Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 201: ĐÍCH THỊ LÀ NÓ



Ngay trong lúc Minh Long còn đang bàng hoàng về sự cộng hưởng kỳ lạ trong cơ thể, một thanh âm máy móc, vô hồn đột ngột vang lên trong thức hải:

​[Đinh! Hệ Thống thông báo: Chạm mặt Liệt An, xếp hạng 96 Tuyệt Thế Bảng - Kim Viêm thiếu tử.

- Tuổi: 150. Tu vi: Luyện Hư hậu kỳ.]

​Minh Long trợn ngược mắt, suýt chút nữa là hụt chân ngã. Hắn gào thét trong đầu với vẻ mặt không thể tin nổi:

​- Cái đậu xanh rau muống! Hạng 96 Tuyệt Thế Bảng? Lại còn 150 tuổi đã Luyện Hư hậu kỳ? Sao không nói với lão tử sớm một chút hả?

​Ngọc Nhi trong thức hải chỉ thản nhiên nhún nhún vai:

​- Thì giờ đối diện trực tiếp rồi mới có dữ liệu để nói đây. Ngươi than vãn cái gì?

​- Móaaaaa!!!! - Minh Long chửi thề một tiếng đầy uất ức:

- Lần này đúng là lành ít dữ nhiều rồi! Hạng 96 Tuyệt Thế Bảng, đây không phải là cái danh xưng hão, đó là một con quái vật thực thụ!

​Bên ngoài, Liệt An đứng lơ lửng, ánh mắt vàng rực nhìn chằm chằm vào trạng thái Thân Hóa Đại Nhật của Minh Long với vẻ đầy thú vị:

​- Hằng Thiên Quy Nguyên Quyết? Lấy Thái Dương chi lực làm chủ đạo, tựa như một mặt trời thu nhỏ... Không tồi!

​Hắn khẽ nhếch miệng, một nụ cười đầy tà khí và ngạo nghễ hiện rõ. Bất chợt, Liệt An dang rộng hai tay, thanh âm trầm hùng vang vọng khắp vùng biên giới:

​- Hừ! Nhưng ngươi nên biết một điều... ở đây, chỉ có thể có một mặt trời duy nhất tồn tại mà thôi!

​"Oành!"

​Một luồng Kim Viêm chi lực khủng khiếp từ cơ thể Liệt An triệt để bành trướng. Không gian xung quanh hắn nổ tung, từng quầng lửa vàng kim rực rỡ như những dải lụa thần thánh cuộn trào, thiêu đốt mọi thứ. Ngọn lửa này không giống bất kỳ ngọn lửa thông thường nào, nó mang theo một loại linh tính đáng sợ, vừa uy nghiêm vừa tàn bạo, khiến ngay cả bầu trời cũng bị nhuộm thành một màu hoàng kim lộng lẫy nhưng đầy chết chóc.

​Biển lửa vàng kim cuồn cuộn lan ra hàng trăm trượng, biến bãi đất trống thành một chảo lửa vĩ đại. Liệt An đứng giữa tâm điểm của vầng hào quang đó, mái tóc dài tung bay, toàn thân hắn rực rỡ như một vị dương thân vừa giáng thế. Hắn nhìn xuống Minh Long, giọng nói đầy quyền uy:

​- Đó... chính là ta!

Lần này, áp lực đè nặng lên vai Minh Long thực sự đã vượt xa mọi đối thủ hắn từng đối mặt. Liệt An đứng trên cao, tà áo tung bay giữa biển lửa, ánh mắt nhìn xuống đầy vẻ ban ơn của một kẻ ngự trị Tuyệt Thế Bảng:

​- Đỡ được nhất kích của ta, ngươi quả thực là tên Nguyên Anh mạnh nhất mà ta từng gặp. - Liệt An lạnh lùng nói, thanh âm như sấm động:

- Tuy nhiên, Minh Long à, kiến hôi suy cho cùng vẫn chỉ là kiến hôi. Một chút thiên phú đó không đủ để san lấp ranh giới giữa người và thần đâu.

