thường và chán ghét. Ôn Sở Sở kiềm chế suy nghĩ, tức giận đuổi theo, ôm c.h.ặ.t Thẩm Quý Thanh không cho hắn ta đi.
Ngay khi Thẩm Quý Thanh kéo tay nàng ta xuống, muốn đi về phía trước thì trên Thừa Thiên Môn ầm ầm một tiếng nổ lớn.
Đó không phải là tiếng pháo hoa bình thường,
Đồng t.ử của Thẩm Quý Thanh đột nhiên co rút lại, trong lòng nhảy dựng lên, hai mắt hắn ta đỏ ửng, tức giận đẩy Ôn Sở Sở ra, phát hiện nàng ta vẫn vẫn ngoan cố theo dõi mình, mặt hắn ta âm trầm, một cước đá văng nàng ta.
Ôn Sở Sở không nghĩ rằng Thẩm Quý Thanh sẽ ra tay với nàng ta, nàng ta bị đá đến trở tay không kịp, cả người bị đạp bay ra ngoài, còn chưa kịp hô một tiếng thì đã bị ngã vào ao Bích Hồ.
Trầm Quý Thanh sửng sốt một chút, không ngờ rằng Ôn Sở Sở lại rơi xuống nước, đang muốn xuống hồ cứu người thì phía bên kia của Thừa Thiên Môn lại truyền đến tiếng thét ch.ói tai tê tâm liệt phế.
“Mau xuống cứu Vương phi!” Hắn phân phó Lý Toàn đi theo một bên, nói xong liền không quay đầu lại chạy về phía Thừa Thiên Môn.
“Vâng!” Lý Toàn lên tiếng, lập tức xuống hồ cứu người.
Vào mùa đông lạnh giá tháng mười hai âm lịch, tuy mặt hồ chưa đóng băng nhưng cũng lạnh đến thấu xương, ngay khi Ôn Sở Sở vừa ngã xuống lập tức có người nhảy xuống cứu nàng ta.
Nước hồ lạnh thấu xương giống như một con dã thú có hàm răng sắc nhọn, con thú há to miệng lao về phía nàng ta một cách dữ dội, hàm răng c.ắ.n vào eo và bụng nàng ta một cách dữ dội, cào ra một lớp m.á.u trên da thịt và gặm nhấm lục phủ ngũ tạng của nàng ta, và cuối cùng là nuốt trọn cả cơ thể nàng ta vào bụng.
Khi Ôn Sở Sở được thị vệ và đám tiểu thái giám cứu lên bờ, cả người đã chật vật cực kỳ, không chỉ ướt sũng như chuột lột, mà còn đông cứng thành một tảng băng.
Nàng ta gần như mất ý thức, tay chân tê dại đến nỗi không thể cử động được.
Ngay khi đám cung nhân luống cuống tay chân, muốn thay nàng ta khoác áo khoác, tiếng thét ch.ói tai hoảng sợ tột cùng, bỗng nhiên vang lên bên tai Ôn Sở Sở.
“A người đâu, người đâu, mau đi mời thái y! Nhanh lên!”
“Vương phi ngài đừng sợ, ngài sẽ không sao, nô tỳ sẽ sai người kêu vương gia trở về.” Mặc dù cung nhân nói như vậy, nhưng trong lời nói đã mang theo nức nở.
Ôn Sở Sở bị đông lạnh đến không còn cảm giác gì, cả người ngây ngô, hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra, cho đến khi phát hiện ánh mắt của cung nhân lướt qua váy của nàng ta, ánh mắt hoảng sợ tột cùng, thì nàng ta mới sững sờ cúi đầu.