Đông Cung Hữu Nguyệt

Chương 20



Lần này nội dung viết ngắn gọn, viết Tô Ngọc đã bị giam trong trại Đại Lý tự vì đã tham gia vào vụ án gian lận thi cử và nhận hối lộ, lần trước chứng cứ phạm tội cũng không phải là giả.

Dòng cuối cùng là: bảy ngày sau, giờ Thân, Ngự Hoa Viên.

Trên giấy viết thư không có chữ ký, chỉ có dòng chữ viết tay cuối cùng gần như giống hệt kiếp trước của nàng, thoáng nhắc nhở thân phận của người viết.

Nếu Tô Trường Nhạc sau khi sống lại mà không có phí tâm luyện chữ, vậy thì hàng chữ này, ở trong mắt người khác giống như là nàng tự viết.

Thủ đoạn của Thẩm Quý Thanh vẫn lợi hại như xưa, quen thao túng tâm lý của người ta rồi châm ngòi ly gián, nếu nàng không nhớ rõ chuyện kiếp trước, e là kiếp này nàng và Thẩm Tinh Lan lại sẽ xảy ra hiểu lầm liên tục.

Chẳng biết Thẩm Tinh Lan sẽ bị tổn thương bao nhiêu nữa vì Thẩm Quý Thanh.

Quả thực đáng ghét tột cùng mà!

Tô Trường Nhạc cầm giấy viết thư, cánh môi mím c.h.ặ.t, ánh mắt tối tăm không rõ.

Cho dù lần này Thẩm Quý Thanh ra tay là vì ngôi vị hoàng đế hay là để đoạt lại nàng, thì nàng cũng không muốn ngoan ngoãn chịu đựng nữa.

“Điện hạ, buổi chiều từ sau khi Sầm thái y rời đi, Thái t.ử phi liền nhốt mình trong phòng, không cho bất kỳ kẻ nào vào hầu hạ nàng.”

Tứ Hỉ lo lắng, đầu đầy mồ hôi.

Thẩm Tinh Lan nhíu c.h.ặ.t mày, đi tới cửa phòng ngủ, quả nhiên bên trong bên trong đã tối.

“Niếp niếp ơi.” Hắn gõ cửa, nhẹ giọng kêu.

Gõ cửa mấy lần, nhưng Tô Trường Nhạc không lên tiếng, Thẩm Tinh Lan quay đầu nhìn Tứ Hỉ: “Sầm thái y và Thái t.ử phi đã nói gì? Còn vấn đề với đứa bé là gì?”

Tứ Hỉ lắc đầu, kể lại lời Sầm thái y nói một lần nữa.

Lòng Thẩm Tinh Lan hơi trầm xuống, đang định phá cửa đi vào thì người bên trong tựa như có linh tính trong lòng, cửa gỗ khắc hoa bất thình lình bị mở ra.

“Ta không sao, chỉ là sau đó ngủ thiếp đi thôi.” Tô Trường Nhạc đứng ở cửa, trong giọng nói hơi lộ ý cười.

Khi cánh cửa mở ra, nàng cách cửa không xa, cả khuôn mặt ẩn hiện trong bóng tối.

Thẩm Tinh Lan không nhìn rõ vẻ mặt của nàng, nhưng trực giác bảo rằng nàng không ổn, trái tim co rút lại không rõ nguyên nhân, hơi đau nhói.

Hôm nay Tô phủ xảy ra chuyện lớn, chỉ bận đến mức không thể giải quyết, hắn vẫn chạy về trước bữa tối như cũ, chính là sợ Thẩm Quý Thanh lại giống như lần trước đưa tin tức vào, vì thế tâm trạng của nàng không ổn, suy nghĩ miên man.

Tứ Hỉ không hề cảm thấy thế, lập tức cười tủm tỉm tiến vào trong phòng ngủ, thắp nến và đèn cung ấm thay các chủ t.ử.

Tẩm điện khôi phục lại ánh sáng, Tô Trường Nhạc nhào mạnh vào l0ng nguc Thẩm Tinh Lan.

Tần Thất và một đám cung nhân đi theo phía sau Thẩm Tinh Lan, nhao nhao cúi đầu, không dám nhìn nhiều.

“Thẩm Tinh Lan, chàng thành thật nói cho ta biết, có phải đại ca đã xảy ra chuyện không may rồi không? Có nghiêm trọng không?”

Giọng nói ngọt ngào mềm mại hơi run rẩy, nghe không ra hơi chút nào.

Trong phòng ngủ đèn đuốc sáng trưng, Thẩm Tinh Lan không nói một câu, ôm người lên, sải bước vào gian trong, trực tiếp ôm nàng lên giường La Hán.

Nhẹ nhàng nắm lấy cằm của nàng, buộc nàng phải nhìn thẳng vào hắn.

Sắc mặt của tiểu cô nương tái nhợt, hàng lông mày thanh tú như khói nhíu c.h.ặ.t, hai hàng mi mắt hai hàng lông mi dày hơi rủ xuống, toàn thân hiện lên vẻ u ám và sợ hãi.

Thẩm Tinh Lan phất tay cho lui tất cả, rồi mới nói tiếp: “Đúng vậy, việc này không nghiêm trọng mấy, cô cam đoan, Tô Ngọc và Tô phủ sẽ không có chuyện gì.”

“Lần này Thẩm Quý Thanh lại dùng cách gì để đưa thư cho nàng?” Thẩm Tinh Lan như thể đã nghĩ đến cái gì đó, bỗng nhiên im lặng.

Sầm Cảnh Huyên là người của hắn, tuyệt đối không thể bị Thẩm Quý Thanh mua chuộc, vậy thì khi Sầm Cảnh Huyên bắt mạch, thần không biết quỷ không hay đưa thư đến trước mặt Tô Trường Nhạc, sợ là do một tiểu d.ư.ợ.c đồng đi theo bên cạnh Sầm Cảnh Huyên.

Hoặc… Trong Đông Cung còn có người của Lâm hoàng hậu và Thẩm Quý Thanh! Chỉ là kiếp trước những người này vẫn chưa lộ diện, lúc này vẫn che thân phận của mình thật tốt, sau này có thể còn tiếp tục bên ngoài với Thẩm Quý Thanh.

Nghĩ đến đây, đôi mắt hoa đào mang theo ý cười của Thẩm Tinh Lan dần dần hiện lên một tầng sương lạnh.

Đôi mắt hắn hơi nheo lại, vẻ mặt lạnh lùng tàn nhẫn: “Bất kể trong thư viết gì hay yêu cầu gì, nàng không được tin cũng không được đồng ý.”

Tô Trường Nhạc ôm hắn, lỗ tai dán lên n.g.ự.c hắn, nghe tiếng tim đập trầm ổn của hắn, đưa thư đến trước mặt Thẩm Tinh Lan.

“Nếu như ta nói, lúc này đây, ta không chỉ muốn tin, mà còn phải đồng ý với hắn ta thì sao?”

Đồng t.ử Thẩm Tinh Lan co rụt lại, trái tim hắn chùng xuống.

Máu dường như đang chảy ngược, từng chút một ngưng tụ thành băng.

Lạnh cóng từ trong ra ngoài.

Tứ Hỉ và Tần Thất đứng ở cửa, Tần Thất cùng Tứ Hỉ nói hôm nay Tô phủ đã xảy ra chuyện lớn.

“Đại công t.ử nhận hối lộ?” Tứ Hỉ ngạc nhiên, dùng sức lắc đầu, “Không có khả năng, Thừa tướng đại nhân luôn luôn nghiêm khắc, hai vị công t.ử trong phủ xưa nay luôn tuân thủ kỷ luật, tuyệt đối không có khả năng…”

Nàng còn chưa nói hết, trong tẩm điện liền vang lên tiếng đập phá đồ đạc.

Trong lòng Tứ Hỉ giật giật, bả vai bất giác co rụt lại.

Tần Thất cũng bị dọa sợ, hốt hoảng quay đầu, nhìn chằm chằm vào cửa.

Một đám cung nhân đi theo sau hai người hai mặt nhìn nhau, ai nấy đều sợ tới mức thở hổn hển.

Nín thở chờ đợi, nghiêng tai lắng nghe.

“Thẩm Tinh Lan, rõ ràng sau này chàng và ta sẽ thẳng thắn với nhau, sao bây giờ chàng vẫn nói dối ta!”

“Cô không có lừa nàng, vì sao nàng không tin cô, mà lại đi tin một lá thư không rõ lai lịch, niếp niếp à, nàng nghe cô giải thích…”

“Lần trước chàng cũng nói những thứ đó là giả, hôm nay đại ca ta bị đầy vào đại ngục, Thẩm Tinh Lan, rốt cuộc chàng tính gạt ta đến khi nào hả, chàng thành thật nói cho ta biết, có phải cha ta cũng đã bị tống vào đại ngục hay không?!”

Tứ Hỉ nghe nghe lời cáo buộc nức nở của Thái t.ử phi, cả trái tim như bị kéo đến cổ họng, sắc mặt tái mét.

Vội vàng hỏi Tần Thất ở một bên: “Chuyện gì xảy ra, không phải ngươi nói chỉ có đại công t.ử xảy ra chuyện sao? Tướng gia cũng xảy ra chuyện à!”

Tần Thất lắc đầu phủ nhận.

Tứ Hỉ định hỏi rõ ràng thì trong phòng ngủ lại vang lên tiếng đập vỡ.