​Áp lực từ Kim Viêm chi lực quá mạnh, khiến không gian xung quanh Minh Long như bị đông đặc lại. Hắn cảm thấy từng thớ cơ trên cơ thể mình đang run rẩy, lồng ngực như bị bóp nghẹt bởi nhiệt độ cao tột độ. Minh Long nghiến răng đến mức bật máu, thầm chửi thề:

- "Khốn khiếp, áp lực này... hắn thực sự muốn nghiền nát mình ngay lập tức!"

​Không để Minh Long có nửa giây để thở, Liệt An đột ngột kết chưởng ấn. Động tác của hắn nhanh đến mức để lại tàn ảnh, Kim Viêm chi lực lần này bùng nổ còn mạnh hơn trước gấp bội, hóa thành một đại thủ ấn rực lửa bao trùm cả bầu trời biên giới.

​Minh Long trợn mắt kinh hãi. Hắn nhận ra tên này kết ấn quá nhanh, dù hắn có vận chuyển Lôi Lang Hành Ảnh đến mức cực hạn, vắt kiệt từng giọt lôi lực cuối cùng trong huyết quản cũng không thể thoát khỏi phạm vi oanh tạc của đại chưởng.

​- Muốn dứt điểm sao? Không dễ thế đâu! - Minh Long gầm lên.

​Hắn giơ tay kết trảo rồng hướng thẳng lên thiên không, toàn lực kích hoạt tuyệt kỹ:

​- NGỰ HỎA THÀNH BĂNG!

"VÙ!"

​Từ sâu trong đan điền, luồng Tử Kim Băng Khí lạnh thấu xương bành trướng mãnh liệt, hóa thành một cột băng tím thẫm đan xen sắc vàng lao vút lên chống đỡ đại chưởng. Sự va chạm giữa nóng và lạnh tạo ra những tiếng nổ xèo xèo chói tai, sương mù bao phủ cả một vùng.

​Tuy nhiên, thực lực chênh lệch quá lớn đã hiển hiện ngay lập tức. Dù chưởng ấn của Liệt An có bị khựng lại do tác động làm chậm của băng khí, nhưng chỉ trong tích tắc.

"RĂNG! RẮC!"

Kim Viêm chi lực đã thiêu rụi hoàn toàn lớp phòng ngự của Minh Long. Tử Kim Băng Khí rạn nứt rồi vỡ tan tành như thủy tinh.

​"Phốc!"

​Đại chưởng ấn giáng thẳng xuống lồng ngực Minh Long. Trạng thái Thân Hóa Đại Nhật bùng lên rực rỡ lần cuối, đóng vai trò như một tấm lá chắn sống cứu hắn khỏi việc bị nghiền thành thịt vụn. Nhưng sau cú va chạm kinh hoàng đó, Thân Hóa Đại Nhật cũng triệt để tan biến.

​- Khụ!

​Minh Long bị đánh bay ngược như diều đứt dây. Thân hình hắn vẽ nên một đường cung dài trên không trung, vệt máu đỏ tươi phun ra liên tục, nhuộm đỏ cả một khoảng đất. Hắn đập mạnh xuống mặt đất hoang vu, cày nát một rãnh dài hàng chục mét trước khi dừng lại trong sự đau đớn tột cùng. Mọi thứ trước mắt hắn bắt đầu nhòe đi, hơi thở trở nên dồn dập và đứt quãng.

Liệt An từ trên cao hạ chân chạm đất, hắn bước đi thong thả giữa những làn khói bụi còn chưa tan hết, ánh mắt nhìn Minh Long đầy sự thích thú:

​- Ồ! Ngươi cũng lì đòn quá nha. Ta bắt đầu thấy tiếc nếu phải giết ngươi sớm đấy, Minh Tông chủ.

