- Ngon! Ra được đồ Thất cấp!
Minh Long hào hứng reo lên một tiếng đầy phấn khởi. Hắn lập tức tập trung tinh thần, không chút do dự mà ra lệnh cho Hệ Thống triệu hoán vật phẩm ra ngoài ngay tại chỗ.
- Hả, cái quỷ...?
"ẦM!!!!!!!!"
Một tiếng động kinh thiên động địa, nặng nề đến tột cùng đột ngột vang lên xé toạc không gian Không Linh Giới. Cảnh tượng tiếp theo diễn ra quá nhanh khiến Minh Long hoàn toàn không kịp trở tay. Một chiếc chuông khổng lồ từ trên hư không rơi thẳng xuống, trực tiếp đè bẹp dí hắn bên dưới đáy chuông.
- Phốc! Nặng quá!
Từ trong không gian tối tăm dưới gầm chuông, Minh Long phun ra một ngụm khí u uất, toàn thân ê ẩm. Hắn phải vận dụng đến toàn bộ man lực nhục thân của một tu sĩ Hóa Thần trung kỳ mới chật vật lồm cồm bò thoát ra ngoài.
Sau khi thoát thân, Minh Long đứng dậy phủi sạch bụi bẩn trên người, ngước mắt kinh ngạc quan sát khối bảo vật sừng sững trước mặt. Chiếc chuông này có kích thước vô cùng khổng lồ, to lớn như một tòa tháp nhỏ cao vài trượng, chiếm trọn một góc lớn không gian. Toàn thân chuông được đúc từ chất liệu đồng đen viễn cổ pha lẫn huyền thiết trầm tích, toát ra ánh kim mờ tối nhưng đầy uy nghiêm. Trên bề mặt chuông khắc họa vô số đạo phù văn uốn lượn tinh xảo, cổ xưa. Một tầng sương mù trọng lực vô hình bao phủ xung quanh, khiến mặt đất dưới chân chiếc chuông hơi lõm xuống vì sức nặng khủng khiếp của nó.
Ngay khi Minh Long vừa chạm tay vào lớp đồng lạnh lẽo, một dòng thông tin chi tiết lập tức truyền thẳng vào thức hải của hắn:
* Thất cấp trung phẩm pháp bảo - Thiên Quân Trọng Chung.
- Nguồn gốc: Được tạo ra bởi Huyền Thiết Tử, một trong những Luyện Khí Sư hàng đầu của Cầu Tiên Tinh Cầu. Thiên Quân Trọng Chung đã hoàn toàn thất lạc sau khi Huyền Thiết Tử qua đời.
- Sức mạnh: Người sử dụng vận chuyển linh lực để rung chuông, tạo ra các đợt sóng âm hình vòng cung phát tán ra xung quanh nhằm mục đích tấn công. Tiếng chuông vang lên có khả năng áp chế, đóng băng và tàn phá hủy diệt cả thể xác lẫn linh hồn của đối phương trong phạm vi bao phủ. Mỗi tiếng chuông gầm vang tựa như có vạn mã phi nước đại, thiên quân giáng thế nghiền nát tâm trí kẻ thù, vì vậy nên nó mới có tên gọi là Thiên Quân Trọng Chung.
Sau khi tiếp nhận toàn bộ thông tin về nguồn gốc và sức mạnh của Thiên Quân Trọng Chung, Minh Long chép miệng một cái đầy vẻ hứng thú:
- Để gõ thử xem nào!
Hắn không do dự, lập tức ép ra một giọt tinh huyết nhỏ thẳng lên bề mặt đầy phù văn cổ xưa của chiếc chuông khổng lồ. Giọt tinh huyết nhanh chóng thấm sâu vào lớp đồng đen viễn cổ, thiết lập một sợi dây liên kết linh hồn bền chặt.
Sau khi hoàn tất thủ tục nhận chủ, Minh Long đứng trước khối bảo vật cao vài trượng, hít sâu một hơi. Hắn vận chuyển linh lực dồi dào vào lòng bàn tay, dứt khoát đánh mạnh một chưởng vào thân chuông để thử nghiệm uy lực.
"BOONG!!!!!!!!"
Một tiếng chuông trầm đục, vĩ đại và nặng nề đến tột cùng đột ngột bùng phát, chấn động khắp Không Linh Giới. Tiếng gầm vang ấy tựa như có vạn mã phi nước đại, thiên quân giáng thế nghiền nát mọi thứ. Sóng âm mang theo sức mạnh áp chế hữu hình hóa thành một vòng tròn sóng xung kích khủng bố quét ngang qua hư không, làm vặn xoắn và chấn động dữ dội toàn bộ không gian lân cận, khiến mặt đất nứt toác ra từng rãnh sâu.
Ở một góc không gian gần đó, con rùa nhỏ vốn đang nằm ườn bụng ngủ một cách vô cùng thư thái, lười biếng liền bị tiếng chuông này làm cho giật nảy mình, bật dậy. Sức mạnh áp chế kinh người của pháp bảo Thất cấp trung phẩm khiến nó hoảng sợ tột độ. Con rùa nhỏ vội vàng dùng hai chân trước ôm chặt lấy hai tai, ba chân bốn cẳng cuống cuồng chạy thục mạng ra một góc thật xa để trốn, gương mặt lộ rõ vẻ uất ức.