“Niếp niếp, nàng bình tĩnh một chút, nàng đừng như vậy, lỡ như bị động t.h.a.i thì không tốt…”

“Có phải lúc trước chàng cũng gạt ta không? Thẩm Quý Thanh đã từng nói, khánh công yến là do ngươi đoạt”

“Niếp niếp”.

Miệng Thái t.ử phi giống như bị che lại, mọi người chỉ nghe thấy tiếng nức nở mơ hồ không rõ.

“Ta bây giờ không muốn nhìn thấy chàng, chàng đi ra ngoài đi!” Dường như sau bao nhiêu cố gắng, cuối cùng cũng thoát được, hô hấp không chỉ gấp gáp mà còn hỗn loạn, giọng nói cũng run rẩy, giống như bị tức.

Tứ Hỉ sợ hãi ôm mình, cả người ngây ngốc.

Tần Thất cũng không khỏi bối rối trước cuộc cãi vã bất ngờ giữa hai vị chủ t.ử bình thường tình cảm như keo như sơn.

Lúc Thẩm Tinh Lan bị đuổi ra, vạt áo hơi xộc xệch, và một vài sợi tóc xõa xuống bên má, nhìn qua khá chật vật, sắc mặt thì xanh mét khó coi.

Các cung nhân thấy thế, đầu lập tức cúi xuống, trong lòng ngạc nhiên nghi ngờ, cảm thấy lạnh run.

“Tứ Hỉ, còn không mau đi vào khuyên Thái t.ử phi, đừng để cho nàng bị động thai.” Ngoài vẻ đau khổ, giọng nói của Thẩm Tinh Lan còn lộ ra ý tứ nghiến răng, b0 ngục dày đặc nhanh ch.óng phập phồng lên xuống, hiển nhiên cũng tức giận không nhẹ.

“Tần Thất, đi thu dọn thiên điện, đêm nay cô sẽ ngủ ở đó.”

Tần Thất sửng sốt một hồi lâu rồi mới định thần đáp lại ” Vâng”, lập tức đi thu dọn thiên điện.

Tứ Hỉ vội vàng đi vào phòng ngủ, thấy dưới đất là một đống hỗn độn, mọi thứ có thể đập phá đều bị Thái t.ử phi đập nát.

Thái t.ử phi ngồi trên nhuyễn tháp hốc mắt đỏ bừng, đôi mắt đã ngấn lệ, dáng vẻ không kìm được nước mắt khiến Tứ Hỉ cảm thấy rất đau lòng.

Nhóm cung nhân đi theo sau Tứ Hỉ cũng run lên bần bật, dưới sự phân phó và mệnh lệnh của Tứ Hỉ, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm thu dọn lại.

“Thái t.ử phi, ngài bị sao vậy, ngài hiện giờ đang mang thai, tuyệt đối không được nổi giận lớn như vậy.”

Tứ Hỉ vừa tới gần, chợt nghe thấy Tô Trường Nhạc nghẹn ngào nói: “Thẩm Tinh Lan chàng lừa ta, rõ ràng đại ca đã xảy ra chuyện.”

Trong giọng nói mang theo tiếng khóc nồng đậm.

Tứ Hỉ chua xót, gấp đến độ không biết nên làm thế nào cho phải, đành phải nhào tới ôm lấy Thái t.ử phi, an ủi nói: “Có lẽ điện hạ sợ ngài biết chuyện của đại công t.ử, tâm trạng kịch động quá mức, sẽ bị động thai, ngài đừng đau khổ, Tứ Hỉ thấy mà đau lòng thay.”

Tô Trường Nhạc nghe thấy an ủi, nhưng thay vào đó lại bắt đầu nức nở khóc: “Mặc kệ như thế nào……Chàng, chàng đã lừa ta, là, là chàng, sai…”

Ngay khi nước mắt chảy ra, nỗi bất bình trong lòng dường như không thể ngăn cản, Tô Trường càng khóc nhiều hơn, liên tục nói một câu, ngay cả những cung nữ cúi đầu dọn dẹp cả phòng cũng không khỏi đau lòng.

Chỉ có một cung nử mặt không đổi sắc, khóe mắt còn thỉnh thoảng bay về phía Thái t.ử phi.

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Tinh Lan đi vào phòng ngủ, muốn nói chuyện với Tô Trường Nhạc một chút, nhưng hai người lại cãi nhau một trận vào sáng sớm.

Tứ Hỉ thấy thế, cả người gấp đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng, không biết phải làm thế nào cho phải.

Hôm qua, Thái t.ử phi hỏi nàng có biết Tô phủ xảy ra chuyện hay không, nàng không dám giấu diếm, thành thật nói, sau đó Thái t.ử phi liền ngủ không yên, cả đêm tỉnh lại nhiều lần.

Tần Thất khuyên nhủ: “Vợ chồng cãi nhau là chuyện rất bình thường hơn, ân ái đến đâu cũng sẽ có tranh cãi, ngài đừng quá lo lắng.”

Tứ Hỉ mặt mày ủ rũ, cũng chỉ có thể an ủi mình như vậy.

Cho đến khi tình trạng này kéo dài liên tục bảy ngày, cuộc cãi vã giữa Thái t.ử phi và Thái t.ử không những ngày càng trở nên gay gắt, thậm chí Thái t.ử còn ngủ ở thiên điện, tình cảm của hai người càng ngày càng lãnh đạm, không còn như trước.

Tứ Hỉ và Giang ma ma vì thế mà mặt mày ủ rũ cả ngày.

Nhưng nên khuyên hai người thì đã khuyên rồi, từ sau khi Tô đại công t.ử vào ngục, Thái t.ử phi và Thái t.ử cũng không nói một câu nữa.

Hai người dường như lại trở về như xưa khi Thẩm Tinh Lan chưa mang binh đến Mạc Bắc, vừa gặp mặt đã cãi nhau ầm ĩ.

Toàn bộ Đông Cung đều bao phủ dưới áp suất thấp, các cung nữ hoảng sợ bất an cả ngày.

Đông Cung náo loạn, Phượng Nghi cung của Hoàng hậu và Diên Hi cung của Tiêu quý phi cũng không yên.

Lâm hoàng hậu vì lấy lòng Nguyễn Li Kiều mà lại bị sỉ nhục nhiều lần, tính tình càng ngày càng u ám, mỗi cung nữ ở Phượng Nghi cung như đi trên băng mỏng.

Tiêu quý phi vì phụ thân Vinh quốc công bị tống vào ngục, mà bận đến mức tâm lực lao lực quá độ.

Toàn bộ hoàng cung đã trở nên hỗn loạn từ sau khi Tuyên Đế nạp mỹ nhân mới.

Trong triều đã có không ít lão thần nói thẳng, không thể giữ Nguyễn Li Xu được, ngôn quan lại năm lần bảy lượt chờ lệnh, muốn Tuyên đế trục xuất Nguyễn Li Xu ra khỏi cung.

Tuyên Đế lại vì trúng cổ tình nên thần trí càng ngày càng hồ đồ, sau đó phá vỡ lời thề của lão tổ tông rằng không g.i.ế.c ngôn quan, sai người đem tên ngôn quan nhiều lần khuyên can kéo ra ngoài c.h.é.m trước mặt mọi người.

Đế vương làm bậy như thế, trong lúc nhất thời, lòng người hoảng sợ, triều đình và dân chúng nghị luận xôn xao, rung chuyển bất an.

Ngày hôm đó, Tô Trường Nhạc dùng xong bữa trưa không lâu, đột nhiên nói muốn đi Ngự Hoa Viên tản bộ.

Tứ Hỉ nhớ kỹ phân phó của Thái t.ử, khuyên nhủ: “Thái t.ử phi, điện hạ đã nói, trong khoảng thời gian này cố gắng không được rời khỏi Đông cung, ngài…”

Tô Trường Nhạc nghe thấy nàng ấy khuyên vậy, không giống như trước đây, vừa nghĩ đến Thái t.ử là vẻ mặt sẽ ngọt ngào đầy yêu kiều, thay vào đó là lạnh lùng hừ một tiếng: “Đó chỉ là lý do mà Thẩm Tinh Lan đem nhốt ta trá hình ở Đông Cung mà thôi.”

Nàng nhìn Tứ Hỉ, híp mắt: “Chẳng lẽ ngay cả ngươi cũng bị Thái t.ử mua chuộc sao?”

Tứ Hỉ khóc không ra nước mắt, liều mạng lắc đầu giải thích, không biết sao Thái t.ử phi đột nhiên như biến thành người khác, trước đây rõ ràng rất thích Thái t.ử điện hạ mà, nhưng bây giờ vừa nhắc tới Thái t.ử, lại giống như kẻ thù vậy.

Cuối cùng Tứ Hỉ cũng không thể khuyên được Thái t.ử phi, chỉ có thể kiên nhẫn đỡ Thái t.ử phi đi tới Ngự Hoa Viên.

Hai người vừa đến Ngự Hoa Viên không lâu, liền gặp Tứ hoàng t.ử Thẩm Quý Thanh.

Sắc mặt Tứ Hỉ khẽ thay đổi, đang định đỡ Thái t.ử phi rời đi, nhưng Thái t.ử phi lại khác thường, chủ động đi về phía Thẩm Quý Thanh.

Hai người thậm chí còn đi đến một gian mát mẻ, cho lui mọi người để nói chuyện.

Tứ Hỉ đứng thật xa, nghe không rõ Thái t.ử phi nói gì với Tứ hoàng t.ử.

