"Oành!"
Một luồng kình lực bùng phát dữ dội từ ngai vàng tựa như một cơn sóng thần vô hình càn quét khắp đại điện. Không khí xung quanh Vô Diệp Phong bỗng chốc đông đặc lại.
"Phốc!"
Lam Đình cả thân hình bị ép chặt xuống sàn đá cẩm thạch cứng lạnh. Tiếng xương cốt kêu răng rắc ghê người, lồng ngực bị nén chặt đến mức máu tươi từ miệng phun ra, nhuộm đỏ một mảng sàn điện.
Vô Diệp Phong ngả đầu ra sau ngai vàng, cất tiếng cười sảng khoái nhưng lạnh lẽo thấu xương:
- Ha ha ha! Lam Đình, ngươi tưởng trẫm là một tên ngu muội sao? Ngươi định bịa ra loại chuyện hoang đường nhất thiên hạ này để cầu xin sự thương xót của Vô Cực Đế Quốc cho cái mạng hèn của mình ư?
Lam Đình nằm bẹp dưới sàn, gương mặt biến dạng vì đau đớn. Hắn cắn chặt hàm răng đến mức bật máu, cố lấy chút tàn lực để khó nhọc mở miệng, từng chữ thốt ra đều mang theo sự tuyệt vọng nhưng vô cùng khẳng định:
- Thiên Hoàng Đế... nếu không tin... có thể trực tiếp sưu hồn của tiểu đế... hoặc Ngài chỉ cần sai người đi dò thám Thủy Vân Quốc là sẽ rõ... Tiểu đế dù có mười lá gan cũng tuyệt không dám có ý đồ qua mặt Bệ hạ!
Vô Diệp Phong thu lại nụ cười, đôi lông mày kiếm nhíu chặt. Ánh mắt hắn như hai lưỡi dao sắc lẹm, soi xét từng dao động nhỏ nhất trên gương mặt của Lam Đình. Đứng trước một vị cường giả Hợp Thể trung kỳ như hắn, Lam Đình thực sự không thể, cũng không dám có chút biểu lộ dối trá nào. Mọi sự sợ hãi và kiên định của kẻ đang nằm rạp dưới kia đều là thật.
Đến lúc này, Vô Diệp Phong mới phất tay, thu hồi luồng uy áp đáng sợ đang bao trùm đại điện. Không khí lập tức giãn ra, Lam Đình như người chết đi sống lại, lồng ngực phập phồng hít lấy hít để từng ngụm khí lạnh để bình ổn lại hơi thở.
- Nói! - Vô Diệp Phong buông lỏng một chữ lạnh lùng.
Lam Đình lồm cồm bò dậy từ vũng máu, hắn không dám lau vết máu trên khóe miệng, chỉ cung kính chắp tay, giọng run rẩy thuật lại:
- Kẻ hạ sát phụ hoàng tiểu đế... chính là tân Tông chủ của Hằng Thiên Tông.
Vô Diệp Phong nhướn mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc:
- Hằng Thiên Tông? Cái tông môn đó từ bao giờ lại có tân Tông chủ?
- Hồi bẩm Bệ hạ, hắn ta chỉ vừa mới xuất thế cách đây không lâu. Hắn là một kẻ quái dị, một thân chủ tu đến bốn loại thuộc tính, trong đó...
Nghe đến đây, vẻ bất cần đời trên gương mặt tuấn lãng của Vô Diệp Phong hoàn toàn biến mất. Hắn nghiêng người về phía trước, đôi mắt lóe lên sự hứng thú mãnh liệt:
- Trong đó làm sao? Nói tiếp!
Lam Đình hít một hơi thật sâu, giọng nói hạ thấp xuống:
- Trong đó... hắn còn sở hữu Dị phong Khởi Linh Phong.
Đại điện đột ngột rơi vào sự im lặng đến đáng sợ. Vô Diệp Phong không nói gì, hắn ngồi tựa lưng vào ngai vàng, đôi mắt xa xăm rơi vào trầm tư suy xét. Một tu sĩ mang trong mình bốn loại thuộc tính đã là điều không tưởng, nay lại còn nắm giữ được Khởi Linh Phong, thứ mà mà ngay cả những lão quái vật ở thượng tầng đại lục cũng thèm khát.
Nếu lời Lam Đình nói là thật, thì trên người tên tân Tông chủ này đang tồn tại một cơ duyên cực lớn, một loại sức mạnh đủ để lay chuyển trật tự của toàn bộ tinh cầu này.