​- Aaa.... - Minh Long ôm chặt lồng ngực, cơn đau từ nội tạng truyền đến khiến mặt hắn biến dạng. Hắn rít qua kẽ răng:

- Con bà nó đau quá! Hỏa lực gì mà đáng sợ thế này?

​Ngọc Nhi trong thức hải nghiêm giọng nhắc nhở, không còn vẻ trêu đùa như trước:

​- Dù ngươi đang sở hữu Dị Băng rất mạnh nhưng suy cho cùng ngươi mới chỉ là Nguyên Anh, căn bản không thể trực diện đối đầu với Dị hỏa Luyện Hư kỳ. Ngươi đang lấy trứng chọi đá đấy!

​- Khụ... ừ... ta biết rồi.

​Minh Long dùng tay chống xuống đất, run rẩy đứng dậy. Hắn quệt ngang dòng máu đỏ tươi nơi khóe miệng, ánh mắt lấy lại vẻ tự tin đến lạnh lùng. Hắn nhận ra, chưởng lực của Liệt An vừa mạnh vừa nhanh, nếu cứ đứng ở tầm xa, hắn chỉ có nước làm bia đỡ đạn.

​- Nếu vậy... thì chơi cận chiến!

​"Keng!"

​Huyền Ngân Song Đoản ngân vang khi xuất hiện trên tay Minh Long.

"Vút!"

Không một giây chần chừ, hắn dứt khoát phóng đôi đao đi. Chuôi đao ẩn hiện Lôi Ấn Tàn Ảnh, xé toạc không khí lao đến vị trí Liệt An.

​Phi Lôi Thần Thuật triển khai.

​Thân ảnh Minh Long đột ngột biến mất, ngay lập tức hiện ra ngay sát sườn Liệt An. Hắn nắm lấy song đoản, vung một đường chém chí mạng nhắm thẳng vào cổ đối phương. Liệt An hơi nhíu mày kinh ngạc:

​- "Khả năng gì thế này? Tên này quá nhanh!"

​"Keng!"

​Một âm thanh khô khốc vang lên.

- CÁI QUỶ...!!!

Trong ánh mắt kinh ngạc của Minh Long, Liệt An chỉ dùng hai bàn tay không đã bắt trọn lấy lưỡi song đoản. Dù cho Kim Quang Lôi Lực đang thét gào, điên cuồng oanh kích vào lòng bàn tay hắn, nhưng Liệt An vẫn đứng vững như bàn thạch. Ánh mắt hắn sắc lạnh, liếc nhìn đôi đao:

​- Ngươi rất nhanh... Hảo đao! Nhưng tiếc là... ngươi vẫn còn quá yếu.

"​Rắc! Keng!"

​Chỉ bằng một lực siết mạnh, đôi Huyền Ngân Song Đoản, món vũ khí đã theo Minh Long bấy lâu vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Minh Long gào lên đau đớn:

​- KHÔNG! Khốn kiếp!

​Trong cơn giận dữ, hắn vội xoay người, Khởi Kinh Phong thét gào trong lòng bàn tay.

"VÙ!"

​- TOÀN PHONG CHƯỞNG!

​Thế nhưng!

Liệt An chỉ cần lách nhẹ đầu là đã né được chiêu này một cách dễ dàng. Tốc độ phản xạ của một Luyện Hư hậu kỳ vượt xa khả năng Thấu Thị có thể nắm bắt. Minh Long còn chưa kịp bàng hoàng, Liệt An đã hạ thấp trọng tâm, Kim Viêm chi lực hội tụ đặc quánh nơi nắm đấm, giáng một quyền tàn khốc vào bụng hắn.

​- Chết tiệt! Thân Hóa Cửu U! - Minh Long cắn răng kích hoạt phòng ngự cuối cùng.

"Ầm!"

