Ba tuần ròng rã trôi qua kể từ giây phút rời khỏi A Tốc Thành, tiếng vó ngựa dồn dập vẫn đều đặn vang lên giữa không gian tĩnh mịch của những con đường mòn vắng lặng.
"Lộc cộc! Lộc cộc! Lộc cộc!"
Một người một ngựa đang lao đi với tốc độ xé gió, để lại sau lưng những vệt bụi dài mờ ảo giữa làn sương sớm. Minh Long lúc này đã đặt chân đến vùng đất sát biên giới Thủy Vân Quốc, nơi bầu không khí bắt đầu mang theo mùi nồng đậm của hơi ẩm và sát khí chiến tranh đang lan tỏa từ phía xa.
"Hí...!"
Bạch Ảnh hí vang một tiếng đầy kiêu hãnh rồi dừng lại theo nhịp kéo dây cương dứt khoát của chủ nhân. Minh Long nhanh nhẹn nhảy xuống đất, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông trắng muốt nay đã bám đầy bụi đường và thấm đẫm mồ hôi của nó. Hắn khẽ nói bằng giọng đầy quan tâm:
- Dừng lại nghỉ ngơi một chút đi, ngươi đã vất vả nhiều rồi.
Minh Long lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một viên yêu đan Nhất phẩm tỏa ra yêu khí dồi dào, đưa tận miệng cho Bạch Ảnh. Chờ cho chiến mã bắt đầu quá trình luyện hóa dược lực, hắn cũng chọn một phiến đá bằng phẳng gần đó, khoanh chân ngồi tĩnh tọa để khôi phục lại lượng linh lực đã tiêu hao đáng kể. Trong suốt chặng đường di chuyển hỏa tốc vừa qua, tâm trí Minh Long luôn đặt trong trạng thái căng thẳng tột độ. Hắn tự mình đánh giá lại nhiệm vụ mà Hệ Thống đưa ra và nhận thấy đây thực sự là một bài toán vô cùng nan giải. Sự xuất hiện của hai cường giả Luyện Hư kỳ giống như hai ngọn núi khổng lồ án ngữ trước mặt, nhất là sau khi nghe những lời giải thích cặn kẽ của Bách Thiều quản sự về sự chênh lệch cảnh giới khủng khiếp vào lần gặp trước.
Trong thức hải, Minh Long trầm mặc hỏi Ngọc Nhi bằng giọng điệu đầy ưu tư:
- Nếu như ta dồn hết sức bình sinh, đem tất cả những gì tinh túy nhất ra để chiến đấu, liệu ta có cơ hội nào đánh bại được một kẻ ở cảnh giới Luyện Hư kỳ hay không?
Ngọc Nhi đáp lại bằng một tông giọng lạnh lùng và dứt khoát:
- Hiện tại thực lực của ngươi đúng là rất mạnh so với những kẻ đồng cấp, tuy nhiên ngươi cần nhìn nhận sự thật một cách thấu đáo nhất. Nói một cách ngắn gọn, ngươi hoàn toàn chưa đủ tư cách để đứng chung sân khấu với những tu sĩ bậc đó.
Minh Long định mở miệng tranh luận, song Ngọc Nhi đã nhanh chóng tiếp tục lời giải thích của mình:
- Tu sĩ tại tinh cầu này chỉ cần có đủ thời gian và tài nguyên thì đều có khả năng chạm đến ngưỡng cửa Hóa Thần kỳ. Tuy nhiên, cảnh giới Luyện Hư lại thuộc về một phạm trù hoàn toàn khác biệt. Có hàng vạn kẻ dành cả đời tu luyện, dù sở hữu thiên phú xuất sắc đến đâu, vẫn phải chịu cảnh dừng chân trước cánh cửa này, cuối cùng đành chấp nhận số phận mà chết dần chết mòn theo quy luật sinh lão bệnh tử.
Minh Long nuốt nước bọt cái ực, sự tò mò xen lẫn nỗi lo sợ dâng cao trong lòng:
- Tại sao việc bước chân vào Luyện Hư lại trở nên khó khăn đến mức ấy?
Ngọc Nhi kiên nhẫn giải đáp:
- Việc đạt đến Luyện Hư kỳ yêu cầu tu sĩ phải sở hữu ngộ tính cực cao. Ngươi phải tự mình lĩnh ngộ được chân lý của trời đất, trực tiếp chạm vào các quy luật vận hành của tự nhiên, sau đó tiến hành độ kiếp thì mới có thể chấp chưởng được nguồn sức mạnh Luyện Hư chi lực. Đa phần tu sĩ đều phải nhận lấy thất bại ngay từ bước đầu tiên là lĩnh ngộ quy luật. Số lượng Luyện Hư kỳ trên tinh cầu rộng lớn này vốn dĩ vô cùng ít ỏi so với quy mô khổng lồ của giới tu chân chính là minh chứng rõ nhất cho sự khắc nghiệt đó.
