Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 186: Ơ...!



Không gian bên trong Không Linh Giới dường như đông đặc lại theo từng nhịp thở của Minh Long. Kể từ khoảnh khắc hắn bắt đầu vận chuyển linh lực theo quỹ đạo của Hoàng Cực Chấn Thiên Quyết, một sự thay đổi âm thầm đầy chấn động đã diễn ra bên trong nhục thân. Khí tức của hắn dần dần tụ lại, trở nên trầm hùng và mang theo một loại uy áp vương giả khó lòng diễn tả.

​Dưới sự dẫn dắt của Lạc Hồng Linh Tự Cổ Kinh, linh lực trong kinh mạch hắn bị nén chặt, từng chút một chảy về phía đan điền. Chẳng rõ đã qua bao lâu, Minh Long vẫn ngồi đó, bất động tựa pho tượng đá. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, toàn bộ tâm trí đều dồn vào việc rèn đúc khối năng lượng khổng lồ đang nghịch chuyển bên trong.

​Cuối cùng, sau một hơi thở dài thanh thoát, Minh Long chậm rãi mở mắt.

​"Vù!"

​Một luồng ánh hoàng quang lập lòe ẩn hiện trong đồng tử, khiến ánh nhìn của hắn trong phút chốc trở nên sắc lạnh và đầy uy nghiêm. Hắn lập tức phóng thần thức vào bên trong để kiểm tra thành quả. Nơi đan điền vốn dĩ tĩnh lặng giờ đây đã xuất hiện một đường Hoàng Văn vàng kim lấp lánh, uốn lượn bao bọc lấy cốt lõi chân nguyên một cách hoàn mỹ.

​Minh Long chăm chú quan sát thành quả đầu tiên của mình, hắn không kìm được mà thốt lên:

​- Đẹp quá!

​Cảm nhận được sức mạnh từ đường văn ấy tỏa ra, hắn thấy như mình vừa được tiếp thêm một nguồn sinh lực vô tận. Lúc này, hắn mới sực nhớ ra việc quan trọng, liền ngẩng đầu hỏi Ngọc Nhi đang đứng quan sát gần đó:

​- Đã qua bao lâu rồi?

​Ngọc Nhi nhìn bộ dạng hăng hái của hắn, thản nhiên đáp:

​- Ngươi quá chăm chú nên quên để ý thời gian thôi, đã được hai mươi ngày rồi.

​Minh Long nghe xong thì trợn ngược mắt, hắn suýt chút nữa nhảy dựng lên khỏi mặt đất rồi gào lên:

​- CÁI QUỶ GÌ? HAI MƯƠI NGÀY? Ngươi nói thật đấy à? Chỉ để ngưng tụ một đường văn mà tốn tận hai mươi ngày của lão tử sao?

​Ngọc Nhi khoanh tay trước ngực, nàng hừ lạnh một tiếng rồi nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn một kẻ được lời còn khoe mẽ:

​- Vậy là tốc độ rất nhanh rồi đấy, ngươi còn muốn sao nữa? Cho ngươi biết điều này, chỉ những kẻ có tư chất đặc biệt tại Cầu Tiên Tinh Cầu này mới có thể cảm ngộ và tu luyện được công pháp này. Ngay cả những thiên tài kiệt xuất nhất cũng phải mất tới hai mươi năm mới ngưng tụ nổi một đường văn như thế.

​Nàng lấy hơi, rồi bồi thêm một cú dứt điểm vào sự kinh ngạc của hắn:

​- Ngươi dựa vào Lạc Hồng Linh Tự Cổ Kinh để hỗ trợ tu luyện, chỉ mất có hai mươi ngày đã thành công tạo ra một đường, thế là nhanh hay chậm?

​Minh Long nghe xong thì há hốc mồm, toàn thân cứng đờ vì chấn động. Hắn lắp bắp, trong lòng dậy sóng dữ dội:

​- Hai mươi năm... một đường văn mất tận hai mươi năm sao?

​Ngọc Nhi nhướn mày, nàng nhìn điệu bộ sững sờ của hắn mà không khỏi buồn cười:

​- Chứ ngươi muốn sao? Hai mươi ngày đổi lấy hai mươi năm khổ luyện của thiên tài, ngươi còn định đòi hỏi gì nữa hả?