...
Không biết đã qua bao lâu.
Vô Diệp Phong ngồi đó, những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên thành ngai vàng theo một nhịp điệu vô định. Bất chợt, hắn lên tiếng, giọng nói trầm thấp vang vọng vào khoảng không:
- Ngươi nghĩ sao?
"Vù!"
Một luồng khí tức dao động nhẹ, một thân ảnh đen gọn gàng bất ngờ xuất hiện phía dưới điện, chắp tay cung kính:
- Thần thấy Lam Đình có vẻ như đang nói sự thật. Bệ hạ nếu còn hoài nghi, cớ sao lúc nãy không sưu hồn hắn để nắm bắt vạn nhất?
Vô Diệp Phong khẽ nhếch môi, một nụ cười mang theo sự thâm trầm khó đoán:
- Đi theo trẫm bao nhiêu lâu, ngươi vẫn chưa hiểu trẫm sao?
Thần bí nhân hơi cúi đầu, trầm ngâm một lát rồi đáp lời:
- Cũng phải. Tên Lam Đình này đã biểu hiện như vậy, chắc chắn sẽ là một con chó săn trung thành để mưu cầu sự bảo hộ. Hắn vẫn còn tác dụng để sai khiến, hà tất phải sưu hồn khiến hắn trở thành phế nhân, thật là uổng phí một quân cờ.
Vô Diệp Phong không đáp lại, hắn thong thả phe phẩy chiếc quạt xếp trong tay, ánh mắt vẫn nhìn xoáy vào hư không như đang tính toán một bàn cờ lớn hơn rất nhiều. Thần bí nhân lại lên tiếng phá vỡ sự im lặng:
- Vậy kế đến Bệ hạ định...
"Xoạch!"
Vô Diệp Phong dứt khoát gấp quạt lại, thanh âm thanh thúy vang lên giữa điện vắng:
- Trẫm muốn ngươi trực tiếp đến Thủy Vân Quốc một chuyến.
- Thần...!!! Vậy còn ngũ vị điện hạ...?
Thần bí nhân hơi khựng lại, thân hình vốn đang bất động bỗng có một sự dao động rất nhỏ. Vô Diệp Phong ngả người ra sau ngai vàng, đôi mắt bắt đầu lim dim như đang thưởng thức sự biến hóa tâm lý của thuộc hạ. Hắn thong thả nói tiếp:
- Trẫm hoàn toàn tin tưởng ngươi. Với lại... - Hắn nhếch môi đầy ẩn ý:
- Dù sao Thủy Vân Quốc cũng từng là nhà của ngươi. Quyết định vậy đi, ngũ vị điện hạ chưa cần động tay vào chuyện này.
Thần bí nhân vội vàng chấn chỉnh tâm thức, chắp tay trị trọng:
- Tạ Bệ hạ tin tưởng. Thần nhất định sẽ không phụ lòng Bệ hạ.
Vô Diệp Phong gật nhẹ đầu, phất tay hững hờ:
- Đi đi.
- Rõ!
Nói xong, thân ảnh kia liền quay đầu lướt đi, động tác dứt khoát như một bóng ma. Thế nhưng, vừa bước đến cửa điện, tiếng của Vô Diệp Phong lại vang lên lần nữa, mang theo sức nặng khiến bước chân kẻ đó phải khựng lại:
- Nhớ kỹ...
Thần bí nhân quay đầu lại, nhìn về phía vị Thiên Hoàng đang ngồi cô độc trên ngai cao trong ánh sáng xanh mờ ảo. Vô Diệp Phong nhìn thẳng vào mắt hắn, nhả từng chữ rõ ràng:
- Kẻ này tên... Minh Long.
...
Không khí tại Trường An Thành ngày hôm nay tựa như một biển lửa đỏ rực rỡ và hân hoan. Thượng Quan phủ được trang hoàng đến mức xa hoa tột độ. Từ cổng chính trải dài ra khắp các ngõ phố là dải lụa đỏ thêu chỉ vàng óng ánh, hàng ngàn lồng đèn hỷ tết bằng gấm quý treo cao, tỏa hương trầm thơm ngát cả một vùng trời.
Bách tính đứng chật kín hai bên đường, tiếng bàn tán, tán thưởng vang lên như sóng triều:
- Nhìn xem! Sính lễ của Liệt gia dài đến mức đầu phố đã vào phủ mà cuối phố vẫn chưa thấy đoạn kết. Thật là một cảnh tượng nghìn năm có một!