Minh Long gật gù, những lời Ngọc Nhi nói đều vô cùng thực tế. Dù trên Tuyệt Thế Bảng có tới gần năm trăm cái tên Luyện Hư kỳ, song nếu đem so với quy mô hàng tỷ tu sĩ đang tồn tại thì con số đó đúng là nhỏ bé đến mức đáng thương. Hắn vẫn cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng cuối cùng:
- Vậy còn chiêu thức Nhật Nguyệt Minh Tiễn của ta? Với uy lực của nó, liệu có thể chiến đấu sòng phẳng với Luyện Hư không?
Ngọc Nhi lắc đầu, giọng nói mang theo sự công tâm tuyệt đối:
- Nhật Nguyệt Minh Tiễn quả thực là một chiêu thức mang sức mạnh kinh thiên động địa, đẳng cấp của nó có thể sánh ngang với một đòn đánh toàn lực của cường giả Luyện Hư kỳ. Tuy nhiên, việc sở hữu một chiêu thức mạnh là chưa đủ để khỏa lấp khoảng cách về bản chất sức mạnh giữa hai bên.
Minh Long thở dài, khẽ gật đầu đồng ý. Hiện tại, việc thi triển Nhật Nguyệt Minh Tiễn một lần đã là quá giới hạn chịu đựng của cơ thể hắn. Lần trước sau khi cố sức sử dụng, hắn đã phải dành ra hàng tháng trời để dưỡng thương mới có thể hồi phục lại trạng thái ban đầu. Nếu bây giờ bước vào trận chiến sinh tử mà chỉ có thể tung ra được một mũi tên rồi rơi vào trạng thái kiệt quệ, thì cuộc chiến đó coi như đã kết thúc ngay lập tức.
Ngọc Nhi chốt hạ bằng giọng trầm buồn:
- Haizzz... Để ta nói cho ngươi dễ hiểu thế này, ta từng nghe qua có một tên nói rằng:
- Dưới Luyện Hư, tất cả tu sĩ là kiến hôi mà thôi.
Minh Long càng nghe càng cảm thấy rối bời, hắn đưa tay vò đầu bứt tai, sắc mặt trở nên xám xịt vì áp lực đè nặng:
- Má nó, nghe ngươi phân tích xong ta thấy lần này mình thực sự chết chắc rồi!
- Mau đi chết!
Một giọng nói gằn đặc sát khí bất chợt vang dội từ phía trên đỉnh đầu Minh Long. Một bóng người diện hắc y che kín toàn thân từ bên trên không trung lao xuống với tốc độ kinh hoàng, tựa như một con chim ưng vồ mồi. Toàn thân kẻ đó tỏa ra khí tức Nguyên Anh viên mãn cực kỳ áp đảo, bàn tay nắm chặt thanh trường kiếm đang phát ra Mộc linh lực dày đặc.
- Cổ Thụ Trấn Áp!
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Theo hiệu lệnh của tên hắc y nhân, mặt đất xung quanh vị trí Minh Long ngồi tĩnh tọa bỗng nhiên rung chuyển dữ dội rồi nứt toác. Những rễ cây khổng lồ, đen đúa trồi lên từ lòng đất, đan xen vào nhau như những con mãng xà muốn trói chặt lấy thân thể hắn vào tâm điểm của trận pháp.
"Xoẹt! Keng!"
Huyền Ngân Song Đoản xuất hiện trên tay Minh Long trong một cái chớp mắt. Hắn phản ứng nhanh đến mức khiến kẻ tấn công cũng phải giật mình. Những đường kim quang lôi lực lóe sáng, chém ra từng đường ảo diệu xé toạc lớp rễ cây cứng như thép xung quanh.
Hắc y nhân vội vàng lùi lại vài bước, đôi mắt ẩn sau lớp vải che mặt nhìn chằm chằm vào Minh Long với vẻ không tin nổi:
- Nguyên Anh trung kỳ? Thái tướng quân nói hắn mới chỉ là Kim Đan mà thôi? Không lẽ có nhầm lẫn?
Hắn hừ lạnh một hơi để lấy lại bình tĩnh:
- "Hừ! Mặc kệ là cảnh giới gì, cứ bắt hắn lại trước đã."
Minh Long nheo mắt, lạnh lùng nhìn kẻ vừa đột kích:
- Ngươi lại là tên nào? Vô duyên vô cớ lại tìm đến đây gây sự với ta?
Tên hắc y nhân híp mắt, giọng điệu đầy vẻ tự phụ:
- Cũng không có gì to tát cả, ngươi cũng không cần thiết phải biết ta là ai. Chỉ đơn giản là ta có một yêu cầu dành cho ngươi mà thôi.
Minh Long nhướn mày, môi nhếch lên một nụ cười nhạt:
- Yêu cầu?
- Ngoan ngoãn chịu trói đi với ta một chuyến, như vậy sẽ bớt đau đớn cho cả hai. - Tên hắc y nhân ra lệnh bằng giọng kẻ bề trên.
Minh Long lười biếng chen miệng hỏi lại:
- Nếu ta nói không thì sao?
