Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 173: LAM - THỦY ĐẠI CHIẾN



Tại vùng bình nguyên biên cảnh, không khí vốn đang ẩm ướt bỗng chốc trở nên đặc quánh. Hai luồng uy áp từ bậc Luyện Hư kỳ bùng nổ, ép xuống mặt đất khiến cỏ cây xung quanh đều bị nghiền nát thành bụi cám.

​"ONG!"

​Tiếng kiếm minh vang lên xé toạc không gian. Trên tay Lam Đình, Lam Ba Vũ Kiếm rực sáng lam quang, cùng lúc đó Hoàng Luật cũng vung tay, Thủy Vân Hoàng Kiếm - Lục cấp hạ phẩm binh khí thoát vỏ, phát ra âm thanh thanh lãnh không kém.

​"UỲNH!"

​Lam Đình động thủ trước. Hắn dậm chân một cái, mặt đất nứt toác, thân ảnh hóa thành một đạo thủy quang tàn khốc lao vút đi. Hắn vận chuyển Lam Ba Vũ Quyết, kiếm trong tay múa may tạo thành hàng vạn giọt nước sắc lẹm treo lơ lửng.

​- Lam Ba Trệ Không! - Lam Đình quát lạnh.

​"OÀNH!"

​Vạn giọt thủy châu bỗng chốc hóa thành những mũi kim dài, mang theo sức mạnh xuyên thấu vạn vật lao thẳng về phía Hoàng Luật. Tốc độ nhanh đến mức tạo thành những tiếng nổ đì đùng liên hồi trong không trung.

​Hoàng Luật không hề nao núng, đôi mắt ông rực sáng, Thủy Vân Kiếm Quyết vận chuyển. Ông vung ngang thanh hoàng kiếm, linh lực thuộc tính Thủy dâng trào như thác đổ.

​- Thủy Vân Chân Giới!

​"ẦM!"

​Một màn chắn bằng Thủy linh lực mềm mại nhưng dày đặc xuất hiện, bao bọc lấy thân hình Hoàng Luật. Vạn kim thủy của Lam Đình đâm vào màn chắn, tạo ra những tiếng va chạm chói tai như kim loại đập vào nhau. Dư chấn từ vụ va chạm khuếch tán ra xung quanh, khiến gốc cổ thụ ngàn năm phía sau rung lắc dữ dội, thân cây bắt đầu xuất hiện những vết nứt to lớn.

​Không để đối phương kịp thở, Lam Đình lại xoay người, kiếm khí từ Lam Ba Vũ Kiếm bỗng chốc hóa thành những luồng sóng xanh thẳm cuộn trào.

​- Vũ Dạ Điệp Sát!

​"UỲNH! UỲNH! UỲNH!"

​Mỗi đường kiếm hắn chém ra đều mang theo áp lực của một vùng biển cả, linh lực nổ tung giữa hư không. Hoàng Luật vẫn giữ vững phong thái vương giả, ông bước lên một bước, Thủy Vân Hoàng Kiếm chỉ thẳng lên trời, Thủy linh lực quanh thân bùng phát cường đại hơn nữa.

​- Vân Thủy Nộ Triều!

​"OÀNH!!!"

​Một cột nước khổng lồ từ dưới lòng đất phun trào lên, hòa quyện cùng kiếm pháp của Hoàng Luật tạo thành một con sóng thần cao hàng chục trượng, trực tiếp đè ép lên những đạo kiếm khí của Lam Đình. Hai luồng Thủy linh lực cực hạn va chạm vào nhau, tạo thành một vụ nổ linh lực kinh hoàng.

​"ẦM!!!"

​Dư chấn của đòn đánh khiến mặt đất giữa hai vị hoàng đế bị xẻ dọc, tạo thành một khe vực sâu hoắm kéo dài hàng dặm. Gốc cổ thụ ngàn năm vốn sừng sững bấy lâu nay, dưới sức ép của hai bậc Luyện Hư kỳ, rốt cuộc không chịu nổi mà vỡ vụn thành trăm mảnh, gỗ vụn bay tứ tán trong màn mưa linh lực.