Trong lương đình, Thẩm Quý Thanh và Tô Trường Nhạc duy trì một khoảng cách.

Nơi này là Ngự Hoa Viên, có thể có người đến bất cứ lúc nào, hai người hiện giờ có thể nói chuyện mặt đối mặt, đã là cực hạn.

Thẩm Quý Thanh cũng không khó chịu, hắn biết, chỉ có hẹn ở đây, Tô Trường Nhạc mới đi ra gặp hắn một lần.

Hiện giờ mọi chuyện đều như hắn dự đoán, thậm chí còn thuận lợi hơn hắn nghĩ.

Tô Trường Nhạc luôn ghét người khác nói dối nàng, hơn nữa nàng vốn không thích Thẩm Tinh Lan, từ nhỏ đến lớn trong lòng đều chỉ có hắn, tình cảm giữa nàng và Thẩm Tinh Lan vốn không ổn.

Hiện giờ, hắn chỉ là dùng chút thủ đoạn nhỏ, làm nàng và Thẩm Tinh Lan xuất hiện vết nứt giống như kiếp trước.

Nghĩ đến trước đây, nàng nhất định là vì m.a.n.g t.h.a.i đứa con của Thẩm Tinh Lan, vì Tô phủ, nên mới không thể không nương tựa Thẩm Tinh Lan, chịu đựng hắn ta cả đời.

“Là ngươi năm lần bảy lượt đưa thư cho ta?”

Giữa hai người có một cái bàn đá, Tô Trường Nhạc ngồi trên ghế đá, nhẹ giọng hỏi.

“Đúng.”

Nghe thấy hắn thừa nhận một cách sảng khoái như thế, Tô Trường Nhạc dường như hơi tức giận, hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái.

“Vì vậy, việc đại ca ta xảy ra chuyện là do ngươi làm? Tiếp theo có phải Tứ hoàng t.ử sẽ chuẩn bị để cha ta và nhị ca ta cũng xảy ra chuyện không may đúng không? Sao ngươi lại làm thế?”

Thẩm Quý Thanh nghe thấy nàng vẫn còn gọi Tứ hoàng t.ử mình một cách xa lạ như thế, trong lòng cảm thấy chua xót, vẻ mặt càng ngày càng u ám.

“Nhạc Nhạc, ta cũng chỉ là bất đắc dĩ mà thôi, nàng vẫn không muốn gặp ta, ta chỉ có thể ra hạ sách này.”

Tô Trường Nhạc suýt chút nữa bị bộ dạng hợp tình hợp lý của hắn làm cho tức giận, trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn, giống như là cảm thấy lời nói của hắn hoang đường đến cực điểm, biểu tình trên mặt vừa thất vọng vừa phẫn nộ.

“Thẩm Quý Thanh, vì sao ngươi lại trở thành loại người như này? Đây đâu phải là ngươi trước đây!”

Thẩm Quý Thanh nhìn nàng trong chốc lát, gương mặt dịu xuống, tươi cười ấm áp: “Nhạc Nhạc, nàng nghe ta nói, đừng tin lời Thẩm Tinh Lan, hắn ta vẫn luôn gạt nàng, hắn ta khẳng định với nàng, nói Tô Ngọc sẽ không sao, nhưng đấy chỉ là lời nói dối tạm thời để cho nàng yên tâm mà thôi.”

“Nàng đã lâu không rời Đông Cung, hoàn toàn không biết rõ đương kim triều cục đang như thế nào, hiện giờ phụ hoàng cực kỳ chán ghét Tiêu gia, đang lên kế hoạch thừa dịp vụ án gian lận khoa cử lần này mà g.i.ế.c gà dọa khỉ.”

“Tô Ngọc những năm gần đây vì tiểu thông phòng của hắn, mà đã đắc tội không ít người, lần này bị tống vào đại ngục, không biết có bao nhiêu người muốn gi3t ch3t hắn nữa, chỉ dựa vào một mình Thẩm Tinh Lan thì tuyệt đối không cứu được hắn đâu, không bao lâu nữa hắn sẽ đầu rơi xuống đất, trừ khi bổn vương cũng ra tay tương trợ, thì Tô Ngọc mới có đường sống.”

Sắc mặt Tô Trường Nhạc hơi trắng bệch, dường như bị lời nói của hắn làm chấn động, sợ hãi che n.g.ự.c.

Một lúc lâu sau, nàng mới run rẩy môi, mở miệng nói: “Hiện giờ ta đã là Thái t.ử phi, trong bụng còn m.a.n.g t.h.a.i hài t.ử của Thẩm Tinh Lan, giữa chúng ta đã không còn khả năng, ngươi cần gì phải làm khó ta và ”

“Ai nói không có khả năng.” Thẩm Quý Thanh cắt ngang lời của nàng, “Chỉ cần nàng bằng lòng đi cùng bổn vương, bổn vương có thể sắp xếp thỏa đáng mọi chuyện, cũng bảo vệ đại ca nàng bình yên vô sự.”

“Chẳng lẽ ngươi muốn ta ưỡn cái bụng to này đi nói chuyện hòa ly với Thẩm Tinh Lan?”

“Không.”

Tô Trường Nhạc nhìn hắn, ánh mắt rõ ràng đầy nghi hoặc.

“Không lâu nữa sẽ có săn b.ắ.n mùa xuân, bổn vương sẽ sắp xếp một chuyện bất ngờ, đến lúc đó nàng thừa dịp hỗn loạn cùng bổn vương cao chạy xa bay là được.”

“…” Tô Trường Nhạc nhìn Thẩm Quý Thanh tựa như nhìn người điên.

“Hoang đường!” Tô Trường Nhạc lần này thật sự bị chọc cười, nàng vẫn biết Thẩm Quý Thanh là một tên điên độc ác, nhưng không biết hắn điên triệt để đến vậy.

“Ngươi và ta biến mất, ngươi cho rằng Thẩm Tinh Lan và Hoàng Thượng sẽ không làm gì sao? Đến lúc đó gia đình ta nên làm thế nào cho phải, hoàng hậu và cả tộc Lâm thị cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

Thẩm Quý Thanh đứng dậy, đứng khoanh tay, đi tới một bên, thờ ơ nhìn xung quanh bốn phía, dáng người vẫn dịu dàng nho nhã.

Bây giờ đã gần đến tháng tư, thời tiết hơi ấm áp, hoa ở Ngự Hoa Viên đã tỏa ra mùi thơm khắp nơi, bướm bay tán loạn.

“Chỉ cần nàng bằng lòng đi theo ta, ta sẽ bằng lòng buông tha mọi thứ vì nàng.”

Không chỉ ngôi vị hoàng đế, mà còn bao gồm mẫu hậu và cả tộc Lâm thị.

Kiếp trước hắn đã làm đủ nhiều cho bọn họ, vì bọn họ hành xác mà sống cả đời, lúc này đây, hắn chỉ muốn sống vì mình một lần.

Kiếp trước hắn bị Thẩm Tinh Lan biến thành phế nhân, sống không bằng c.h.ế.t, hắn từng có ảo tưởng vô số lần, nếu hắn không phải là hoàng t.ử, chỉ là công t.ử thế gia bình thường thì tốt biết mấy.

Thậm chí chỉ cần không phải là hài t.ử của mẫu hậu hắn, không phải là người duy nhất mà Lâm thị trông cậy cũng được.

Hiện giờ sau vô số điều ước, cuối cùng chúng cũng đã thành hiện thực.

Hắn và Tô Trường Nhạc đều có thể hóa thân thành dân chúng bình thường, nàng sẽ thích hắn giống như trước đây, hắn cũng thật lòng đối tốt với nàng, hai lòng tương hợp, rời xa kinh thành rối loạn, bình thản hạnh phúc sống cùng nhau cả đời.

Kiếp trước Thẩm Tinh Lan cái gì cũng có, kiếp này cũng nên đến phiên hắn đi.

Hắn có thể không muốn cái gì, không cần ngôi vị hoàng đế, không cần người nhà, không cần vinh hoa phú quý, chỉ cần một mình nàng.

Hiện giờ, hậu cung của tiền triều, Hoàng hậu và Tiêu quý phi, hai nhà Tiêu thị và Lâm thị đều tranh đấu không ngừng.

Tiêu gia đã có dấu hiệu thất bại, Tiêu quý phi vì phụ thân bị liên lụy bởi vụ án gian lận trong khoa cử, mà đến trước mặt Tuyên đế cầu tình cho phụ thân, nhưng bị Tuyên đế giận ch.ó đ.á.n.h mèo, giáng chức làm tần vị.

Từ sau khi Tuyên đế nạp Nguyễn Li Xu thì tính tình đã thay đổi rất lớn, không bao giờ lâm hạnh các phi tần khác trong hậu cung nữa, không lâu bao nữa, Nguyễn Li Xu sẽ lên chức, đến lúc đó mẫu hậu của hắn nhất định sẽ không thể dễ dàng tha thứ cho nàng ta nữa.

Chỉ cần hắn để mẫu hậu xuống tay với Nguyễn Li Kiều khi đi săn mùa xuân, đến lúc đó trái tim Tuyên Đế treo lơ lửng trên người Nguyễn thị nữ, vội vàng muốn bắt ra người hại c.h.ế.t nàng ta, căn bản không có thời gian quan tâm hắn và Tô Trường Nhạc đi đâu.