​Dù bóng tối của Cửu U đã bao phủ để giảm nhẹ lực đánh, nhưng uy lực của Kim Viêm thiếu tử vẫn quá kinh người. Minh Long bị đấm bay mạnh xuống nền đất hoang vu, tạo thành một hố sâu thăm thẳm, đất đá văng tung tóe.

​Liệt An nghiêng đầu nhìn xuống hố sâu, nơi Minh Long đang nằm bất động, hơi thở đứt quãng, miệng mấp máy như muốn nói điều gì đó. Hắn gật gù, lẩm nhẩm:

​- Để xem nào, một thân tu luyện Lôi, Băng, Phong... ta nhớ rằng tên Lam Đình nói ngươi chủ tu bốn loại linh căn cơ mà? Loại thứ tư đâu?

​Dưới đáy hố, Minh Long khẽ nhếch khóe môi đầy máu, âm thanh nhỏ đến mức chỉ mình hắn nghe thấy:

​- B... B... BẠO!

​Ngay sau gáy Liệt An, một đóa hoa màu đỏ thẫm rực rỡ đột ngột nở rộ từ hư không.

​"OÀNH!"

​Bát Hoang Phá Diệt Liên bùng nổ. Quầng sáng đỏ thẫm nhuốt chửng hoàn toàn thân ảnh hoàng kim của Liệt An, tạo thành một cột khói lửa khổng lồ dựng đứng giữa trời biên thùy.

Khói bụi từ vụ nổ dần tan đi dưới ánh mắt đầy mong chờ của Minh Long. Hắn nén đau, cố sức ngẩng đầu dậy từ dưới hố sâu, hy vọng nhìn thấy một Liệt An gục ngã. Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với kỳ vọng của hắn, thân ảnh hoàng kim kia vẫn đứng vững.

​Liệt An chỉ bị đẩy lùi vài chục trượng, đôi chân hắn cày nát mặt đất tạo thành hai rãnh sâu hoắm. Tà áo vốn dĩ cao quý nay đã cháy xém loang lổ, nhưng khí thế của hắn không hề giảm sút. Bao quanh cơ thể Liệt An lúc này là một lớp Kim Viêm Thuẫn rực rỡ, dù trên bề mặt chằng chịt những vết rạn nứt nhưng vẫn kiên cường bảo hộ chủ nhân.

​Minh Long bàng hoàng, cổ họng đắng ngắt:

​- "Cái... cái quỷ gì thế này? Bát Hoang Phá Diệt Diễm cũng không thắng được thứ Kim Viêm chi lực kia sao?"

​Liệt An chậm rãi chống tay đứng dậy, hắn thổi nhẹ một làn khói đen còn vương trên vai, gương mặt lộ ra một nụ cười quỷ dị:

​- Phù! Ra là vậy... Tình báo từ tên Lam Đình vẫn còn chút thiếu sót lớn. Ngươi không chỉ sở hữu Khởi Linh Phong, mà còn giấu giếm thứ này.

​Hắn cười gằn, giọng nói run rẩy vì một sự hưng phấn điên cuồng. Đôi mắt vàng kim của hắn lúc này không còn sự khinh khỉnh, mà bị thay thế bởi một sự thèm khát tột độ, như thể một kẻ chết đói vừa nhìn thấy bàn tiệc ngàn năm:

​- Ngươi biết không? Thứ mà đám người Liệt gia bao đời nay điên cuồng thèm khát tìm kiếm, thứ mà bọn hắn chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, rốt cuộc lại nằm trên người một tiểu tử như ngươi. Bọn hắn cố gắng tạo ra thứ Liệt hỏa tầm thường đó cũng chỉ để mô phỏng lại uy lực của nó mà thôi...

​Liệt An liếm môi, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào Minh Long như nhìn một kho báu vô giá:

​- Chính là nó... Đích thị là nó!

- BÁT HOANG PHÁ DIỆT DIỄM!