Lam Huyền vừa mới ổn định được thân hình sau dư ba của cuộc va chạm, nàng vội vã xoay lưng lại. Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, sắc mặt nàng lập tức trở nên trắng bệch, không kìm được mà thất kinh hét lên:
- KHÔNG THỂ!!!
Phía bên kia, Lam Thắng đối diện trực diện với sát cơ của Minh Long ở khoảng cách gần như vậy, hắn hoàn toàn không thể che giấu nổi sự sợ hãi tột độ. Đôi chân hắn bủn rủn, toàn thân run rẩy không ngừng, chút nhuệ khí cuối cùng của một vương tử Lam Ba Quốc đã hoàn toàn tan biến.
- Chết cho ta!
Tiến Trung gầm lên một tiếng đầy giận dữ. Đại đao trong tay hắn mang theo Thủy thuộc tính bạo liệt cuồn cuộn vung lên nhằm cứu nguy cho Lam Thắng. Hắn thi triển tuyệt kỹ mạnh nhất:
- Hắc Thủy Bạo Kích!
Một luồng linh lực màu đen sẫm mang theo áp lực nặng nề của đại dương thu nhỏ bao phủ lấy lưỡi đao, xé gió chém thẳng vào đầu Minh Long.
Tuy nhiên, Minh Long chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng.
"KENG!"
Huyền Ngân Song Đoản một lần nữa thể hiện uy lực của một món Ngũ cấp cực phẩm binh khí. Một đường đao vàng rực vạch ra giữa không trung, dễ dàng chém tan nát thanh đại đao của Tiến Trung như chém vào một khúc gỗ mục. Những mảnh vụn của binh khí bay tứ tán, Tiến Trung thất kinh hồn vía, đồng tử co rụt lại vì kinh hãi.
"TRU!!!!"
Ngay lúc đó, Thiềm Tật Kim Lang từ sâu trong đan điền của Minh Long gào thét vang trời. Kim Quang Lôi lực rực rỡ bành trướng đến cực hạn, hóa thành một đạo lang hình khổng lồ đầy uy dũng:
- Kim Lang Chi Nộ!
"OÀNH!"
"HỰ!"
Luồng Kim Lang Chi Nộ đánh trực diện vào nhục thân của Tiến Trung. Sức mạnh lôi đình cuồng bạo phá tan mọi lớp phòng ngự linh lực, khiến hắn bị hất bay ngược ra phía sau như một con diều đứt dây. Tiến Trung điên cuồng thổ huyết, nội tạng nát bấy, đôi mắt trợn tròn trắng dã trước khi rơi xuống mặt sông Thủy Vân Hà.
Nhưng sát chiêu vẫn chưa dừng lại ở đó.
"RÍTTTT!!!!!"
Tiếng ngàn điểu hót vang rợn người, Thiên Điểu rực rỡ xuất thế trên bàn tay còn lại của Minh Long. Cửu Trùng Minh Nhãn xoay chuyển quỷ dị, hoàn toàn khóa chặt mục tiêu, nhắm thẳng vào tâm mi của Lam Thắng mà lao tới.
Lam Hiệp đang mải mê giao chiến trên thiên không, chứng kiến cảnh tượng này thì phát điên, lão gầm lên một tiếng đầy nộ khí:
- KHÔNG!!! TÊN KHỐN KIẾP!!!!
"Oành!"
Bàn tay lão vươn ra, Thủy linh lực quét tan mọi thế công của chư vị cường giả đang bao vây xung quanh, lão vội vàng thi triển thân pháp, hóa thành một vệt hắc quang lao xuống ứng cứu.
Thế nhưng, mọi thứ đã quá muộn.
Lam Thắng lúc này tâm thần hoàn toàn sụp đổ, hắn chỉ biết trơ mắt nhìn cái chết đang ập đến. Thiên Điểu lạnh lùng giáng xuống, xuyên thấu tâm mi kết liễu mạng sống của Lam Thắng trong nháy mắt. Ngay khi thi thể hắn vừa đổ gục, Cửu Trùng Minh Nhãn lại một lần nữa lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, thu nạp thêm một linh hồn vào hư vô.
Tất cả diễn ra quá nhanh, chỉ trong vòng vài nhịp thở ngắn ngủi.
Sát khí ngút trời bùng nổ, Lam Hiệp chứng kiến tôn tử chết thảm ngay trước mắt thì đôi mắt lão vằn lên những tia máu đỏ rực, toàn thân run rẩy vì phẫn nộ đến tột cùng. Một cường giả Luyện Hư như lão lại để một tên kiến hôi Nguyên Anh hành sát tôn tử ngay dưới mí mắt, đây là nỗi nhục nhã không thể gột rửa.