Đợi đến khi Tuyên Đế phát hiện không còn thấy hắn và Tô Trường Nhạc, thì bọn họ đã rời xa kinh thành từ lâu, trốn đến một nơi xa.

“Vậy đứa nhỏ của ta và Thẩm Tinh Lan thì sao? Ngươi có muốn nuôi đứa bé này không?”

Thẩm Quý Thanh xoay người, lẳng lặng nhìn nàng, mu bàn tay nắm c.h.ặ.t thành quyền phía sau đã nổi gân xanh, ngón tay trắng bệch.

Để cho nàng an tâm, hắn bằng lòng để nàng bình an sinh đứa bé, nhưng tuyệt đối không thể để đứa nhỏ của Thẩm Tinh Lan sống sót.

Một đứa trẻ mới sinh mà c.h.ế.t yểu là một điều thường xuyên, miễn là họ có con thì nàng sẽ sớm quên đi nỗi đau mất con.

Một lúc lâu sau, Thẩm Quý Thanh mới bật cười nói: “Chỉ cần nàng không nhắc tới Thẩm Tinh Lan trước mặt đứa nhỏ, thì nó vĩnh viễn sẽ là con của chúng ta.”

Trên mặt hắn nụ cười ấm áp như gió xuân, nhìn vào mắt nàng tràn ngập sủng nịch và dịu dàng.

Tô Trường Nhạc sức cùng lực kiệt duy trì nụ cười trên mặt, cũng không cảm giác được sự thâm tình và dịu dàng của hắn, chỉ cảm thấy trong dạ dày đang dâng trào, bàn tay giấu trong tay áo nắm c.h.ặ.t vào nhau, móng tay khảm vào trong lòng bàn tay.

“Như vậy khi nào đại ca ta có thể bình an vô sự?”

“Đương nhiên là sau khi săn b.ắ.n mùa xuân.”

Tô Trường Nhạc ra vẻ tức giận c.ắ.n c.ắ.n môi: “Sau khi săn b.ắ.n mùa xuân qua đi, ta và ngươi đã rời kinh từ lâu, làm sao xác định lời ngươi nói là thật!”

Ánh mắt Thẩm Quý Thanh ấm áp, cười khẽ một tiếng: “Sau khi hai chúng ta cao chạy xa bay, mặc dù nàng không thể xác định Tô Ngọc có bình yên vô sự hay không, nhưng ít nhất có thể xác định được chứng cứ phạm tội của Tô tướng sẽ không được trình lên Hoàng thượng, có thể bảo vệ Tô gia một đời không lo.”

“……”

Tô Trường Nhạc hít thở không thông.

Bọn họ Thẩm sao người nào cũng vô sỉ hơn người kia thế!

Tô Trường Nhạc trầm mặc không nói, dường như đang do dự chuyện gì đó.

Thẩm Quý Thanh mỉm cười nhìn nàng, sau khi nghe thấy lời nói tiếp theo của nàng thì sắc mặt lập tức lạnh xuống.

“Vậy, Thẩm Tinh Lan đâu? Ngươi, ngươi sẽ không làm gì chàng sao?”

Đến lúc này, trong lòng nàng vẫn nghĩ đến Thẩm Tinh Lan.

Thẩm Quý Thanh cười nhạt: “Ta và Tam ca thuở nhỏ tình cảm cực tốt, như thể tay chân, ta làm sao có thể làm gì với hắn được chứ, đến lúc đó ta sẽ tìm người đ.â.m đầu vào hắn, sau đó hắn vẫn là thái t.ử Đại Tề, tương lai còn có thể có Thái t.ử phi và hài t.ử của mình.”

Tô Trường Nhạc trên đường trở về Đông Cung, nôn nhiều lần.

Tứ Hỉ nghe thấy thì sắc mặt trở nên trắng bệch, nghĩ thầm không phải triệu chứng nôn ọe của Thái t.ử phi đã giảm đi không ít từ lâu rồi sao, sao hôm nay lại đột nhiên trở nên nghiêm trọng như vậy.

Vất vả lắm mới trở lại Đông cung, Tứ Hỉ vừa định tiến lên đỡ Thái t.ử phi xuống kiệu thì thái t.ử điện hạ bình thường bận rộn không thấy bóng người lại đột nhiên xuất hiện ở cửa Đông Cung.

Tô Trường Nhạc xuống kiệu, sắc mặt tái nhợt đến dọa người.

Thẩm Tinh Lan không nói hai lời liền ôm người lên.

“Chàng làm gì vậy?” Tô Trường Nhạc dừng lại mất trọng tâm, theo bản năng ôm lấy cổ hắn.

“Cô hôm nay cố tình dành thời gian rảnh, để chúng ta nói chuyện một chút.”

Thẩm Tinh Lan cúi đầu, định hôn nàng, nhưng Tô Trường Nhạc lại né đôi môi hắn rơi xuống, giãy dụa không ngừng.

Nụ hôn cuối cùng rơi vào chiếc cổ trắng mềm của nàng.

Tô Trường Nhạc cứng đờ cả người, đôi môi hơi trắng bệch khẽ nhếch lên, má tuyết cùng v4nh tai đồng thời nổi lên một màu đỏ kiều diễm xấu hổ.

“Không nói, buông ta ra, chàng là kẻ l.ừ.a đ.ả.o!”

Tuy rằng miệng nàng nói vậy, nhưng hành động của nàng đều là cự tuyệt và phản kháng, nhưng đôi tay đang ôm vào cổ Thẩm Tinh Lan lại không có dấu hiệu buông ra.

Thậm chí còn thừa dịp người ngoài không chú ý, vụng trộm bướng bỉnh sờ một cái trên gáy hắn.

Bước chân Thẩm Tinh Lan hơi dừng lại, đường cong cơ bắp duyên dáng trên cánh tay cường tráng lập tức ôm c.h.ặ.t cô bé trong n.g.ự.c.

Sắc mặt ngưng trọng, Thẩm Tinh Lan gần như không thể kìm chế được trước hành động đột ngột của Tô Trường Nhạc, ngay cả đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng tắp, không ngờ trong nháy mắt, lại hơi cong lên.

Trên đường trở về phòng ngủ, toàn là giọng mắng người của Tô Trường Nhạc đang giãy dụa.

Các đã thay đổi từ bối rối và run rẩy lúc đầu, sang không thấy lạ không trách, thấy biến không sợ.

Hai người vừa vào phòng ngủ, Thẩm Tinh Lan liền không quay đầu lại phân phó: “Cho dù có nghe thấy bất kỳ tiếng động nào, không có mệnh lệnh của cô thì không được tự tiện xông vào! Tứ Hỉ và Tần Thất ở lại gian ngoài, những người còn lại đều theo Giang ma ma lui ra.”

Cung tỳ hai mặt nhìn nhau, rất nhanh liền theo Giang ma ma lui ra.

Tứ Hỉ nóng lòng vô cùng, chỉ sợ Thái t.ử phi lại ầm ĩ với Thái t.ử, hoặc là Thái t.ử sẽ động thủ với Thái t.ử phi, cả người hoàn toàn không yên tâm, đi tới đi lui, đi lòng vòng xung quanh Tần Thất, đầu hắn như muốn choáng váng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tần Thất bị nàng xoay vòng vòng đến mức đầu váng mắt hoa, ấn người sang một bên ngồi xuống nhuyễn tháp.

“Ngồi đi!”

“Ta đây không phải là đang lo lắng sao!”

Lão thần Tần Thất đang ở đây: “Người ta hay nói “cãi nhau đầu giường, làm hòa cuối giường”, yên tâm chờ là được.”

Cửa tẩm điện vừa đóng lại, Tô Trường Nhạc liền gấp rút tiến đến bên cạnh hai má Thẩm Tinh Lan, nặng nề bẹp một ngụm.

Khuôn mặt Thẩm Tinh Lan vốn như sương như tuyết, lập tức băng tuyết tan chảy, hóa thành nụ cười ấm áp.

“Mau, mau rót ly nước súc miệng cho ta, vừa rồi trên đường trở về, không thể nhịn được, cầm chậu nôn suốt chặng đường ở trên kiệu.”

Tô Trường Nhạc tựa đầu vào vai nàng, giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa thanh tú vừa ngọt ngào.

Thẩm Tinh Lan vất vả lắm mới ôm nàng đi tới giường La Hán có nước trà, cũng không làm theo lời nàng nói, rót cho nàng một ly nước trước, mà là trực tiếp cúi đầu, nặng nề đồng ý trên môi nàng.

Nụ hôn này rõ ràng mang theo nỗi nhớ.

Tô Trường Nhạc một bên sa sầm mặt, một bên xấu hổ đỏ bừng v4nh tai, tức giận đ.ấ.m hắn.

“Chàng đang làm gì vậy! Bẩn quá đi!”

Tô Trường Nhạc xấu hổ đến mức muốn khóc.

Thẩm Tinh Lan bị đ.á.n.h, nhưng nụ cười trên mặt lại càng trở nên thêm dịu dàng sủng nịch, sau đó cúi đầu hôn nàng một ngụm, lúc này mới không nhanh không chậm đưa tay, động tác tao nhã rót cho nàng một ly nước.

Không chỉ giúp nàng rót trà, còn đích thân tiến đến bên môi nàng, đút từng ngụm từng ngụm cho nàng.

“Niếp niếp à, cô nhớ nàng lắm,” Hắn cúi đầu, ngón tay nhẹ nhàng vu0t ve khuôn mặt thanh tú của nàng, “Cô đã ngủ ở thiên điện rất nhiều ngày đấy.”