Chứng kiến luồng sóng xung kích hủy diệt cùng phản ứng hoảng hồn của con rùa nhỏ, Minh Long trừng lớn hai mắt, gương mặt đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn phấn khích mà thốt lên:
- Hảo pháp bảo a!
Minh Long ngước mắt nhìn khối bảo vật sừng sững cao vài trượng trước mặt, gương mặt thoáng chút méo xệch khi chợt nhận ra một vấn đề nan giải. Hắn quay sang nhìn Ngọc Nhi, gãi đầu hỏi:
- Cơ mà... nó luôn to như thế này à? Không thu nhỏ được sao?
Ngọc Nhi khoanh tay trước ngực, thẳng thừng lắc đầu dập tắt hy vọng của hắn:
- Không được đâu! Vốn dĩ trạng thái ban đầu của nó đã thế rồi.
Minh Long đưa tay vuốt vuốt cằm, suy nghĩ một lát rồi tặc lưỡi tự an ủi bản thân:
- Thôi kệ, không vấn đề gì.
Hắn thầm kiểm tra lại đan điền, cảm nhận lượng linh lực vừa mất đi sau chưởng thử nghiệm vừa rồi. Sắc mặt hắn hơi trầm xuống, tự đưa ra đánh giá:
- Một lần đánh chuông, tiêu hao linh lực cũng không ít a!
Ngọc Nhi gật đầu, lên tiếng giải thích để hắn hiểu rõ bản chất của món pháp bảo Thất cấp trung phẩm này:
- Đương nhiên rồi. Nó được tạo ra vốn là để dành cho cường giả từ Hợp Thể trung kỳ trở lên sử dụng. Ngươi hiện tại đang là Hóa Thần kỳ vẫn có thể rung chuông được đã là tốt rồi.
Minh Long cảm thấy tinh thần vô cùng phấn chấn. Hắn vỗ vỗ hai tay, quyết định tạm thời gác khối đồng khổng lồ sang một bên:
- Được rồi, cứ để nó ở đó. Lại có thêm thủ đoạn mới rồi.
"Ong!"
Viêm Minh Kiếm trên tay hắn lập tức rực sáng, tỏa ra những luồng hỏa khí đỏ rực như dung nham cùng sắc kim quang chói mắt. Minh Long nhìn thanh bảo kiếm mới, ánh mắt tràn đầy sự kiên định:
- Có kiếm rồi, giờ bắt đầu luyện Hùng Vương Kiếm Điển thôi.
Ý thức của hắn nhanh chóng chìm sâu vào trạng thái bế quan, bắt đầu lĩnh ngộ những chiêu thức tối cao trong kiếm điển.
...
Tại đại điện nguy nga, tráng lệ nhưng tràn ngập sát khí của hoàng cung Vô Cực Đế Quốc.
- Liệt An... đã chết!
Giọng nói lạnh lùng, âm trầm của Vô Diệp Phong vang lên. Hắn ngồi chễm chệ trên ngai vàng cao cao tại thượng, ánh mắt sắc lẹm nhìn xuống năm thân ảnh mạnh mẽ đang quỳ sụp phía dưới đại điện.
Trong năm người, nữ nhân duy nhất ngước đầu lên. Nàng sở hữu một dung mạo cực kỳ mê hồn, thân hình quyến rũ, bốc lửa với những đường cong mê người lộ rõ sau làn y phục mỏng manh. Ánh mắt quyến rũ thường ngày của nàng lúc này hoàn toàn bị thay thế bởi sự hoảng hốt. Nàng lập tức truyền âm đến cả bốn kẻ còn lại:
- Vậy... vậy ra tin này là sự thật!
Giữa lúc đó, một tên nhìn có vẻ ngoài thư sinh, nho nhã trong năm tên vội vàng chắp tay hướng lên ngai vàng, cung kính tâu:
- Bệ Hạ, điều này chính là một sự tổn thất rất lớn đối với Vô Cực Đế Quốc. Không chỉ bởi sự trung thành cống hiến bấy lâu nay của Liệt sứ, mà quan trọng hơn chính là Đại Nhật Đế Viêm.
Vô Diệp Phong nghe vậy liền chau mày, uy áp của bậc đế vương tràn ra khiến không gian xung quanh đông cứng lại. Hắn gằn giọng đầy tức giận:
- Các ngươi hiểu điều này, trẫm có thể không hiểu được sao?
Thấy Thiên Hoàng Đế nổi giận, một tên khác có vẻ ngoài lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn như hộ pháp liền tiến lên một bước, chắp tay lên tiếng đầy phẫn nộ:
- Bệ Hạ, rốt cuộc là kẻ nào gan to bằng trời, dám động đến Vô Cực Sứ Giả của chúng ta?
Vô Diệp Phong nhắm mắt lại, sau đó mở ra, chậm rãi phun ra từng chữ đầy nặng nề:
- Thủy Vân Quốc.
- CÁI GÌ!!!
