Hàn Minh Hạo khẽ nhếch mép, đôi mắt già nua vẩn đục lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn khi nhìn lớp màng bảo hộ vẫn còn bướng bỉnh chống chọi. Lão hừ lạnh một tiếng, toàn thân đột ngột bộc phát ra một luồng khí lạnh thấu xương, khiến cỏ cây xung quanh chỉ trong chớp mắt đã bị bao phủ bởi một lớp băng mỏng đen kịt. Thất Âm Hàn Nguyệt Quyết trong kinh mạch lão vận chuyển đến mức cực hạn, tạo nên những tiếng rít gào như quỷ khóc sói hoang. Lão phất mạnh tay áo, một luồng Âm lực cường bạo ngưng tụ thành một vầng trăng khuyết màu đen khổng lồ, mang theo sức nặng của vạn quân chưởng thẳng vào tâm điểm của kết giới.
"Oành!"
Cú va chạm tạo ra một cơn địa chấn dữ dội, khiến lớp màng linh lực hộ tông nổi lên từng đợt sóng xung kích hỗn loạn. Những vết rạn nứt li ti bắt đầu xuất hiện, lan rộng như mạng nhện từ điểm tiếp xúc. Hàn Minh Hạo nhìn cảnh tượng đó với vẻ khinh miệt, thầm nghĩ trong lòng rằng thứ rào cản này thật sự rất phiền phức và tốn thời gian.
Thấy Sư Tổ đã ra tay thị uy, Hàn Minh Vũ cùng năm vị trưởng lão Hàn Nguyệt Môn cũng lập tức vận công. Những luồng đạo quang mang sát khí lạnh lẽo liên tục dội xuống như mưa rào, oanh tạc điên cuồng vào đại trận nhằm cưỡng ép phá hủy nó trong thời gian ngắn nhất.
Hằng Vương quan sát tình hình với gương mặt âm trầm như nước. Ông thấu hiểu rất rõ gốc rễ của đại trận này. Dù nó được đích thân vị khai sư lập tông Hằng Thiên Tổ truyền lại, nhưng thuở sinh thời, Tổ sư vốn dĩ thiên về tu luyện công pháp chiến đấu thay vì nghiên cứu trận pháp chuyên sâu. Chính vì người không phải một bậc Trận Sư thực thụ, đẳng cấp của kết giới này vì thế cũng không quá cao. Nếu cứ tiếp tục để mặc cho sáu tên Hóa Thần bên ngoài điên cuồng oanh kích, Hằng Vương biết chắc chắn đại trận sẽ sớm sụp đổ hoàn toàn.
Ánh mắt ông đột ngột trở nên đanh thép, đôi bàn tay gân guốc nhanh chóng kết thành những thủ ấn phức tạp. Hằng Thiên Quy Nguyên Quyết được kích hoạt, Dương lực rực rỡ và nóng bỏng như dung nham từ lòng bàn tay ông phóng thích ra, trực tiếp đổ vào nhãn trận để gia trì sức mạnh.
- Hằng Mặc! Mau dùng Hằng Thiên Lệnh báo tin khẩn cấp, yêu cầu Tông Chủ và các trưởng lão lập tức quay trở về!
Hằng Mặc nghiêm nghị cúi đầu, giọng nói vang lên đầy quyết đoán:
- Đệ tử tuân mệnh!
Hắn lập tức vung tay, nhẫn trữ vật lóe sáng và một tấm lệnh bài mang phù văn rực rỡ xuất hiện. Hằng Mặc tập trung tinh thần, truyền vào đó một đạo ý niệm khẩn thiết rồi kích hoạt pháp trận truyền tin ẩn giấu bên trong. Ngay sau đó, hắn rút trường kiếm ra khỏi vỏ, tiếng kiếm ngân vang lanh lảnh. Một luồng Dương lực dồi dào từ cơ thể hắn tuôn trào, bao phủ lấy lưỡi kiếm và truyền thẳng vào kết giới để vá lại những kẽ hở đang rò rỉ linh khí.
Hằng Mặc đứng trước quảng trường, đối mặt với khoảng một ngàn đệ tử đang tề tựu đông đủ. Dù quân số không quá đông đảo, nhưng ánh mắt của mỗi người đều rực cháy ngọn lửa kiên định. Tiếng thét của Hằng Mặc vang dội khắp các đỉnh núi:
- Toàn bộ đệ tử chú ý! Địch nhân đã sát cửa môn, sự sinh tồn của Hằng Thiên Tông chỉ còn tính bằng hơi thở! Giờ phút này, chúng ta gạt bỏ mọi ranh giới về địa vị hay tu vi, tất cả hãy cùng Sư Tổ đồng tâm hiệp lực bảo hộ Hằng Thiên Tông!