“Niếp niếp à…” Đôi môi mỏng ghé vào bên tai nàng, hết lần này đến lần khác gọi nàng, giọng nói hơi khàn khàn, nói không hết tình cảm mật ý.

Vừa nói, hắn vừa lộ ra vẻ bất bình, trong đôi mắt đào hoa xinh đẹp dài dằng dặc, ngoài nụ cười nông, còn có ý tứ yêu thương hàm xúc, tựa như đang làm nũng.

Tô Trường Nhạc đỏ mặt, một bên dùng ánh mắt yêu kiều liếc xéo hắn, một bên nhịn cười, lấy trà súc miệng.

Nếu Tứ Hỉ nhìn thấy màn tương tác ngọt ngào giữa hai vị chủ t.ử, sợ là hai tròng mắt sẽ bị dọa rơi.

“Thẩm Quý Thanh đã nói gì với nàng?”

Tô Trường Nhạc súc miệng xong, Thẩm Tinh Lan nóng lòng vùi đầu vào vai của nàng, tùy ý hít thở hơi thở thuộc về nàng.

Mấy ngày nay, hai người vừa gặp mặt là cãi nhau, rõ ràng hắn biết chỉ là đang diễn trò, nhưng lại có ảo giác khiến hắn trở lại kiếp trước.

Kiếp trước chính là như vậy, Tô Trường Nhạc mắng nhưng hắn không trả lời, nàng lại có cách tự mình gây ra chuyện cãi vã long trời lở đất.

Tô Trường Nhạc nhớ tới những lời Thẩm Quý Thanh nói với nàng, bộ dạng thâm tình trước mặt nàng, trong dạ dày không khỏi lại bốc lên lần nữa.

Nàng ghê tởm đến mức run rẩy, không chút nghĩ ngợi liền nâng mặt Thẩm Tinh Lan lên, trao cho hắn một nụ hôn ướt át.

Có vẻ như nàng muốn loại bỏ hoàn toàn cảm giác khó chịu mà Thẩm Quý Thanh vừa mang đến, hoàn toàn bị trục xuất khỏi đầu, hoặc là hai người đã không nói một câu nào trong bảy ngày qua, nàng cũng nhớ hắn như vậy, Tô Trường Nhạc còn lớn mật hơn bình thường, quyến luyến mà lại si mê hôn hắn.

Thẩm Tinh Lan khẽ mở mắt, sững sờ trong chớp mắt, trở tay ôm c.h.ặ.t cô bé nhỏ ngày đêm suy nghĩ vào lòng, với nỗi nhớ khó kiềm chế, tham lam hôn lại.

Với một lớp mỏng vết chai trên đầu ngón tay, hắn nhẹ nhàng xoa qua lại phần gáy mỏng manh và non nớt của nàng.

Trấn an với ý nghĩa nồng đậm.

Sau khi chạm vào nhau nồng nhiệt, cả hai người hôn một hồi lâu, cho đến khi Tô Trường Nhạc cảm thấy hài lòng thì mới buông hắn ra.

Hai gò má nàng ửng đỏ, hai tay ôm lấy cổ hắn, trán dựa vào trán hắn, đôi mắt cười cong cong nhìn hắn.

Đuôi mắt của Thẩm Tinh Lan hiện lên ý đào hoa rõ ràng, khuôn mặt tuấn tú cũng hơi ửng hồng giống như nàng, n.g.ự.c phập phồng không ngừng, toàn bộ nhiệt lượng mà nàng thở ra đều rơi vào trên mặt, cường thế nhưng không mất đi sự dịu dàng, rõ ràng muốn khống chế nhưng lại cố gắng kiềm chế chịu đựng.

Vẻ mặt đó có chút lơ đễnh bởi vì cực độ nhẫn nhịn của nàng, Tô Trường Nhạc thấy vậy thì hơi thở hơi ngột ngạt, trong lòng tuy rằng ngọt ngào, nhưng chỉ cảm thấy cả trái tim đều ngâm mình trong bình mật, ngọt đến ngán.

Hắn chính là đường mạch nha của nàng, mật ong của nàng, chỉ cần có hắn, không chỉ trong miệng trong lòng đều ngọt ngào, ngay cả hô hấp cũng ngọt ngào.

Hai người im lặng nhìn nhau một hồi lâu, sau đó Tô Trường Nhạc mới đỏ mặt, tránh được nguy hiểm khó có thể bỏ qua, trở về trong n.g.ự.c hắn.

Kể cho hắn nghe những gì Thẩm Quý Thanh nói với nàng.

Thẩm Tinh Lan vừa sờ gò má nàng, vừa nghe nàng nói, khuôn mặt tuấn tú đầy đào hoa lạnh xuống từng chút một.

Kiếp trước hắn quả nhiên vẫn quá nhân từ với Thẩm Quý Thanh, cho nên Thẩm Quý Thanh mới có thể nhớ lại bài học kiếp trước, biết rằng cho dù hắn ta có chiến đấu đến cùng cũng sẽ không có gì, vì vậy kiếp này mới đường hoàng nói với nàng, hắn ta bằng lòng vì nàng mà từ bỏ tất cả.

“Ta cảm thấy cuộc săn b.ắ.n mùa xuân nhất định không đơn giản như hắn ta nói.”

Tô Trường Nhạc biết kiếp trước Thẩm Quý Thanh hận Thẩm Tinh Lan bao nhiêu, kiếp này cho dù nàng bằng lòng đi theo Thẩm Quý Thanh thì hắn ta tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha cho Thẩm Tinh Lan.

Nguyễn Li Xu vừa c.h.ế.t, cổ tình của Tuyên Đế sẽ giải được ngay, trong bụng nàng còn mang đứa con của Thẩm Tinh Lan, cho dù Tuyên Đế có đau khổ thế nào, cũng tuyệt đối sẽ ra lệnh truy nã bọn họ khắp nơi.

Chỉ có… Chỉ có nhi t.ử bảo bối nhất của Tuyên Đế cũng xảy ra chuyện, vì vậy mới khiến ông thật sự rơi vào trạng thái điên cuồng.

“Ừm.” Thẩm Tinh Lan trầm mặt, cúi đầu đáp một tiếng, “Bên cạnh Thẩm Quý Thanh có nuôi một nhóm t.ử sĩ.”

Ngày Tuyên Đế kiếp trước băng hà, ngay khi chuông tang vang lên, t.ử sĩ bị Lâm hoàng hậu vụng trộm bỏ vào cung, từng muốn thừa dịp loạn để lấy đầu Thẩm Tinh Lan.

Để không thu hút sự chú ý, t.ử sĩ giấu trong cung cũng không nhiều, Lâm hoàng hậu càng không biết, bên cạnh Thái t.ử cũng có một nhóm ám vệ đội do Tuyên Đế chỉ định.

Thẩm Tinh Lan vốn đã dũng cảm thiện chiến, tài năng kinh người, mười bảy tuổi đã xông pha trận mạc, thu phục vùng đất đã mất ở biên giới, làm sao mấy người này có thể đắc thủ được, đ.á.n.h lén là chuyện đương nhiên không thành công.

Chỉ là trước đó, Lâm hoàng hậu cuối cùng đã bị bắt lên Thừa Thiên Môn làm con tin.

Tô Trường Nhạc nghe vậy ôm c.h.ặ.t hắn hơn: “Thẩm Quý Thanh định lấy đầu của chàng vào cuộc săn b.ắ.n mùa xuân!”

Kiếp trước nàng không còn gì nữa, cho nên nàng cũng không sợ c.h.ế.t. Bây giờ nàng đã có con, còn cùng Thẩm Tinh Lan hai lòng tương duyệt, nàng không muốn Thẩm Tinh Lan mạo hiểm bất cứ chuyện gì.

Tô Trường Nhạc chỉ nghĩ đến việc Thẩm Tinh Lan sẽ bị ám sát, mà trái tim sắp đã sắp nhảy ra: “Không được! Ta cảm thấy rằng kế hoạch của ta đã nói với chàng ban đầu quá liều lĩnh, chúng ta nghĩ ra một cách khác đi. Chúng ta sẽ không đi săn b.ắ.n mùa xuân!”

Ngày đó, sau khi nàng nhận được thư của Thẩm Quý Thanh có ý đầy đe dọa, nàng thật sự không muốn chịu đựng thủ đoạn uy h.i.ế.p từng bước thao túng tâm lý của hắn ta nữa, vì vậy mới chủ động xuất đầu, một lần hành động bắt được Thẩm Quý Thanh.

Nếu nàng biết Thẩm Quý Thanh muốn thừa dịp lần đi săn xuân này g.i.ế.c Thẩm Tinh Lan một cách đau đớn, nàng nhất định sẽ không muốn đi cùng con rắn độc Thẩm Quý Thanh kia.

Thẩm Tinh Lan thấy nàng sợ tới mức mặt trắng bệch, đau lòng hôn lên trán nàng: “Cô đã nói sẽ không đi săn mùa xuân thì có thể không đi sao?”

Huống chi thần trí của Tuyên Đế hiện giờ đa phần đã bị Nguyễn Li Xu nắm trong tay, mặc dù hắn đã từng hận phụ hoàng, nhưng không muốn lại thấy ngôn quan và lão thần c.h.ế.t một cách vô tội lần nữa.

hằng nguyễn

Dù thế nào đi nữa, lần đi săn b.ắ.n mùa xuân này, cho dù biết rõ Thẩm Quý Thanh đã bủa vây kín khắp nơi thì hắn cũng không thể rút lui.