​Minh Long hoàn toàn câm nín. Hắn nhìn lại đường Hoàng Văn lấp lánh trong đan điền, lòng trào dâng một cảm giác vừa hãi hùng vừa phấn khích. Hắn hiểu rằng mình đang nắm giữ một thứ quyền năng có thể khiến cả thế giới này phải khiếp sợ, và việc dành ra hai mươi ngày vừa qua quả thực là một món hời quá lớn.

Minh Long đứng lặng yên giữa Không Linh Giới, hắn cảm nhận rõ rệt từng thớ cơ và mạch máu đang rung động theo một nhịp điệu hoàn toàn mới. Sự chuyển biến bên trong cơ thể lúc này thực sự không hề nhỏ, một luồng sức mạnh cuồn cuộn như muốn phá kén chui ra. Hắn không nhịn được mà bật dậy, nhắm nghiền đôi mắt để cảm nhận trọn vẹn sự luân chuyển của dòng linh lực hoàng kim.

​"Oành!"

​Một tiếng nổ trầm hùng vang lên từ sâu trong đan điền, khí tức Nguyên Anh trung kỳ của hắn triệt để bùng nổ, tạo thành một cơn lốc vô hình quét sạch cát bụi xung quanh.

​"Vút!"

​Thân hình Minh Long hóa thành một đạo tàn ảnh, bay vút đến một ngọn núi đá sừng sững ở phía xa. Đứng trước vách núi cao chọc trời, hắn ngẩng mặt lên nhìn đỉnh núi, đôi mắt hiện rõ vẻ hưng phấn. Minh Long hạ thấp trọng tâm, thủ thế vững chãi, rồi vung tay dứt khoát tung thẳng một quyền trực diện vào ngọn núi.

​"Ong!"

​Đường Hoàng Văn trong đan điền bất chợt ngân vang một tiếng đầy uy nghiêm. Ngay sau đó, một luồng Hoàng Quang vàng kim rực sáng, cô đặc đến mức cực điểm bao bọc lấy nắm đấm của hắn.

​"RẦM!"

​Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên khiến cả ngọn núi khổng lồ rung chuyển dữ dội. Một quyền này mang theo sức mạnh khó lòng đong đếm, nện thẳng vào vách đá cứng nhắc. Tại điểm va chạm, một hố sâu hoắm lõm hẳn vào trong lòng núi, những vết nứt toác lan rộng như mạng nhện chằng chịt khắp bề mặt.

​Hoàng Quang Chấn Kích bộc phát đầy bá đạo, nó không chỉ phá vỡ lớp đá bên ngoài mà còn mang theo chấn lực cao tần, nghiền nát mọi kết cấu rắn chắc bên trong thành bụi mịn. Đất đá tuôn rơi rào rào, bụi mờ mịt cả một vùng, minh chứng cho uy lực khủng khiếp của loại công pháp mạnh nhất tinh cầu này. Minh Long nhìn vào nắm đấm vẫn vẹn nguyên của mình, trong lòng không khỏi kinh hãi về sức tàn phá mà hắn vừa tạo ra.

Minh Long đứng nhìn ngọn núi đá tan hoang trước mặt, lồng ngực phập phồng vì kinh ngạc. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, rồi lại nhìn đống đổ nát, không nhịn được mà thốt lên:

- Móaaaa, bá đạo như vậy! Trách sao người thường mất tới hai mươi năm mới ngưng tụ nổi một đường văn. Sư phụ ta phải có ngộ tính kinh thiên đến mức nào mới sáng tạo ra được loại công pháp mạnh thế này chứ?

​Ngọc Nhi khoanh tay trước ngực, nàng khẽ lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ sâu xa:

​- Không đúng, Trần Lộc không phải người tạo ra công pháp này.

​Minh Long nhướn mày, vẻ mặt đầy sự hiếu kỳ xen lẫn kinh ngạc:

- Vậy thì là ai? Nếu không phải sư phụ ta, là ai mới có thể đạt đến trình độ cao siêu này?