"Ong!"
Trường kiếm của Hằng Mặc rung động mãnh liệt, phát ra luồng sáng chói mắt nhất. Hơn một ngàn đệ tử phía sau, từ Hồng Y, Lục Y đến Lam Y, tất cả đồng loạt ngồi xuống xếp thành trận hình, tay kết ấn pháp đồng nhất. Hằng Thiên Quy Nguyên Quyết của một ngàn con người cộng hưởng lại, tạo nên một luồng khí thế hào hùng át cả mây xanh. Từng luồng Dương lực tinh thuần nhất cứ thế được phóng thích, tụ hội lại thành một dòng thác ánh sáng khổng lồ cuồn cuộn rót thẳng vào kết giới.
Hàng ngàn giọng nói hòa làm một, tiếng hô vang vọng chấn động cả vùng trời đất:
- BẢO HỘ HẰNG THIÊN TÔNG!
- BẢO HỘ HẰNG THIÊN TÔNG!
Tiếng hô mãnh liệt ấy như muốn xé toạc màn trời, thể hiện ý chí quật cường của những tu sĩ chính nghĩa. Lớp kết giới vốn đang lung lay và mờ nhạt, nhờ có sự hy sinh linh lực đồng lòng của một ngàn đệ tử, bỗng chốc rực sáng rạng rỡ như một mặt trời nhỏ giữa không trung, kiên cố và vững chãi trước mọi đợt tấn công từ Hàn Nguyệt Môn.
Hàn Minh Hạo cau mày, đôi mắt già nua hằn học nhìn lớp kết giới đang mỗi lúc một trở nên dày đặc và rực rỡ dưới sự gia trì đồng lòng của hơn ngàn đệ tử Hằng Thiên Tông. Từng luồng Dương lực tinh thuần kết lại thành một mạng lưới thiên la địa võng, khiến những đòn oanh kích của lão chẳng khác nào đá ném vào hư không.
Hàn Minh Vũ từ phía sau tiến lại gần, vẻ mặt đầy sốt ruột:
- Sư phụ, đồ đệ thấy việc này quá tốn thời gian. Chúng ta càng dây dưa, viện binh của Thủy Vân Quốc kéo đến thì đại sự khó thành, chi bằng...
Hàn Minh Hạo liếc nhìn Hàn Minh Vũ, giọng lạnh lùng:
- Chi bằng làm sao?
Hàn Minh Vũ không hề kiêng dè, hắn vận linh lực hét lớn để tiếng vang lọt qua cả lớp kết giới:
- Nếu đám rùa rụt đầu các ngươi đã muốn cố chấp đến cùng, vậy chi bằng chúng ta dùng cả Hằng Thiên Trấn dưới chân núi kia làm con tin! Nếu lão già Hằng Vương vẫn không chịu mở cửa, vậy thì...
Ánh mắt hắn trở nên hung tàn tột độ:
- Vậy thì diệt toàn bộ dân chúng Hằng Thiên Trấn, gà chó không để lại một con!
- KHỐN KIẾP!
Những tiếng chửi bới vang lên từ phía trên vách đá. Đệ tử Hằng Thiên Tông đồng loạt phẫn nộ, có người không kìm được mà nhổ nước bọt khinh bỉ:
- Một lũ cặn bã! Dám dùng dân thường vô tội để uy hiếp tu sĩ, các ngươi còn chút nhân tính nào không?
Hàn Minh Hạo nghe xong, ánh mắt lấp lóe vẻ tán thưởng đối với kế hoạch này. Lão nhìn sâu vào đôi mắt đang hằn lên từng tia máu của Hằng Vương, bật cười sằng sặc:
- Ngươi cũng nghĩ ý kiến này rất hay đúng không? Ha ha ha... Cả nghìn mạng người dân thường đổi lấy sự an toàn của một cái tông môn, Hằng Vương, ngươi chọn đi!
Hằng Vương nghiến chặt hàm răng đến mức bật máu, bàn tay ông run lên bần bật vì uất ức. Hằng Mặc đứng ngay cạnh, vẻ mặt lo âu tiến lại gần:
- Sư Tổ, chúng ta phải làm sao bây giờ? Hằng Thiên Trấn không thể bỏ!