- NGƯƠI PHẢI ĐỀN MẠNG!!!
Tiếng gầm thấu tận tầng không, chấn động cả một vùng trời.
"OÀNH!"
Thủy linh lực từ cơ thể Lam Hiệp tuôn ra như vỡ đê, hắc quang u ám bao phủ hàng dặm, át đi mọi luồng ánh sáng rực rỡ nhất. Luyện Hư chi lực cường đại bành trướng khiến không gian xung quanh điên cuồng vặn vẹo, tỏa ra áp lực kinh hồn bạt vía khóa chặt vị trí của Minh Long.
- Lam Ba Vũ Quyết - Hắc Thủy Vực!
"UỲNH! UỲNH! UỲNH!"
Lam Hiệp vỗ mạnh hai lòng bàn tay xuống hư không. Ngay lập tức, mặt sông Thủy Vân Hà chuyển sang màu đen kịt như mực, nước sông dâng cao hàng chục trượng, hóa thành những bức tường thành đen ngòm bao vây lấy Minh Long vào tâm điểm.
Trong Hắc Thủy Vực, trọng lực và áp lực của Thủy linh lực tăng lên gấp bội, mỗi giọt nước giờ đây nặng như chì, nhằm khóa chặt mọi đường lui của đối phương.
- Hự!
Minh Long trợn mắt, một luồng áp lực kinh khủng ập đến khiến lồng ngực hắn phập phồng vì khó thở, toàn thân nặng trĩu như bị vạn tòa đại sơn đè nặng. Cảm giác này hắn chưa từng kinh qua, đẳng cấp của lão già này so với kẻ mạnh nhất mà hắn từng đối đầu và chiến thắng là Thương Nghi quả thật là một trời một vực, hoàn toàn không thể so sánh. Hắn nhíu mày nhìn Lam Hiệp đang điên cuồng lao tới, thầm rủa sả:
- "Con bà nó... Luyện Hư mạnh đến mức này sao?"
Dù đã từng khải qua cảm giác bị lão già Luyện Hư viên mãn thần bí nghiền ép, nhưng khi đó hắn mới chủ là Kim Đan, chênh lệch đẳng cấp là quá lớn, căn bản chưa thể cảm nhận hết được uy lực của lão ta. Lần này thì khác, hắn hoàn toàn có thể cảm nhận được sức mạnh của Lam Hiệp đang tỏa ra.
Tuy nhiên, Minh Long không hề nao núng. Kim Quang Lôi lực trên người hắn nổ lách tách, chống chọi lại sự xâm thực của hắc thủy.
"VÚT!"
Phi Lôi Thần Thuật triển khai, cơ thể hắn vội vã dịch chuyển về một vị trí Lôi Ấn Tàn Ảnh phía xa đã được hắn đánh dấu sẵn từ trước đó.
"OÀNH!!!"
Ngay khoảnh khắc Minh Long vừa biến mất, một chưởng ấn cuồng bạo của Lam Hiệp giáng thẳng xuống vị trí cũ. Cú va chạm tạo ra một hố đen ngòm trên mặt sông, không gian bị xé toạc thành những vết nứt chằng chịt, dư ba hất văng mọi thứ xung quanh thành bình địa.
Lam Hiệp dừng khựng lại, vẻ mặt đầy bất ngờ khi thấy tên nhãi trước mắt vừa tránh né thành công thế công của lão:
- "Cái quỷ gì?"
Phía bên kia, Lam Huyền nén đau thương tiến lại gần thi thể Lam Thắng. Ánh mắt nàng hằn lên từng tia máu nhìn chằm chằm vào Minh Long với lòng căm thù ngút tận mây xanh. Nàng vội vã truyền âm cho Lam Hiệp:
- Hoàng gia gia, hắn chính là kẻ mà nhi thần đã từng nhắc tới, là kẻ đã giết Thương Nghi!
Lam Hiệp híp mắt, tia nhìn tham độc khóa chặt lấy Minh Long:
- Là kẻ này? Vậy thì Khởi Linh Phong đang ở trên người hắn?
Lam Huyền gật đầu khẳng định, sau đó nhìn Lam Thắng mà tự trách:
- Đúng là như vậy... Tất cả là vì nhi thần quá sơ suất, hoàng đệ đã...
Lam Hiệp lúc này thể hiện rõ tâm cảnh vững vàng của một cường giả Luyện Hư, lão bình tĩnh đáp lại, thanh âm lạnh thấu xương:
- Chuyện này tính sau, giờ ngươi tự trách cũng không có tác dụng gì. Mau chóng xốc lại tinh thần, bình ổn đại cục, tắm máu Thủy Vân Quốc để tế lễ Thắng nhi!