"Oành!"
Khí tức Nguyên Anh viên mãn bùng nổ triệt để trên người tên hắc y nhân, tạo thành một cơn lốc linh lực màu xanh thẫm. Hai tay hắn vội vàng kết ấn, miệng lẩm nhẩm niệm khẩu quyết:
- Vậy thì ta phải lấy đầu ngươi mang về rồi!
Bàn tay hắn kết thành một chưởng ấn khổng lồ, mang theo trọng lượng của cả một đại thụ nghìn năm hướng thẳng phía Minh Long mà nghiền ép:
- Thanh Mộc Trấn Chưởng!
"Đùng!"
Chưởng ấn nổ tung ngay tại vị trí Minh Long đang đứng. Mộc linh lực cường đại quét tan mọi thứ xung quanh, khói bụi và đất đá bay mù mịt cả một vùng biên thùy. Tên hắc y nhân híp mắt, phóng thần thức ra cảm nhận xung quanh để tìm kiếm xác chết.
Chợt!
"Ríttttttt!"
Một tiếng rít chói tai của lôi điện vang lên ngay sát phía sau lưng hắn.
- Cái gì? - Hắc y nhân kinh hãi quay phắt lại.
Đập vào mắt hắn lúc này là một đôi mắt tà dị ẩn sau luồng kim quang lôi lực sáng chói đến mức không thể nhìn trực diện. Hắn lắp bắp trong hơi thở cuối cùng:
- Không... không thể nào, sao có thể nhanh như vậy? Ngươi chỉ là một tên Nguyên Anh trung kỳ cơ mà?
Minh Long lạnh lùng nhếch miệng:
- Thiên Điểu!
"Oành!"
Tiếng hàng vạn con lôi điểu thét gào vang vọng, một đạo lôi quang rực rỡ giáng thẳng vào đầu của tên hắc y nhân, diệt sát đối phương ngay tại chỗ trước khi hắn kịp có bất kỳ phản ứng nào khác. Ngay lập tức, Cửu Trùng Minh Nhãn trong mắt Minh Long xoay tròn, tỏa ra lực hút vô hình thu lấy linh hồn của kẻ vừa nằm xuống.
Minh Long thở ra một hơi đầy dễ chịu khi linh hồn được bồi bổ, nhưng ngay sau đó, lông mày hắn lại nhíu chặt lại khi những mảnh vỡ ký ức của đối phương tràn vào não bộ.
- Cái gì? Hắn là...
Ngọc Nhi trong thức hải cũng nhanh chóng nhận ra, nàng bật cười đầy mỉa mai:
- Ồ! Đúng là oan gia ngõ hẹp nha.
Sau khi lục lọi ký ức của tên hắc y nhân, Minh Long nhanh chóng xác định được thân phận của hắn. Tên này chính là Lưu Bân, phụ thân của tên Lưu Tấn - kẻ mà hắn đã diệt sát tại Trường An Thành năm xưa.
- Chậc! Đúng như ngươi nói, oan gia ngõ hẹp thật! - Minh Long lẩm bẩm.
Ngọc Nhi liền trêu chọc:
- Ấy... nói đi cũng phải nói lại, ngươi cũng phải đa tạ phụ tử bọn hắn nha.
Minh Long gật đầu cười khổ:
- Đúng vậy, nếu không nhờ nhi tử của hắn thì làm sao ta có thể đến được Hằng Thiên Tông. À còn nữa, chính lệnh bài nhất kích cướp được từ tay Lưu Bân cũng đã cứu ta một mạng đấy thôi! Cơ mà nhắc mới nhớ, tại sao hắn lại biết ta ở đây mà tìm đến giết nhỉ? Không lẽ hắn thực sự biết được ta là kẻ giết Lưu Tấn?
Nghĩ đến đây, Minh Long lại tiếp tục lục lọi sâu hơn vào ký ức của Lưu Bân.
- Con bà nó!
Minh Long bất chợt nhảy dựng lên, sắc mặt biến đổi liên tục. Hắn phát hiện ra một bí mật kinh thiên động địa, Tổng Đốc Tây Kỳ Quân - Thái Vĩnh đang âm mưu làm phản Thủy Vân Quốc. Theo như ký ức của Lưu Bân, Thái Vĩnh đã cho người theo dõi nhất cử nhất động của Minh Long kể từ khi hắn đặt chân đến A Tốc Cát Bộ. Lão cáo già Thái Vĩnh nghĩ rằng Minh Long sở hữu cơ duyên cực lớn nên mới sai phó tướng thân tín là Lưu Bân đi bắt sống hắn về để chiếm đoạt.
Minh Long nhanh chóng nhảy lên lưng Bạch Ảnh, ánh mắt tỏa ra hàn ý lạnh thấu xương nhìn về phía doanh trại của Tây Kỳ Quân:
- Thái Vĩnh sao? Muốn làm phản lại còn muốn cướp đồ của ta? Được lắm, lão tử sẽ tìm đến ngươi trước.