Hằng Vương gầm lên, tiếng vang chấn động cả sơn môn:
- Hàn Minh Hạo! Hằng Thiên Trấn thuộc về lãnh thổ Thủy Vân Quốc! Đây là cuộc chiến giữa hai tông môn, ngươi lại dùng con dân vô tội ra làm con tin, Hoàng Đế chắc chắn sẽ ra lệnh diệt trừ tận gốc Hàn Nguyệt Môn các ngươi!
- Ha ha ha...! - Hàn Minh Hạo ngửa mặt cười lớn, tiếng cười mang theo sự điên cuồng tột độ:
- Hằng Vương à Hằng Vương, ngươi đang kể chuyện tiếu lâm cho lão phu nghe sao? Hiện giờ tên Hoàng Đế của ngươi lo cho cái ngai vàng của hắn còn chưa xong, hơi sức đâu mà đi lo chuyện bao đồng này. Với lại...
Hằng Vương trợn mắt, cảm giác bất an dâng trào:
- Ngươi nói vậy là có ý gì? Hàn Nguyệt Môn muốn làm phản sao?
Hàn Minh Hạo nhếch miệng, giọng điệu đầy vẻ đắc thắng:
- Với lại... kể từ giây phút này trở đi, Hàn Nguyệt Môn ta chính thức quy thuận Lam Ba Quốc, hành sự vì đại nghiệp của Hoàng Đế Lam Ba! Diệt trừ Hằng Thiên Tông các ngươi chính là diệt trừ một mối họa tiềm tàng cho chủ nhân mới của ta!
Toàn bộ Hằng Thiên Tông ai nấy nghe xong đều nộ khí xung thiên. Đám cầm thú này không chỉ tàn độc mà còn là lũ bán nước cầu vinh, phản bội lại quốc gia đã nuôi dưỡng chúng bấy lâu nay. Hàn Minh Hạo nhìn thẳng vào Hằng Vương, ra tối hậu thư:
- Hằng Vương, giờ ngươi mở cửa đón khách, hay để toàn bộ Hằng Thiên Trấn nhuộm máu ngày hôm nay?
Hằng Vương nghiến răng đầy căm phẫn, ông nhắm chặt đôi mắt lại như để nén lại nỗi đau xé lòng. Rồi bất ngờ, ông mở toang đôi mắt, hét lớn một mệnh lệnh cuối cùng:
- Toàn bộ đệ tử Hằng Thiên Tông nghe lệnh, dốc toàn lực gia trì kết giới, bảo hộ tông môn bằng mọi giá! Chờ Tông Chủ quay về... PHỤT!
"HỰ!"
Một ngụm máu đen đặc, tanh nồng bất ngờ phun trào ra từ miệng Hằng Vương, nhuộm đỏ cả chòm râu bạc. Ông đổ gục xuống trong sự ngỡ ngàng tột độ của hàng ngàn đệ tử phía sau.
- Sư Tổ! Sư Tổ...!
Tiếng gào thét hoảng loạn vang lên khắp quảng trường. Hằng Mặc là người nhanh nhất, hắn lao đến đỡ lấy thân hình đang run rẩy của Hằng Vương, giọng điệu đầy vẻ gấp gáp và xót xa:
- Sư Tổ... người sao thế này? Có phải người đã quá kiệt sức không?
Hằng Vương đôi mắt trợn ngược, đồng tử co thắt dữ dội, miệng ông ú ớ muốn nói nhưng chỉ có máu tươi tuôn ra không ngừng. Ông cảm nhận được một luồng độc lực kinh khủng đang tàn phá ngũ tạng lục phủ từ bên trong.
Trong lúc toàn bộ đệ tử đang hỗn loạn, một giọng nói lạnh lẽo được truyền âm trực tiếp vào tận sâu trong thức hải của Hằng Vương:
- Ngươi chết chắc rồi.
Hằng Vương trợn trừng mắt nhìn vào gương mặt của Hằng Mặc, vị đại đệ tử đứng đầu mà ông vẫn luôn tin tưởng và tâm niệm sẽ trao cho trọng trách kế thừa tông môn. Lúc này, vẻ lo lắng trên mặt Hằng Mặc hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nụ cười tà ác và ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.
Hắn tiếp tục truyền âm, giọng điệu đầy vẻ đắc ý:
- Ta nói là... ngươi hôm nay chắc chắn phải chết, à không, là toàn bộ Hằng Thiên Tông này sẽ phải chôn cùng ngươi ngày hôm nay.
Hằng Vương ú ớ:
- Hằng... Hằng... Mặc...
Hằng Mặc híp mắt lại, ghé sát tai vị Sư Tổ đang hấp hối, thì thầm bằng chất giọng rợn người:
- Đừng gọi ta bằng cái tên đó nữa, tên của ta là... HÀN MẶC!