- Tuân mệnh hoàng gia gia! - Lam Huyền cắn răng gật đầu.
Lam Hiệp nhìn Minh Long bằng ánh mắt âm trầm đầy toan tính:
- "Tứ hệ linh căn? Lại còn sở hữu Khởi Linh Phong, để xem rốt cuộc ngươi còn có bí mật gì đằng sau!"
Lão âm thầm dò xét vị trí đan điền Minh Long, bất ngờ chấn kinh:
- "Cái gì? Ta lại không thể nhìn thấu được hắn?"
Minh Long nhìn chằm chằm vào cái hố đen ngòm vừa bị chưởng ấn của Lam Hiệp xé toạc, lồng ngực hắn phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở gấp. Khi vừa đặt chân đến chiến trường này, hắn đã kịp quan sát phần nào sức mạnh của lão ta khi giao phong cùng chư vị cường giả ngự trị trên thiên không. Thế nhưng, đặt lên bàn cân so sánh với uy lực của chưởng ấn vừa rồi, cảm giác quả thật là một trời một vực.
Sát chiêu ấy không chỉ đơn thuần là linh lực áp đảo, mà còn mang theo một thứ quyền năng chỉ có ở bậc Luyện Hư. Điều này cho thấy rằng, trong suốt thời gian giao chiến trước đó, Lam Hiệp chưa hề thực sự toàn lực ra tay. Lão ta chỉ đang vờn đuổi, tiêu mòn sinh lực của đối phương như một con mèo đang đùa giỡn với lũ chuột trong lồng.
Chư vị cường giả đang lơ lửng trên cao chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng vừa qua cũng đồng loạt biến sắc, tâm thần chấn động kịch liệt. Họ nhận ra một sự thật tàn khốc, đợt giao tranh kịch liệt vừa rồi, lão già kia chưa hề dốc túi toàn bộ thực lực. Một khi cường giả Luyện Hư bắt đầu nghiêm túc, cục diện này quả thật đã trở nên vô cùng gay go và hiểm nghèo.
Giữa tầng không trung mịt mù hắc khí, Hoàng Nam lúc này đang thở dốc vì những đợt tấn công liên hồi từ phe Lam Ba Quốc. Dù bản thân không hề bị thương nhờ vào tu vi thâm hậu và kỹ năng chiến đấu thượng thừa, nhưng việc liên tục hóa giải các chiêu thức hiểm hóc cũng khiến linh lực trong cơ thể ông tiêu hao không ít.
Ánh mắt Hoàng Nam khóa chặt vào bóng dáng của Minh Long phía dưới mặt sông. Khi nhìn thấy nam tử trẻ tuổi có thể thoát chết trong gang tấc dưới đòn đánh hủy diệt của Lam Hiệp, Hoàng Nam mới khẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm. Gánh nặng ngàn cân trong lòng ông tạm thời được trút bỏ, ít nhất là trong khoảnh khắc sinh tử vừa rồi, Minh Long vẫn còn bình an vô sự.
Lam Hiệp đứng chắp tay sau lưng, hắc quang quanh thân lão càng lúc càng đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh. Lão nhìn Minh Long và chư vị cường giả Thủy Vân Quốc bằng nửa con mắt, vẻ mặt đầy ngạo nghễ và lạnh lùng, chuẩn bị cho một cuộc thảm sát thực sự để rửa hận cho tôn tử.
"OÀNH!"
Lam Hiệp không còn kiềm chế, Luyện Hư chi lực từ cơ thể lão bùng phát như một cơn sóng thần đen kịch, nuốt chửng mọi ánh sáng le lói trên mặt sông Thủy Vân Hà. Không gian xung quanh lão bắt đầu rạn nứt, từng mảng hư không bị vặn vẹo đến biến dạng, tỏa ra một thứ áp lực mang tính hủy diệt chưa từng thấy.
Phía sau chiến tuyến, dù các binh sĩ đã chủ động lui lại, nhưng uy áp từ một vị Luyện Hư cường giả bộc phát toàn lực vẫn vượt quá giới hạn chịu đựng.
"Phốc! Phốc!"
Tiếng thổ huyết vang lên liên tiếp đầy thê lương. Hàng loạt binh sĩ sắc mặt trắng bệch, kinh mạch bên trong cơ thể không chịu nổi sức ép nghẹt thở mà vỡ tan, đổ gục xuống mặt sông lạnh lẽo. Minh Long cùng chư vị cường giả trên thiên không lập tức điều động toàn bộ linh lực hộ thân, tạo thành những màng chắn rực rỡ, thế nhưng áp lực đè nặng lên vai họ vẫn vô cùng khủng khiếp, khiến xương cốt kêu lên những tiếng rắc rắc khô khốc.