​Ngọc Nhi không đáp ngay. Nàng đăm chiêu nhìn vào một khoảng không vô định, đôi tay giơ lên ra hiệu cho hắn chờ đợi:

- Chờ một chút để trao đổi với Hệ Thống.

Sau vài nhịp thở yên lặng, nàng mới gật đầu nhẹ nhàng:

​- Được rồi, những thông tin này hiện tại cho ngươi biết cũng không vấn đề gì.

​"Vù!"

​Ngọc Nhi phất tay một cái, ngay lập tức một bảng thông tin rực rỡ hiện ra giữa không trung, chắn ngang tầm mắt của Minh Long. Những dòng chữ mang theo hơi thở cổ xưa cuộn trào như những đợt sóng lịch sử:

​*Hoàng Cực Chấn Thiên Quyết

​- Nguồn gốc: Được sáng tạo bởi Thượng Cổ Tôn Giả, vị cường giả mạnh nhất từng tồn tại trong lịch sử Cầu Tiên Tinh Cầu.

​- Từ ngàn vạn năm trước, thuở sơ khai của tinh cầu, bên cạnh Nhân tộc và Yêu tộc còn có sự hiện diện của Ma tộc hung hiểm. Đứng đầu là Tà Thiên Đế Chủ, kẻ mang dã tâm xóa sổ mọi chủng tộc khác để Ma tộc trở thành độc tôn.

​- Trước họa diệt vong, Thượng Cổ Tôn Giả đã đứng ra lãnh đạo liên minh Nhân - Yêu. Ngài sáng tạo ra Hoàng Cực Chấn Thiên Quyết để đánh bại Tà Thiên Đế Chủ, đẩy lui hoàn toàn Ma tộc về vùng tăm tối.

​- Sau cùng, Thượng Cổ Tôn Giả bước vào Độ Kiếp, vượt qua Thiên Kiếp hàng lâm và phi thăng thành tiên. Trở thành cường giả đầu tiên và cũng là duy nhất từng vượt Thiên Kiếp phi thăng thành tiên.

​- Trước khi rời đi, ngài lập ra Hoàng Văn Các tại trung tâm Cầu Tiên Tinh Cầu, giao cho đệ tử duy nhất trấn giữ. Suốt hàng vạn năm qua, dù Ma tộc luôn âm mưu vực dậy, nhưng nhờ sự trấn thủ của Hoàng Văn Các mà toàn bộ tinh cầu mới duy trì được bình ổn.

​- Các Chủ đương nhiệm của Hoàng Văn Các chính là Trần Lộc.

​Minh Long đọc xong, đôi mắt hắn trợn trừng, miệng há hốc không thốt nên lời. Hắn nuốt một ngụm nước bọt đầy khó khăn, trái tim đập liên hồi vì chấn động. Hóa ra cái vị sư phụ thường ngày có phần thần bí của hắn lại nắm giữ trọng trách khủng khiếp đến vậy.

​Hắn không chỉ đang tu luyện một môn công pháp mạnh mẽ, mà chính là đang tiếp nhận di sản của vị tiên nhân duy nhất trong lịch sử tinh cầu này. Áp lực và niềm tự hào cùng lúc dâng trào, khiến Minh Long đứng lặng người giữa Không Linh Giới đầy trầm mặc.

Ngọc Nhi khoanh tay, ánh mắt đầy vẻ nghiêm túc khi bổ sung thêm thông tin:

​- Có thể nói tại Cầu Tiên Tinh Cầu này, Hoàng Văn Các nắm giữ địa vị cao nhất, thậm chí những thế lực hàng đầu khác như Bách Bảo Các cũng vô pháp sánh bằng.

​Nàng đột ngột chỉ tay vào mặt hắn, nhấn mạnh từng chữ:

​- Còn ngươi...

​Minh Long ngơ ngác, hắn cũng tự chỉ ngón tay vào mũi mình, lắp bắp:

​- Ta? Ta thì sao?

​Ngọc Nhi gật đầu xác nhận:

​- Ngươi lại chính là Thiếu chủ của Hoàng Văn Các. Thấy sao hả?