Tô Trường Nhạc rầu rĩ không vui một hồi lâu, rồi mới bĩu môi, dịu dàng nói: “Vậy trước khi đi săn b.ắ.n mùa xuân, Thái t.ử ca ca không còn được phân phòng với ta nữa.”

Đề nghị này, Thẩm Tinh Lan có thể nói cầu còn không được.

Hắn nhếch môi, giả bộ khổ não nói: “Nhưng hiện tại bên ngoài chúng ta vẫn còn như nước với lửa, đột nhiên làm hòa, không những thất bại trong gang tấc, mà còn khiến Thẩm Quý Thanh cảnh giác.”

Tô Trường Nhạc che mặt, buồn bực nói: “Giống như hôm đó chúng ta cãi nhau vậy. ”

“Hử?”

“Chúng ta tiếp tục diễn.”

Nụ cười trên mặt Thẩm Tinh Lan ngày càng tươi hơn, nhìn nàng mà không nói lời nào.

Đôi mắt đẹp của Tô Trường Nhạc hiện lên sự xấu hổ khó có thể nói, nhỏ giọng nói: “Chàng tức giận, rốt cuộc không chịu nổi ta lạnh nhạt chàng, nên cưỡng chế đem ta giam cầm ở trong điện tẩm, không cho ta đi đâu hết, ngày ngày ép ta ──”

Giọng nói nhẹ nhàng và ngọt ngào đột nhiên dừng lại, Tô Trường Nhạc không thể nói được nữa.

Những lời này thật quá xấu hổ!

“Ý của niếp niếp là muốn cô tiếp tục sắm vai Thái t.ử bá đạo, cường sủng Thái t.ử phi à? Được, kịch bản này rất tốt đấy, cô rất là thích.” Thẩm Tinh Lan vui vẻ nở nụ cười, tiếng cười nặng nề khàn khàn, người nghe được, tai nóng lên một trận.

Tô Trường Nhạc nhanh ch.óng che miệng hắn lại: “Hiện tại chúng ta còn đang cãi nhau, không được cười!”

Mỹ nhân đỏ mặt, mắt hạnh trợn tròn, nói cực kỳ nghiêm túc.

Thẩm Tinh Lan cười dịu dàng nhìn nàng, ấm áp nhưng nghịch ngợm lòng bàn tay mềm mại và dịu dàng của nàng.

Cơn ngứa xuyên qua lòng bàn tay và rung chuyển đến tận cùng trái tim.

Hàm răng của mỹ nhân khẽ mím c.h.ặ.t đôi môi đỏ mọng, lông mi khẽ run như một con nai đang sợ hãi, nhanh ch.óng cụp mắt xuống, ẩn hiện vẻ quyến rũ và e lệ trong mắt.

Thẩm Tinh lan cười kéo bàn tay nhỏ bé của nàng xuống, kề sát vào v4nh tai nàng, khẽ nhấm nháp, rồi khàn khàn cười khẽ: “Nha đầu xấu xa.”

Tứ Hỉ ngồi ở gian ngoài, đợi hồi lâu vẫn không nghe thấy tiếng cãi vã, cuối cùng trên mặt hiện lên nụ cười an tâm: “Điện hạ bọn họ đã cãi nhau nhiều ngày như vậy, đúng là nên làm hòa ”

“Mmm! Thẩm Tinh Lan ngươi làm gì vậy!”

Tứ Hỉ còn chưa dứt lời, tiếng hét sợ hãi và xấu hổ của Tô Trường Nhạc liền vọng ra từ bên trong, sau đó là tiếng đập mạnh của đồ đạc.

Ngay sau đó cửa gỗ theo đó rầm rầm chấn động, giống như có người muốn từ bên trong mở ra, nhưng bị ngăn lại.

Cửa gỗ mạnh mẽ “rầm” một tiếng, một bóng dáng nhỏ nhắn mảnh khảnh tựa vào trên cửa gỗ, hai cánh tay mảnh khảnh bị giơ lên cao, đặt ở trên cửa, ống tay áo theo động tác trượt xuống.

Một bóng dáng cao lớn khác, đang cúi đầu, dường như đang dùng tay kia giữ lấy cằm của dáng người nhỏ nhắn, đầu hai người cùng ghé vào nhau.

Tứ Hỉ trợn mắt cứng lưỡi nhìn hai bóng dáng trên cửa, cả người đều choáng váng.

Thái t.ử điện hạ đang cưỡng hôn Thái t.ử phi sao?!

Tiếp theo Tứ Hỉ lại nghe thấy tiếng x.é to.ạc tương tự như một y bào bị xé ra.

“Sao nàng còn muốn gặp Tứ đệ? Nàng bây giờ đã là người của cô, còn m.a.n.g t.h.a.i đứa con của cô, các nàng đã không có khả năng!”

Giọng nói u ám và tàn nhẫn khiến người ta sợ hãi không thôi của Thái t.ử điện hạ phát ra qua cánh cửa gỗ vào lúc này.

“Cô biết, là cô đối xử với nàng quá tốt, nên nàng mới dám lớn mật như vậy!”

“Không, không! Thẩm Tinh Lan dừng tay!”

“Dừng tay?” Thái t.ử điện hạ nhẹ nhàng cười, giọng nói khàn khàn hơn bình thường rất nhiều do hơi thở rối loạn.

“Cô không thể dừng tay được nữa, mấy ngày nay cô đã kiềm chế lửa giận khó hiểu, không thể diễn tả được của nàng, chịu đựng đủ lâu rồi! Bắt đầu từ hôm nay, cô sẽ khiến nàng không còn sức để bước ra khỏi giấc ngủ một bước!”

“Mmm! Ngươi không thể!!!!”

Miệng của Thái t.ử phi giống như đột nhiên bị chặn lại, Tứ Hỉ hoàn toàn không nghe rõ khúc sau, tiếng nức nở mơ hồ không rõ, tinh tế mềm mại, lại làm cho Tứ Hỉ càng nghe, khuôn mặt nhỏ nhắn càng nóng bừng.

Bên trong Thái t.ử phi dường như vất vả lắm mới tránh được Thái t.ử, cửa gỗ bỗng nhiên bị đập cộc cộc: “Tứ Hỉ! Cứu ta!”

Tứ Hỉ nghe thấy tiếng cầu cứu mềm mại của Thái t.ử phi giống như con vật nhỏ, tựa như khóc lóc, lập tức tỉnh lại từ trong nỗi khiếp sợ rất lớn.

Thái t.ử phi đang m.a.n.g t.h.a.i hài t.ử, Thái t.ử điện hạ đang làm gì vậy!

Hắn sao có thể ép Thái t.ử phi chứ!

Tứ Hỉ lòng nóng như lửa đốt.

Tần Thất cũng không ngờ Thái t.ử điện hạ bình thường dịu dàng với Thái t.ử phi, ngay cả Thái t.ử điện hạ cũng chưa từng cãi lại trong mấy ngày cãi nhau gần nay, hôm nay lại có thái độ khác thường, cường ngạnh bá đạo như thế.

Hắn lập tức lôi Tứ Hỉ ra khỏi gian ngoài, nhanh ch.óng đóng cửa gian ngoài.

“Tần Thất! Không, ta không thể! Thái t.ử phi còn m.a.n.g t.h.a.i tiểu hoàng tôn, điện hạ hiện giờ đang nổi giận, nếu hắn quá thô lỗ, sẽ làm Thái t.ử phi bị thương thì nên làm thế nào cho phải!”

Tứ Hỉ gấp đến độ hai mắt đỏ bừng, nước mắt sắp rơi xuống: “Ngươi đừng cản ta, ta không thể thấy Thái t.ử phi c.h.ế.t ”

“Ngươi bình tĩnh một chút!” Tần Thất tự nhiên không có khả năng cho Tứ Hỉ đi vào, “Điện hạ vừa nói, bất luận nghe thấy cái gì cũng không được tự tiện xông vào!”

“Nếu ngươi thật sự lo lắng cho Thái t.ử phi, bây giờ lập tức đến Thái y mời Sầm thái y tới đây, bảo hắn chờ ở đại sảnh chờ lệnh là được.”

Trong phòng vang lên tiếng thút thít của thái t.ử phi như một con mèo con nhỏ.

Tứ Hỉ lần này thật sự gấp gáp khóc, nước mắt rơi xuống.

Nàng biết có Tần Thất ở đây, nàng không xông vào được, chỉ có thể tức giận dậm chân, vừa khóc vừa chạy đến Thái y, mời Sầm thái y tới.

Khi Tứ Hỉ đến Thái y viện, khóc như mưa, sợ tới mức các thái y sợ hãi cho rằng Thái t.ử phi hoặc Thái t.ử đã xảy ra chuyện gì lớn.

Sầm Cảnh Huyên thậm chí còn không có thời gian để tìm d.ư.ợ.c đồng, liền xách hòm t.h.u.ố.c, theo Tứ Hỉ chạy tới Đông Cung.

Đông Cung bên kia xảy ra động tĩnh lớn như vậy, tin tức rất nhanh đã truyền đến tai Thẩm Quý Thanh.

Thẩm Quý Thanh vừa nghe thấy người đến bẩm báo, nhất thời ngồi không yên.