- Thượng Quan đại tiểu thư tài sắc vẹn toàn, sánh vai cùng Nhị công tử Liệt gia anh dũng vô song, đúng là thiên tác chi hợp!
- Đại hỷ! Đúng là đại hỷ của Trường An ta! Phen này Thượng Quan phủ chắc chắn sẽ mở tiệc linh đình suốt ba ngày ba đêm cho mà xem!
Phía sâu trong khuê phòng được chạm trổ tinh xảo, Thượng Quan Yên Nhi ngồi lặng lẽ trước gương đồng. Nàng khoác trên mình bộ phượng quán hà phi lộng lẫy đến cực điểm, từng đường kim mũi chỉ đều đính trân châu đại hải tỏa sáng lung linh. Tạ Linh từ phía sau chậm rãi bước tới, tay cầm lược ngọc khẽ chải lọn tóc mây của nhi nữ, giọng nàng run rẩy vì xúc động:
- Nhi nữ của ta, cuối cùng cũng đến ngày này rồi.
Yên Nhi xoay người lại, nhìn mẫu thân với đôi mắt nhạt nhòa hơi nước, thanh âm đầy hoài niệm:
- Chỉ tiếc là phụ thân không được tận mắt thấy cảnh tượng này, không được thấy nhi nữ xuất giá.
Tạ Linh dịu dàng vuốt tóc nàng, ánh mắt hiền từ:
- Phụ thân con vẫn luôn dõi theo con từ cửu tiêu. Thấy nhi nữ tìm được bến đỗ vững chãi, chắc hẳn ông ấy cũng đang nâng chén tiêu dao mà vui mừng khôn xiết.
Nén lại dòng xúc động, Tạ Linh khẽ hỏi:
- Yên Nhi, lòng con thực sự cảm thấy hạnh phúc chứ?
Yên Nhi hơi khựng lại, trong tâm trí nàng bất chợt hiện về khoảnh khắc sinh tử năm ấy, hình ảnh Liệt Khang không chút do dự lấy thân mình làm khiên chắn cho nàng trước nhát kiếm lạnh lùng của Hàn Mặc. Ánh mắt nàng trở nên kiên định lạ thường, nàng khẽ mỉm cười, giọng nói trầm bổng như ý thơ:
- Thưa mẫu thân, giữa hồng trần cuồn cuộn, tìm được một người vì nhi nữ mà xem nhẹ tử sinh, ấy là phúc phận lớn nhất đời này. Huynh ấy đã dùng mạng sống để chắn gió che mưa cho nhi nữ, thì con nguyện dùng cả kiếp này để cùng huynh ấy họa nên bức tranh viên mãn. Có được chân tình sắt son như thế, nhi nữ còn mong cầu điều gì hơn?
Bên ngoài, tiếng kèn trống đột ngột nổi lên rộn rã, át cả tiếng ồn ào của bách tính. Đoàn rước dâu của Liệt gia đã hiện ra ở đầu phố trong tiếng reo hò dậy đất:
- Tới rồi! Nhị công tử tới đón tân nương rồi!
- Nhìn xem, Nhị công tử cưỡi Xích Thố oai phong biết bao, đúng là bậc trượng phu đầu đội trời chân đạp đất!
Liệt Khang hiên ngang trên lưng tuấn mã, hỷ phục đỏ rực bay phất phơ trong gió, vẻ mặt hào sảng của hắn khiến bao trái tim thiếu nữ phải thổn thức, chỉ hận bản thân không được đội lên đầu chiếc khăn trùm đỏ của Thượng Quan gia. Khi đứng trước cổng phủ uy nghiêm, nội tâm của hắn bỗng chốc trở nên hồi hộp, tim đập liên hồi như trống trận.
- Sao thế? Đường ra trận không sợ, nay đến trước cửa mỹ nhân lại chùn chân sao? Còn không mau vào đón tân nương!
Một giọng nói trêu chọc thân thuộc vang lên ngay sát bên tai. Liệt Khang giật mình quay đầu lại, đôi mắt mở to đầy ngỡ ngàng:
- Ơ! Tông... Tông chủ? Ngài đến từ bao giờ vậy?
Minh Long vội vàng lướt tới bám vai Liệt Khang, nhanh tay làm điệu bộ ra hiệu im lặng:
- Suỵt! Tông chủ gì chứ? Ở đây không có tôn ti, chỉ có tiểu đệ Minh Long lặn lội đường xa tới đây chung vui cùng huynh thôi.
Nói đoạn, Minh Long còn chắp tay, nháy mắt đầy tinh nghịch. Chứng kiến sự gần gũi và chân thành của người huynh đệ, mọi áp lực trong lòng Liệt Khang hoàn toàn tan biến. Hắn cười lớn, khí thế bừng bừng:
- Ha ha ha! Có đệ ở đây, ta tự tin hơn nhiều rồi!
Dưới sự cổ vũ của Minh Long và tiếng tung hô của bách tính, Liệt Khang hăng hái sải bước tiến vào Thượng Quan phủ.
Trong đại sảnh uy nghiêm của Thượng Quan phủ, không khí trầm mặc và trang trọng bao trùm khi nghi lễ bái biệt bắt đầu. Liệt Khang cùng Thượng Quan Yên Nhi trong sắc đỏ rực rỡ của hỷ phục đồng loạt quỳ gối, thành kính hành lễ trước Thượng Quan Huyền Phong và Tạ Linh. Những lời dặn dò về đạo nghĩa phu thê, về sự bao dung và gắn kết được bậc trưởng bối thốt ra trong niềm xúc động nghẹn ngào.
Sau đó, đôi tân nhân lặng lẽ tiến về phía linh sàng, thắp nén nhang trầm vái lạy trước bài vị của Thượng Quan Hàn Thương. Khói hương nghi ngút quyện lấy tâm tình, như lời hứa sắt son của Liệt Khang trước vong linh nhạc phụ rằng hắn sẽ dùng cả cuộc đời để che chở cho nhi nữ của ông.
Vừa lúc nghi lễ hoàn tất, bóng dáng bạch y của Minh Long thong thả tiến vào đại sảnh. Nhận thấy vị khách quý, Thượng Quan Huyền Phong lập tức đứng dậy, gương mặt không giấu nổi sự hân hoan:
- Minh Tông chủ! Ngài bận trăm công nghìn việc, hôm nay lại hạ giá đến đây chung vui cùng phủ chúng ta, thật là vinh hạnh tột cùng, Thượng Quan gia thật không biết lấy gì làm trân quý cho hết!
Tạ Linh và Yên Nhi cũng niềm nở gật đầu chào Minh Long. Hắn chắp tay, nụ cười trên môi vô cùng hòa nhã:
- Gặp qua Thượng Quan tướng gia, Thượng Quan phu nhân. Hôm nay là ngày đại hỷ của Liệt Khang huynh và Yên Nhi tiểu thư, ta chủ động đến đây cũng có chút quà mọn gọi là tấm lòng.
Nói đoạn, hắn phất tay, một chiếc hộp gỗ mun được chạm khắc tinh xảo hiện ra. Bên trong là cặp Phu Thê Trấn Tâm Ngọc tỏa ra linh lực ấm áp, dịu nhẹ. Đây là loại linh ngọc tủy hiếm có, giúp đôi lứa tu luyện tâm ý tương thông, xua tan tâm ma và vĩnh kết đồng tâm được hắn mua trong Cửa Hàng Hệ Thống, tận 5000 Xu Cổ Việt a. Minh Long nói tiếp với vẻ mặt chân thành:
- Ngoài ra, lý do thứ hai ta đến đây cũng là muốn được thắp một nén nhang cho Thượng Quan tướng quân. Một bậc trung thần nghĩa sĩ như ông, Minh Long ta vô cùng kính trọng.
Nghĩa cử cao đẹp của hắn khiến cả Thượng Quan phủ thêm phần nể phục. Sau khi thắp nhang xong, đoàn người rước dâu chính thức khởi hành. Tiếng pháo nổ giòn giã vang trời, dải lụa đỏ trải dài dọc theo các con phố lớn của Trường An, đưa tân nương rời phủ trong sự chúc phúc của hàng vạn bách tính.
...
Hoàng Đô.
Cuối cùng, đoàn rước cũng dừng chân trước Liệt phủ. Khung cảnh nơi đây hoành tráng không kém, nhưng lại mang đậm nét hào sảng của gia tộc võ tướng. Toàn thể khách quan đã có mặt đông đủ, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt chưa từng thấy.
Từ các vị văn võ bá quan quyền cao chức trọng, đến những bằng hữu lâu năm của Liệt Khang, ai nấy đều hân hoan nâng chén. Đặc biệt, sự hiện diện của các trưởng lão và đệ tử Hằng Thiên Tông trong lễ phục chỉnh tề đã mang thêm vẻ tiên phong đạo cốt cho buổi tiệc. Tiếng cười nói rộn rã hòa cùng tiếng đàn sáo vui tươi, rượu ngon chảy tràn trong những chén ngọc, mùi thức ăn thơm phức lan tỏa khắp không gian.
Bầu không khí tại Liệt phủ lúc này đã đạt đến đỉnh điểm của sự viên mãn. Ngay cả Ngọc Linh, Hoàng Di Linh, cùng A Tốc Cát Bát và A Tốc Bất Ca cũng đều có mặt đông đủ, khiến buổi đại hỷ thêm phần rạng rỡ.
Trên bục cao, Liệt Nghĩa ngồi ở vị trí trưởng bối, gương mặt ánh lên vẻ hài lòng khó giấu. Nhìn phu thê Liệt Khang đồng tâm đồng ý bước vào lễ đường, Bất Ca đứng bên cạnh Minh Long không khỏi lộ ra ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn khát khao thầm kín. Minh Long nhận ra tâm ý ấy, khẽ nhếch môi truyền âm:
- Sắp đến lượt nàng rồi mà, nôn nóng gì chứ?
Bất Ca đỏ bừng mặt, thẹn thùng lén đánh hắn một cái đầy duyên dáng. Giữa tiếng hò reo vang dội, tiếng hô kết bái rốt cuộc cũng vang lên trang trọng:
- Nhất bái thiên địa!
- Nhị bái cao đường!
Chỉ còn một bước cuối cùng, khi phu thê chuẩn bị giao bái để chính thức nên duyên, thì đột nhiên...
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Tiếng nổ kinh thiên động địa bộc phát ngay trên đỉnh đầu Liệt phủ. Hư không vạn trượng bỗng chốc bị một bàn tay vô hình xé toạc, để lộ một vết nứt đen ngòm như miệng vực thẳm. Tất cả thực khách đồng loạt ngước mắt lên trời, kinh hãi tột độ. Từ trong khe nứt không gian ấy, một giọng nói trầm thấp vang lên:
- Liệt gia hỷ sự, sao lại có thể thiếu ta được chứ?
Một thân ảnh từ từ bước ra. Đó là một nam tử với diện mục tuấn lãng đến mức yêu dị, ngũ quan sắc sảo như được tạc từ băng lạnh. Hắn khoác trên mình bộ hắc bào thêu chỉ vàng huyền bí, mỗi bước đi trên không trung đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Điều đáng nói là từ người hắn tỏa ra một luồng uy áp kinh hồn bạt vía, trấn áp toàn bộ Trường An Thành.
- Luyện Hư hậu kỳ! - Minh Long nhíu mày, ánh mắt trở nên vô cùng nghiêm trọng.
Ai nấy đều xôn xao:
- Luyện... Luyện Hư hậu kỳ.
- Quỷ thần thiên địa ơi... là Luyện Hư hậu kỳ.
Sự xuất hiện của vị cường giả này khiến toàn trường rơi vào thinh không. Liệt Nghĩa đang ngồi vững trên ghế bỗng không giữ nổi bình tĩnh mà bật dậy, tay run rẩy chỉ lên trời, giọng lạc đi vì kinh hoàng:
- Ngươi... sao lại có thể là ngươi?
Đáp lại sự chấn động đó, nam tử trên không trung khẽ nhếch môi cười nhạt, một nụ cười đầy tà mị và ngạo nghễ:
- Ta? Tại sao lại không thể là ta?
Thượng Quan Yên Nhi run rẩy nắm chặt lấy tay Liệt Khang, hơi thở dồn dập hỏi nhỏ:
- Phu quân... vị này là ai? Tại sao lại nhắm vào Liệt gia?
Liệt Khang lúc này không còn chút dáng vẻ của một tân lang hạnh phúc. Ánh mắt hắn vấy máu, sát khí bùng phát dữ dội, từng thớ cơ bắp trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn vì phẫn nộ. Hắn nghiến răng, thanh âm rít lên như đến từ địa ngục:
- Hắn... chính là... Huynh trưởng của ta!
Liệt Nghĩa gằn giọng, từng chữ như sấm nổ:
- Nơi đây đã không còn là nhà của ngươi nữa rồi... Liệt An!