​"Ực!"

​Minh Long nuốt một ngụm nước bọt đầy phấn khích, cảm giác như vừa trúng phải một giải độc đắc lớn nhất đời tu tiên. Hắn vỗ đùi đánh đét một cái, cười hố hố:

- Móaaa... Quả nhiên không uổng công lão tử sống một đời thanh liêm chính trực, cuối cùng cũng đến ngày được ôm lấy cây đại thụ ngàn năm này! Có cái danh hiệu này, sau này đi đâu mà chẳng được nể mặt?

​Ngọc Nhi bĩu môi, nàng nhìn bộ dạng đắc chí của hắn bằng ánh mắt khinh bỉ:

​- Là phúc hay họa còn chưa biết đâu, đừng có mà vội mừng.

​Minh Long lườm nàng một cái vì tội làm hắn mất hứng. Hắn lôi cuốn trục Hoàng Cực Chấn Thiên Quyết ra ngắm nghía lại lần nữa, nhưng rồi chợt nhận ra điều gì đó, hắn chép miệng:

​- Cơ mà... cuốn trục này dường như mới chỉ ghi chép tầng thứ nhất thôi thì phải?

​Ngọc Nhi gật đầu đáp lời:

​- Đúng vậy, lần này hắn ta chỉ tặng ngươi tầng thứ nhất để làm nền móng thôi.

​Minh Long gật gù, trong lòng bắt đầu mơ mộng. Mới tầng đầu đã mang lại sức mạnh bá đạo như thế, các tầng tiếp sau chắc chắn sẽ còn kinh khủng đến mức nào. Hắn hí hửng liên tưởng đến cảnh mình một tay che trời, sau đó lại bắt đầu ngồi xếp bằng xuống, định bụng sẽ thừa thắng xông lên để luyện thêm đường văn thứ hai.

​Ngọc Nhi đột nhiên nghiêng đầu, nàng nhìn hắn bằng ánh mắt đầy ẩn ý:

​- Ơ...! Thế ngươi định cứ ngồi đây mãi, không định đi gặp Bất Ca à?

​Minh Long như bị điện giật, hắn bật dậy như một lò xo, mặt biến sắc:

​- Chết cha! Quên mất, đã trôi qua hai mươi ngày rồi! Nàng ấy mà tưởng ta mất tích thì phiền phức lớn!

...

Hoàng cung.

​Tại căn phòng quen thuộc nơi Minh Long vẫn nghỉ ngơi hàng ngày, không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng sột soạt nhẹ nhàng. Đồ Nha đang lúi húi ngồi lau chùi vài vật dụng trên bàn gỗ, đột nhiên phía sau nàng, một luồng sáng lạ lùng hiện ra như một tấm màn hư không mỏng manh.

​Đồ Nha giật mình buông rơi chiếc khăn lau, nàng tiến lại gần quan sát. Từ bên trong tấm màn ánh sáng ấy, cái đầu của Minh Long đột ngột thò ra, đảo mắt ngó nghiêng khắp phòng một cách lén lút như sợ ai đó phát hiện. Đồ Nha mừng rỡ thốt lên:

​- A! Công tử! Người đã biến mất đi đâu mà lâu vậy? Các vị tỷ tỷ lo lắng đến phát sốt, cứ gặng hỏi muội mãi thôi!

​Minh Long thấy trong phòng chỉ có một mình Đồ Nha thì thở phào một hơi, nhưng vẫn giữ vẻ mặt vội vàng, hắn dặn dò gấp gáp:

​- Thời gian này ta có một chút chuyện quan trọng cần giải quyết gấp. Nếu có ai đến tìm, muội cứ bảo tạm thời ta không có ở đây, sẽ trở về sau một thời gian nữa nhé. Vậy nhé!

​Chưa kịp để Đồ Nha định thần lại, cái đầu của hắn đã thụt ngay trở lại vào bên trong tấm màn. Luồng sáng vụt tắt, để lại một không gian trống rỗng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đồ Nha đứng ngây người giữa phòng, cái khăn lau vẫn cầm trên tay, miệng lắp bắp:

​- Ơ...!