Lập tức phân phó tâm phúc, nghĩ cách đi hỏi cung nữ được sắp xếp ở Đông Cung, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Ngươi nói cái gì?” Thẩm Quý Thanh nghe thấy tâm phúc tìm hiểu đã trở về, tức giận đập xuống án rồi đứng lên, “Thái t.ử không những cấm Thái t.ử phi, mà còn ép nàng làm chuyện vợ chồng sao?!”

Hai tròng mắt Thẩm Quý Thanh dấy lên lửa giận hừng hực, vô số sát ý độc ác tràn ngập trong mắt, khuôn mặt méo mó và tức giận vì mọi thứ đều bị người ta chiếm hết.

“Chuẩn bị xe ngựa xong, bổn vương muốn đi ra ngoài một chuyến!”

Thẩm Quý Thanh quả thật như Tô Trường Nhạc nghĩ, muốn thừa dịp săn săn mùa xuân để lấy mạng Thẩm Tinh Lan, tuy nhiên hắn biết một khi Thẩm Tinh Lan c.h.ế.t, Tuyên Đế nhất định sẽ đem việc này truy tìm đến nước chảy đá rơi, đến lúc đó hắn và Tô Trường Nhạc đã rời đi rồi, sẽ phí sức không ít.

Hắn vốn chỉ định khiến Thẩm Tinh Lan bị trọng thương không dậy nổi, để cho Tuyên Đế vội vàng cứu Thẩm Tinh Lan, không có thời gian quan tâm hắn và Tô Trường Nhạc.

Nhưng bây giờ hắn đã đổi ý.

Thẩm Tinh Lan thực sự dám bất chấp mong muốn của Tô Trường Nhạc, không quan tâm nàng đã m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng, mà cường thủ hào đoạt nàng.

Thẩm Tinh Lan đã phải trả cái giá xứng đáng cho hành động cầm thú mới được!

Ngày hôm đó, Nguyễn Li Kiều được sắc phong làm quý phi.

Một người một năm rưỡi trước vẫn còn là ca nữ hèn mọn, thế mà sau khi tiến cung chưa được mấy tháng, liền được thăng từ tiệp lên quý phi.

Cũng không trách quần thần hay nói Nguyễn thị là yêu cơ họa quốc, tốc độ phong phi như thế, chưa bao giờ có trong lịch sử Đại Tề từ trước tới nay, không phải nàng ta là yêu cơ hay gì!

Lâm hoàng hậu hôm nay đến chào, lúc trước thấy bà còn duy trì chút khách khí, nhưng bây đã hoàn toàn không còn tình cảm với bà nữa.

Không những không gặp bà, thậm chí ngay cả cung nữ hầu hạ Nguyễn Li Xu cũng dám lên tiếng thô lỗ với bà, trong lời nói ẩn chứa kim tiêm.

Lâm hoàng hậu xuất thân cao quý, làm sao có thể chịu được sự vô lễ như vậy, đương nhiên lập tức để ma ma bên cạnh tiến lên tát vào miệng.

Nào ngờ sau khi Nguyễn Li Xu biết được cung nữ bị phạt, chạy đến trước mặt Tuyên đế khóc sướt mướt, sau khi Tuyên đế nghe thấy không những không trách Nguyễn thị nữ không hiểu chuyện, ngược lại dịu dàng an ủi nàng ta, thậm chí còn muốn mẫu thân của một nước là bà trở về Phượng Nghi cung, đóng cửa suy nghĩ!

Tuyên Đế hiện giờ đã bị cổ tình khống chế, không chỉ ngu ngốc vô đạo, thậm chí đã đến mức Nguyễn Li Xu nói gì nghe nấy.

Nghe nói mấy ngày trước, Tiêu Tần, cũng chính là Tiêu quý phi ban đầu, nghĩ đến chuey65n đến Ngự thư phòng cầu kiến Hoàng Thượng, lại cầu tình cho Vinh Quốc công, nhưng vì tâm thần không ổn, khi nhìn thấy Nguyễn Li Xu mà lại hành lễ muộn, vì vậy Tiêu Tần đã bị Nguyễn Kiêu Xu phạt quỳ gối và bị tát vào miệng trước ngự thư phòng.

Tuyên Đế lúc ấy đang ở trong ngự thư phòng, nghe thấy tiếng động lớn như vậy ở bên ngoài, hoàn toàn không quan tâm.

Lâm hoàng hậu biết rõ Nguyễn Li Xu tham lam đến mức nào, Nguyễn Li Xu khẳng định sẽ không hài lòng khi mình chỉ làm quý phi.

Bà tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn một tiểu ca nữ, bò lên đầu mình diễu võ dương oai.

Thẩm Quý Thanh trước đó đã nhờ người âm thầm nói với bà, lúc căn lều của hoàng đế lúc đi săn mùa xuân là do Cấm quân và Ngự Lâm Quân thay phiên nhau trông coi, không có thời cơ nào thích hợp hơn lúc này để xuống tay với Nguyễn Li Xu.

Nếu muốn diệt trừ Nguyễn Li Xu, thì phải xuống tay lúc đi săn mùa xuân!

Động tác của Thẩm Quý Thanh lén triệu tập t.ử sĩ tuy rằng cực kỳ mờ ám, nhưng mà hắn giấu được người khác, lại không thể gạt được Lâm hoàng hậu.

Lâm hoàng hậu vốn lo lắng sau khi Nguyễn Li Xu c.h.ế.t, Tuyên Đế sẽ giận ch.ó đ.á.n.h mèo với bà, hiện giờ nghe thấy Thẩm Quý Thanh muốn xuống tay với Thái t.ử, đương nhiên càng thêm bất an, lập tức triệu người vào cung.

Thẩm Quý Thanh biết việc này tất nhiên không thể gạt được mẹ mình, ngay từ đầu đã không có ý định giấu diếm, chỉ thản nhiên nói: “Chỉ có Thẩm Tinh Lan xảy ra chuyện thì cái c.h.ế.t của Nguyễn Li Xu mới không kỳ lạ.”

Hai mẹ con nói chuyện bí mật này, đương nhiên không phải ở đại sảnh, lúc này bọn họ đang ở trong ám thất của Phượng Nghi cung.

Lâm hoàng hậu lớn tiếng quát lớn: “Nếu Thái t.ử xảy ra chuyện, Hoàng Thượng nhất định sẽ không từ bỏ, ngươi phải thoát thân như thế nào? Bổn cung tuyệt đối không đồng ý cho ngươi làm chuyện l0 mãng như vậy!”

Thẩm Quý Thanh bình tĩnh, nụ cười ấm áp: “Nhi thần đã an bài xong tất cả đường lui từ lâu.”

“Đường lui gì?”

“Chỉ cần đem chuyện Thái t.ử và Nguyễn Li Xu đều bị đ.â.m, đẩy lên người thống lĩnh cấm quân là được.”

Lâm hoàng hậu cười lạnh: “Thái t.ử và quý phi xảy ra chuyện, Ngự Lâm Quân và Cấm Quân sẽ khó thoát tội.”

“Điều gì sẽ xảy ra nếu bọn họ hỏi từ trong miệng những t.ử sĩ, hỏi ra thống lĩnh cấm quân mới là sứ giả đứng đằng sau thì sao?”

“Cái gì?” Lâm hoàng hậu lập tức chỉ cảm thấy nhi t.ử mình điên rồi, “Hắn có lý do gì muốn ám sát Thái t.ử?!”

“Nguyên thê của thống lĩnh cấm quân, nhưng là bà con xa của Tiêu gia, hiện giờ cha mẹ của nguyên thê ông ta cũng bị hãm hại, chỉ cần Thái t.ử vừa c.h.ế.t, thì thế cục của triều đình sẽ một mực ngã về phía đại hoàng t.ử, đến lúc đó Tiêu gia sẽ có đường chuyển biến. Tuy rằng lý do rất miễn cưỡng, nhưng phụ hoàng thoáng cái liền mất đi hai người mà mình rất thương, cho dù có gượng ép thì lửa giận trong bụng ông cũng cần tìm một con quỷ để c.h.ế.t thay, thống lĩnh cấm quân, chính là quỷ c.h.ế.t thay đó.”

Mấy ngày gần đây, Tuyên đế ngu ngốc vô đạo, thậm chí xử t.ử ngôn quan, kế tiếp cho dù g.i.ế.c oan lương thần cũng không phải là chuyện kỳ lạ gì.

Lâm hoàng hậu giận dữ mắng: “Ngươi điên rồi à! Một khi Đại hoàng t.ử xuất đầu, lúc đó Lâm thị tất phải c.h.ế.t là chuyện hiển nhiên!”

Thẩm Quý Thanh cho bà một nụ cười trấn an: “Mẫu hậu gần đây bị Nguyễn Li Xu giày vò đến hồ đồ rồi sao? Nhi thần vừa nói, nguyên thê của thống lĩnh cấm quân là bà con xa của Tiêu gia, chỉ cần lúc đó chúng ta nói việc này ra, Hoàng Thượng nhất định sẽ báo thù thay Thái t.ử, Tiêu gia và đại hoàng t.ử hẳn phải c.h.ế.t là điều không thể nghi ngờ.”

Lâm hoàng hậu lúc này mới phát hiện mình hiểu lầm nhi t.ử.

Nàng ngồi trên ghế đá mật thất, mệt mỏi vịn trán, khẽ thở dài: “Mẫu hậu đích thật là bị cái vó kia của Nguyễn thị làm cho tức giận.”