​Hai thân ảnh lướt qua nhau rồi đứng định lại ở hai đầu khe vực. Lam Đình khẽ nhếch môi, ánh mắt đầy vẻ cuồng nhiệt, trong khi Hoàng Luật vẫn trầm mặc, thanh bảo kiếm trên tay rỉ xuống từng giọt nước trong vắt, nhưng khí thế lại nặng nề như cả một vùng sông núi. Sức mạnh của Luyện Hư kỳ tại đây đã biến một vùng thảo nguyên xanh tươi trở thành một bình địa hoang tàn chỉ trong vài nhịp thở.

Tại trung tâm của sự hủy diệt, hai luồng linh áp bộc phát đến mức cực hạn, tạo nên một cảnh tượng kinh tâm động phách. Không cần thi triển chiêu thức, chỉ riêng việc hai vị Luyện Hư kỳ giải phóng linh hải đã khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh, nặng nề như thể hàng vạn cân thủy ngân đang đè nặng lên mặt đất.

​"UỲNH!"

​Mặt đất trong bán kính vài dặm quanh gốc cổ thụ đã nát vụn bắt đầu sụp xuống một lần nữa, tạo thành một vùng trũng khổng lồ do không chịu nổi sức nặng từ tu vi của hai vị quân vương.

"Răng...! rắc...!"

Những tiếng khô khốc vang lên liên hồi từ hư không khi linh lực của hai bên ép chặt lấy nhau, vặn xoắn mọi thứ hiện hữu trong tầm mắt. Dù chiến đấu điên cuồng, hoàng bào của cả hai vẫn tỏa ra linh quang bảo hộ, không một vết rách, bay phấp phới giữa cơn bão linh lực như minh chứng cho sự bất khả xâm phạm của bậc đế vương.

​Lam Đình cười lạnh, Lam Ba Vũ Kiếm trong tay hắn đột ngột xoay tròn, tạo ra một vòng xoáy linh lực màu xanh thẫm cuồng bạo.

​- Thủy Sát Chân Hình!

​"OÀNH!"

​Hàng vạn lưỡi đao kết tinh từ Thủy linh lực siêu mỏng xuất hiện, quay cuồng quanh thân Lam Đình như một cơn lốc xoáy sắc lẹm. Hắn lao đi như một tia chớp lam sắc, cơn lốc nước đi đến đâu, đất đá bên dưới bị nghiền thành bột mịn đến đó, không gian bị cày nát tạo thành những vệt rách dài xám xịt.

​Hoàng Luật đứng đó, gương mặt vẫn tĩnh lặng như mặt hồ đại ngàn. Ông chắp tay, Thủy Vân Hoàng Kiếm bỗng chốc rời khỏi tay, bay lơ lửng trước ngực và liên tục phân thân.

​- Thiên Thủy Nhất Sắc!

​"ONG!"

​Toàn bộ Thủy linh lực của Hoàng Luật hóa thành một mặt gương phẳng lặng, bao phủ kín cả bầu trời phía trên ông. Mỗi khi cơn lốc đao nước của Lam Đình va chạm vào mặt gương.

"ẦM!"

Âm thanh kinh thiên động địa lại vang lên. Mặt gương nước gợn sóng dữ dội nhưng lập tức phản chấn lại một lực tương đương, tạo thành những vụ nổ dây chuyền bạt hải ngay giữa không trung.

​Sức mạnh của Luyện Hư kỳ thực sự vượt xa sự hiểu biết của phàm trần. Họ giao chiến trên cao, nhưng mỗi một nhát chém hụt của Lam Đình đều có thể dễ dàng cắt đôi một ngọn núi nhỏ phía xa tít tắp, khiến bụi đá tung mù mịt một góc trời.

"OÀNH! ẦM!"

Liên tục là những âm thanh chấn động màng nhĩ, chấn động cả tâm can của bất cứ ai nếu có mặt tại đây.

​Mỗi lần hai thanh Lục cấp binh khí va chạm trực diện, một vòng tròn xung kích màu lam sẫm lại lan tỏa ra theo hình nan quạt, san bằng mọi chướng ngại vật trong tầm mắt, biến vùng bình nguyên vốn tươi đẹp giờ đây chỉ còn là một hố đen khổng lồ với những rãnh nước sâu hoắm. Sức tàn phá này kinh hoàng đến mức nếu không phải là tại vùng biên viễn hoang vắng, chỉ riêng dư chấn của cuộc chiến đã đủ để biến một tòa thành trì sầm uất thành bình địa trong chớp mắt. Cả hai vẫn lơ lửng giữa trời, khí thế càng lúc càng dâng cao, Thủy linh lực giao thoa tạo nên một màn sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ chiến trường.

Lam Đình khẽ nhếch miệng, nụ cười mang theo vẻ ngạo nghễ tột độ. Hắn đưa tay vuốt dọc Lam Ba Vũ Kiếm, cảm nhận độ rung cảm mãnh liệt của món Lục cấp binh khí, rồi lạnh lùng cất lời:

​- Thủy Vân Kiếm Quyết quả nhiên danh bất hư truyền. Một vương triều mới hơn một ngàn tuổi đời như Thủy Vân Quốc, quả thật có vốn liếng để kiêu ngạo.

​Hoàng Luật đứng đó, gương mặt vẫn âm trầm như mặt hồ trước cơn bão lớn. Ánh mắt ông sâu thẳm, nhìn thấu qua lớp sương mờ của linh lực, trầm giọng đáp trả:

​- Lam Ba Vũ Quyết của Lam gia cũng không tồi chút nào. Đáng tiếc dã tâm của ngươi đã đặt sai chỗ.

​"ỰC!"

​Lam Đình không nói lời thừa thãi, hắn đột ngột cắn đầu ngón tay, điểm một giọt tinh huyết lên chuôi kiếm. Ngay lập tức, toàn bộ Thủy linh lực trong bán kính mười dặm bị rút cạn một cách thô bạo, ngưng tụ lại thành hàng ngàn phân thân bằng nước đặc quánh.

- LAM BA VŨ QUYẾT - THỦY SÁT VẠN TƯỢNG!

​"UỲNH!"

​Hàng ngàn phân thân đồng loạt chuyển động, tạo thành một trận pháp sát nhân bao vây lấy Hoàng Luật từ mọi phía. Mỗi phân thân đều mang theo toàn bộ uy lực của bậc Luyện Hư kỳ, xé rách không gian lao vào tấn công.

​Hoàng Luật hít vào một hơi thật sâu, Thủy Vân Hoàng Kiếm trong tay ông bỗng chốc phát ra những tiếng ngân vang vọng đất trời.

​"ONG! ONG! ONG!"

​Ba tiếng ngân dài xé toạc mây mù. Từ trên tầng mây cao nhất, không gian bắt đầu vặn xoắn dữ dội thành một vòng xoáy khổng lồ. Một thanh cự kiếm ngưng tụ hoàn toàn từ Thủy linh lực tinh khiết nhất, dài hàng trăm trượng, dần dần hiện thế. Uy áp từ thanh kiếm này khiến mặt đất phía dưới lún xuống thêm vài trượng, dòng nước sông gần đó bị hút ngược lên không trung như đang bái kiến vị vua của mình.

​- THỦY THIÊN KIẾM!

​Hoàng Luật quát lớn, thanh cự kiếm từ bầu trời mang theo sức mạnh trấn áp quốc vận, đâm thẳng xuống chiến trường.

​"OÀNH!!!"

​Vụ va chạm giữa Thủy Thiên Kiếm và hàng ngàn phân thân Thủy Sát của Lam Đình tạo nên một thảm họa thực sự.

"ẦM! ẦM! ẦM!"

Những tiếng nổ liên hoàn vang động khắp vùng trời biên giới, chấn động lan xa hàng trăm dặm. Sức mạnh hủy thiên diệt địa của hai vị Luyện Hư kỳ lúc này đã khiến quy luật tự nhiên xung quanh hoàn toàn hỗn loạn. Mây đen cuộn trào, sấm sét bạo liệt phát ra từ sự ma sát giữa các luồng linh lực khổng lồ, tạo nên một khung cảnh tận thế rợn người.