- TOÀN QUÂN LUI LẠI! - Hoàng Nam gầm lên một tiếng đầy uy lực, ra lệnh cho toàn quân.
A Tốc Cát Bát lập tức hưởng ứng, tiếng gầm của ông át cả tiếng gió:
- Thiết Kỵ Quân phối hợp cùng Đông Kỳ Quân, lập tức lui quân bảo toàn lực lượng!
Hồn Thiên Cung Chủ và Tàn Hương Giáo chủ cũng không dám chậm trễ, đồng loạt phát ra lệnh kỳ cho đệ tử bản môn lùi xa chiến trường trung tâm.
Minh Long nhíu mày, hắn liếc nhìn về phía hàng ngũ phía sau, nhận ra sự nguy hiểm nếu cứ tiếp tục duy trì cự ly này. Hắn truyền âm dứt khoát:
- Toàn bộ đệ tử Hằng Thiên Tông lui lại, cùng Đông Kỳ Quân trấn thủ, đề phòng quân Lam Ba thừa cơ tiến công!
Liệt Khang chắp tay, ánh mắt kiên định xoay người hô lớn:
- LUI!
Tiểu Mễ dù lòng đầy lo lắng, đôi mắt vẫn thủy chung dõi theo bóng lưng của Minh Long giữa vòng vây hắc khí, nhưng vẫn phải tuân lệnh rút lui. Minh Long lại đảo mắt sang Hoàng Di Linh. Thái tử lúc này đang gồng mình chống chọi, vết thương trước đó khiến sắc mặt hắn càng thêm nhợt nhạt dưới áp lực của Lam Hiệp.
- Thái tử, người đừng cố gượng nữa, mau lùi về phía sau! - Minh Long truyền âm đầy khẩn thiết.
- Bổn cung... còn đánh được! - Hoàng Di Linh nghiến răng, ánh mắt hằn học nhìn chằm chằm vào Lam Hiệp và Lam Huyền.
- Người nên lùi lại! - Minh Long khuyên nhủ:
- Thể trạng hiện tại của người không cho phép. Nếu người xảy ra mệnh hệ gì, thế cục Thủy Vân Quốc sẽ đại loạn. Chi bằng người hãy lui về chỉ huy Đông Kỳ Quân, bảo hộ nhị vị công chúa!
Minh Long nhìn thẳng vào ánh mắt của Bất Ca đang dõi theo mình từ xa. Nàng truyền âm đến hắn, giọng nói run rẩy:
- Ngươi... ngươi không được chết!
Minh Long không nói gì, chỉ nở một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin với nàng, môi hắn khẽ động truyền âm lại:
- Nàng chờ ta!
Hoàng Di Linh nghe Minh Long nói vậy cũng nhận thấy sự hợp lý, hắn hiểu rõ nếu ở lại rất có thể sẽ làm gánh nặng. Hắn cắn răng, thi triển thân pháp lui về phía Ngọc Linh và Bất Ca:
- LUI LẠI! TẤT CẢ LUI LẠI ĐẰNG SAU!
Khi thấy mọi người đã rút về khoảng cách an toàn, tránh được dư ba của trận chiến cấp độ cao này, Minh Long mới thực sự an tâm. Hắn ngước nhìn lên thiên không, bắt gặp ánh mắt thâm trầm của Hoàng Nam, hai người khẽ gật đầu rồi cùng lúc tiến lên phía trước.
Lam Hiệp cũng chậm rãi bước tới trên mặt nước đen kịch, mỗi bước chân của lão khiến không gian xung quanh rung chuyển bần bật. Lão nhìn Minh Long bằng nửa con mắt, giọng nói lạnh lùng vang vọng:
- Ngươi! Mau xưng danh tính!
Âm thanh vừa dứt, một luồng Luyện Hư chi lực cường đại tiếp theo lại quét ngang như một lưỡi dao vô hình. Chư vị cường giả vội vàng thủ thế sẵn sàng chiến đấu. Minh Long không hề né tránh, hắn ngẩng mặt nhìn thẳng vào đôi mắt tham độc của Lam Hiệp, thanh âm đanh thép vang lên:
- Ta! Minh Long, Tông Chủ Hằng Thiên Tông!
"KENG!"
Huyền Ngân Song Đoản ngân vang một tiếng lanh lảnh, lôi quang vàng rực bao phủ lấy thân đao khi hắn vào thế chiến đấu:
- ...Là kẻ hôm nay sẽ tắm máu ngươi!