Tuy Thẩm Quý Thanh nắm chắc phần thắng, nhưng trong lòng Lâm hoàng hậu vẫn hơi chần chừ và bất an.

Ám sát Thái t.ử, đây không phải là chuyện nhỏ, lỡ như cuối cùng vẫn tra được là do Thẩm Quý Thanh thì đó chính là nơi muôn đời muôn kiếp không trở lại được.

Thẩm Quý Thanh cười, nhìn Lâm hoàng hậu, nghiêm mặt nói: “Mẫu hậu cho rằng, nếu Thái t.ử không xảy ra chuyện thì với cái c.h.ế.t của Nguyễn Li Xu, phụ hoàng sẽ không đem mũi nhọn hướng về phía ngài và Tiêu Tần sao? Ngài biết rõ tính tình phụ hoàng nhất mà, ông chính là kiểu người thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót một trong những người các ngài, ngài và Tiêu tần, thậm chí là hậu cung rất đông phi tần vô tội, đến lúc đó đều phải chôn cùng thay Nguyễn Li Xu!”

Tuyên đế đã gần sắp điên vì Nguyễn Li Xu, nếu Nguyễn Li Xu c.h.ế.t, mặc dù có thể giải được cổ tình, nhưng đó cũng chỉ khiến ông thoát khỏi sự khống chế của Nguyễn thị, ông vốn thích khuôn mặt của Nguyễn thị kia, vốn muốn đem Nguyễn thị trở thành thế thân của Nguyên hậu.

Hắn vất vả lắm mới tìm được một nữ lang có dung mạo giống Nguyên hậu như vậy, làm sao có thể dễ dàng từ bỏ người hại nàng ta chứ?

Thẩm Quý Thanh thấy sắc mặt Lâm hoàng hậu d.a.o động, lại không dấu vết bắt được một đao cuối cùng: “Mẫu hậu cũng biết, Tiêu Tần sở dĩ được sủng ái là dựa vào toàn bộ khuôn mặt kia, không chừng đến lúc đó phụ hoàng sẽ vì khuôn mặt kia của bà mà buông tha cho bà, như vậy, ai sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm vì Nguyễn Li Xu chứ? Đương nhiên là ngài, thân là người đứng đầu cả Lục cung, đến lúc đó không chỉ ngài và Lâm gia đều phải gặp nạn, ngay cả nhi t.ử cũng khó thoát khỏi giận ch.ó đ.á.n.h mèo, mà Tiêu gia thì sao? Tiêu gia có thể dựa vào Tiêu Tần mà lên như diều gặp gió lần nữa!”

“Tuyệt đối không được!”

Hiện giờ, Tiêu thị và Lâm thị đã đấu đến trời đất mù mịt, Vinh Quốc công lại bị tống vào đại ngục không lâu thì bị nhiễm phong hàn, hiện giờ đang bệnh sắp c.h.ế.t, Tiêu Ngọc Tranh hao hết tâm tư, cầu xin rất nhiều người thì mới miễn cưỡng cứu phụ thân bà từ Quỷ Môn Quan.

Nếu Tiêu gia đắc thế, người đầu tiên c.h.ế.t chính là Lâm gia bọn họ! Với tính cách của Tiêu Ngọc Tranh, càng không cho phép bà có một cuộc sống tốt đẹp.

Nguyễn Li Xu không thể ở lại, ngay cả nha đầu Tiêu Ngọc Tranh kia cũng không thể có cơ hội xoay người.

Lâm hoàng hậu mím môi không nói gì, đôi mắt thâm thúy không rõ, tựa hồ đang suy nghĩ xem chiêu thức của Thẩm Quý Thanh rốt cuộc có thành công hay không.

Tuy nhiên, cuối cùng, Lâm hoàng hậu buồn bã nhận ra rằng bà không còn lựa chọn nào khác.

Thẩm Quý Thanh phân tích cực kỹ, nếu Thẩm Tinh Lan không c.h.ế.t, vậy thì người được lợi cuối cùng rất có thể chính là Tiêu gia.

Cuối cùng Lâm hoàng hậu cũng chỉ có thể đồng ý với Thẩm Quý Thanh, làm theo kế hoạch của hắn.

Lại nói về hai vợ chồng Thái t.ử ở Đông Cung.

Ngày đó, sau khi Thẩm Tinh Lan và Tô Trường Nhạc bắt tay diễn một tiết mục “Thái t.ử bá đạo cường sủng Thái t.ử phi”, Tứ Hỉ đã khác hẳn khi nhìn thấy Thái t.ử.

Không chỉ như thế, Thẩm Quý Thanh thậm chí còn phái người truyền tin tức này đến Tô phủ.

Sau khi Tô phụ và Tô Thiên Dương biết được, không chỉ tìm Thái t.ử nói chuyện một lần.

Mặc dù Thẩm Tinh Lan rất muốn nói cho bọn họ biết chân tướng, nhưng vì không muốn Thẩm Quý Thanh nghi ngờ, cho dù hắn đối mặt với cha con Tô gia thì vẫn đóng vai chính trong kịch bản mà Tô Trường Nhạc đã đưa cho hắn một cách hoàn hảo.

Tô Trạch bá đạo cường thế với Thái t.ử tất nhiên là cực kỳ tức giận, nhưng ông cũng hiểu tính tình của nữ nhi mình như thế nào, rất có thể đã lại nhớ lại tình cảm của mình dành cho Thẩm Quý Thanh, vì vậy mới có thể nóng giận với Thái t.ử như vậy.

Hiện giờ, nữ nhi và tôn t.ử đều nằm trong tay Thẩm Tinh Lan, Tô Trạch không thể nổi giận với Thái t.ử, cuối cùng cũng chỉ có thể nói nặng lời yêu cầu Thẩm Tinh Lan: “Niếp niếp từ nhỏ đã bị thần sủng hư, hôm nay lại mang thai, thỉnh Thái t.ử điện hạ thương tiếc nàng và t.h.a.i nhi trong bụng nhiều hơn.”

Thẩm Tinh Lan có nổi khổ trong lòng, cảm thấy đợi sau khi mọi chuyện kết thúc, tất cả bụi trần lắng xuống, nhất định phải lên tướng phủ thỉnh tội với Thái Sơn đại nhân mới được.

Tô Thiên Dương cảm thấy mình sắp không hiểu Thẩm Tinh Lan.

Hắn ta biết rõ nhất tình cảm của Thái t.ử đối với muội muội mình như thế nào, cho dù muội muội thật sự hồ đồ, ầm ĩ muốn quay về bên cạnh Thẩm Quý Thanh, thì Thái t.ử tuyệt đối không thể làm ra hành động hoang đường như vậy đối với nàng.

Tô Thiên Dương tuy rằng nghe nói Thẩm Tinh Lan cưỡng ép muội muội, trong lòng hắn ta cũng không quá tin tưởng.

Cho nên, khi hắn ta vất vả lắm mới ở một mình với Thái t.ử thì lập tức ghé vào bên tai hắn, nhỏ giọng nói: “Điện hạ, có phải ngươi bị người khác uy h.i.ế.p không? Hoặc ngươi đang chơi trò nào với Nhạc Nhạc? Nếu vậy thì chớp mắt mấy cái, chớp một cái là uy h.i.ế.p, chớp hai cái là đang chơi đùa.”

Thẩm Tinh Lan: “…”

Tô Thiên Dương thấy Thái t.ử không chớp mắt, thất vọng cúi đầu, cả người sững sờ.

“Cô không có làm tổn thương nàng, thái y đã nói, niếp niếp và t.h.a.i nhi trong bụng đều bình an, ngươi và Tô tướng không cần quá lo lắng. Vụ án Tô Ngọc vô tội bị hãm hại, cô cũng đang nghĩ cách, chậm nhất là sau khi kết thúc cuộc săn b.ắ.n mùa xuân là có thể giải quyết.”

Tô Thiên Dương và Thẩm Tinh Lan vào sinh ra t.ử nhiều năm, Thẩm Tinh Lan không muốn người anh em khó có được này quá thất vọng về mình nên đã ngầm nói về tình hình hiện tại của Tô Trường Nhạc.

Thẩm Quý Thanh căn bản không có giúp đỡ Tô Ngọc, thậm chí vì để ngăn cản hắn cứu Tô Ngọc từ trong lao ra, mà còn không ngừng gây áp lực đối với Tô Ngọc, để cho bọn họ ném Tô Ngọc vào chỗ c.h.ế.t.

Hắn ta chính là hạ quyết tâm muốn Tô Ngọc c.h.ế.t, chỉ khi Tô Ngọc c.h.ế.t, Tô Trường Nhạc mới sợ hắn ta sẽ tung ra những chứng cứ phạm tội có thể làm giả đ.á.n.h tráo của Tô phụ, ngoan ngoãn cùng hắn cao chạy xa bay.

Thẩm Quý Thanh cũng đê tiện như kiếp trước, vì để đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn.

Trong những năm Tô Thiên Dương và Thẩm Tinh Lan sống c.h.ế.t cùng nhau, hai người đã ăn ý nhau không ít.

Mặc dù Thẩm Tinh không nói gì, nhưng hắn nghe ra ám chỉ không thể dò được từ trong những lời này của Thẩm Tinh Lan.

Vì sao Thái t.ử lại vô duyên vô cớ nhắc tới săn b.ắ.n mùa xuân?

Tô Thiên Dương sờ sờ cằm, trầm tư.