​Giữa tâm bão của sự hủy diệt, hai vị hoàng đế vẫn đứng vững như hai cột trụ chống trời, điều khiển toàn bộ sức mạnh cực hạn của mình để nghiền nát đối phương. Khe vực dưới chân họ lúc này đã bị xé rộng gấp đôi, khói bụi và ánh sáng lam sắc đan xen, che lấp đi mọi thứ, chỉ còn lại ý chí kiên định của hai kẻ đang đứng trên đỉnh cao quyền lực.

...

Thủy Vân Hà,

bầu không khí lúc này dường như đã bị rút cạn dưỡng khí bởi sự hiện diện của cường giả Luyện Hư kỳ.

"UỲNH!"

​Giữa những nhịp thở gấp gáp của vạn quân, Hoàng Nam cùng chư vị cường giả Thủy Vân Quốc đột ngột khựng lại. Tất cả đồng loạt phóng tầm mắt về phía đường chân trời xa xăm, nơi tiếp giáp giữa biên cảnh hai nước. Tại đó, một cảnh tượng kinh tâm động phách đang diễn ra. Một thanh Thủy Thiên Kiếm khổng lồ, bao phủ bởi Thủy linh lực xanh biếc như muốn che lấp cả vầng thái dương, đang từ trên tầng mây cao nhất đâm thẳng xuống mặt đất.

​Dù cách xa hàng trăm dặm, nhưng uy áp của tuyệt kỹ trấn quốc vẫn khiến mặt sông Thủy Vân Hà gợn sóng liên hồi. Liệt Nghĩa siết chặt cán trường thương, đôi mày nhíu chặt lại, giọng nói trầm khàn đầy lo âu:

​- Bệ hạ đã ra tay rồi! Tình hình biên cảnh xem ra còn khốc liệt hơn chúng ta tưởng tượng.

​Ánh mắt Hoàng Nam hiện lên một tia phức tạp. Ông hiểu rõ, khi Hoàng Luật đã phải triệu hoán Thủy Thiên Kiếm, nghĩa là đối thủ Lam Đình cũng đã dốc toàn lực. Nỗi lo lắng cho huyết mạch và vận mệnh giang sơn dâng cao trong lòng vị Thái thượng hoàng.

​- Hừ!

​Một tiếng hừ lạnh đầy khinh miệt cắt ngang sự trầm mặc. Lam Hiệp đứng lơ lửng giữa không trung, tà áo xanh thẫm bay phần phật. Lão chẳng thèm nhìn về phía cự kiếm đang hiện thế ở phương xa, mà chỉ lạnh lùng phất tay một cái.

​"OÀNH!"

​Ngay lập tức, Thủy linh lực từ cơ thể lão lại tiếp tục bành trướng, hóa thành những luồng sóng xung kích màu xanh đen kịt, bao phủ lấy toàn bộ không gian mặt sông. Áp lực nặng nề khiến các chiến thuyền của quân Đông Kỳ bắt đầu phát ra những tiếng kêu răng rắc như sắp vỡ vụn. Lam Hiệp nhìn đám người phía trước bằng ánh mắt của kẻ săn mồi, gằn giọng:

​- Lo cho cái thân các ngươi trước đi!

​Dứt lời, lão vung tay tạo thành một vòng xoáy linh lực khổng lồ.

​"UỲNH!"

​Luồng Thủy linh lực cường đại một lần nữa ép xuống. Sự bành trướng này không chỉ là tấn công, mà còn là sự áp chế tuyệt đối về đẳng cấp. Mười vị trưởng lão phía sau Hoàng Nam đồng loạt biến sắc, linh lực trong cơ thể họ bị uy áp của Luyện Hư kỳ làm cho đình trệ, hô hấp trở nên khó khăn.

​Hoàng Nam thu hồi ánh mắt từ phương xa, sắc mặt ông trở nên cực kỳ kiên định. Thủy Vân Kiếm trong tay ông lại một lần nữa bùng phát hào quang xanh thẳm. Ông không nói một lời hào nhoáng nào, chỉ lặng lẽ đứng chắn ở vị trí trung tâm, dùng chính tấm lưng của mình để che chở cho toàn bộ phía sau. Sự im lặng của vị Thái thượng hoàng lúc này còn nặng nề và uy dũng hơn bất cứ lời hiệu triệu nào.