Cả năm đồng thanh thốt lên, gương mặt kẻ nào kẻ nấy đều hiện rõ sự kinh ngạc tột độ, hoàn toàn không dám tin vào tai mình.
- Thủy Vân Quốc? Sao có thể???
Năm thân ảnh quỳ phía dưới xôn xao. Một tiểu quốc nhược tiểu như vậy lấy đâu ra thực lực diệt sát một vị Luyện Hư hậu kỳ.
Vô Diệp Phong giơ tay ngắt lời:
- Cũng không hẳn là Thủy Vân Quốc, nói đúng hơn có lẽ là do một kẻ tại Thủy Vân Quốc làm ra. Mặc dù trẫm vẫn chưa tin lắm, nhưng đây là thông tin được truyền về từ hồn bài của Liệt An, trước khi chết, hắn đã giao thủ với kẻ này.
- Kẻ nào mà có đủ khả năng diệt sát Liệt An tại Nam Tinh Đại Lục này?
Nữ nhân vội vàng lên tiếng:
- Tuy rằng tại Nam Tinh Đại Lục này có không ít kẻ mạnh hơn Liệt An thật, nhưng không vì vậy mà có thể sát hại Liệt An một cách dễ dàng. Càng huống hồ...
Nàng lấy một hơi thật sâu rồi nói tiếp:
- Huống hồ còn là ở Thủy Vân Quốc, chuyện này không thể nào xảy ra được!
Vô Diệp Phong không thèm đáp lời nữ nhân kia, đảo mắt nhìn về phía một nam tử có diện mục phiêu diêu tự tại đang đứng trong hàng:
- Tử Du.
Nam tử vội bước đến chắp tay cung kính:
- Có thần.
Hắn chính là Vô Tử Du, đứng hàng thứ hai trong hoàng thất Vô Cực Đế Quốc, sở hữu tu vi Luyện Hư viên mãn. Chỉ có một điều đặc biệt, Vô Tử Du chủ tu Thiên Cơ bí pháp, vì vậy hắn còn được biết đến với danh xưng Thiên Cơ Vương, uy chấn vang khắp thế gian.
Vô Diệp Phong trầm giọng lên tiếng:
- Ngươi xem giúp trẫm một kẻ.
Vô Tử Du thông tuệ lập tức đoán ra ý đồ, đáp lời:
- Kẻ mà Bệ Hạ muốn thần xem, chính là kẻ đã giết Liệt An?
Vô Diệp Phong gật đầu:
- Phải.
- Thần tuân mệnh!
Ngay sau đó, Vô Tử Du bước ra giữa đại điện, phất tay triển khai màn soi thiên cơ.
"ONG! ONG! ONG!"
Hàng loạt trận kỳ cùng linh thạch cao cấp bay ra, kết thành một đại trận bát quái huyền ảo, khổng lồ. Luồng ánh sáng tinh tú từ trên đỉnh điện buông xuống, những vòng tròn ký tự cổ xưa xoay tròn vặn xoắn cả không gian xung quanh thân ảnh hắn, tạo nên một cảnh tượng vô cùng hoành tráng và áp lực.
Bốn kẻ còn lại đứng bên cạnh nhìn cảnh này liền nhíu mày nghiêm trọng. Bệ Hạ đã trực tiếp hạ lệnh cho Thiên Cơ Vương soi thiên cơ, chuyện này thật sự đã không còn tầm thường rồi. Phải biết rằng Vô Diệp Phong từ trước đến nay rất hiếm khi phải nhờ đến khả năng bói toán thiên cơ của Vô Tử Du.
Vô Tử Du tập trung tinh thần chìm vào đại trận, thần niệm xuyên qua hư không để vén màn sự thật, tiến sát đến sợi dây nhân quả của hung thủ tại Thủy Vân Quốc. Ngay trong khoảnh khắc hắn tưởng như sắp nhìn thấy được diện mục thật sự của kẻ đó.
"NGAO!!!!!!!!"
Một tiếng ngâm đầy uy lực hoang cổ bất ngờ bùng phát, dội thẳng vào thức hải của Vô Tử Du. Gương mặt luôn giữ vẻ điềm tĩnh tự tại bấy lâu nay của hắn bỗng chốc trở nên đầy kinh hãi, biến dạng vì hoảng sợ, hắn hét lên thất thanh:
- CÁI... CÁI GÌ THẾ NÀY!!!!
Điều này khiến tất cả những kẻ đang quan sát xung quanh cũng phải bất ngờ và sửng sốt. Vô Tử Du từ nhỏ đã luôn luôn giữ một vẻ điềm tĩnh ung dung, nói không ngoa đây là lần đầu tiên tất cả được chứng kiến vẻ mặt sợ hãi này của hắn.
"BÙM!!!!!!!!"
Chỉ trong chớp mắt, không cho bất kỳ ai kịp phản ứng, đầu của Vô Tử Du nổ tung thành một làn sương máu ngay tại đại điện do gánh chịu phản phệ nhân quả quá mức khủng khiếp.
Vô Diệp Phong trợn tròn mắt, bật dậy khỏi ngai vàng, hoàn toàn không tin vào mắt mình trước cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra.