Tại Vô Cực Đế Quốc.
Bên trong đại điện nguy nga tráng lệ, nơi quyền lực tối cao ngự trị, Vô Diệp Phong lười biếng ngả ngớn trên chiếc ngai vàng chạm trổ tinh xảo. Đôi mắt hắn híp lại, tận hưởng cảm giác khoan khoái.
Phía dưới chân ngai vàng, một bóng hình kiều diễm đang quỳ gối, đôi bàn tay mềm mại cẩn thận bóp chân hầu hạ. Người này không ai khác chính là Lam Huyền, Đại công chúa cao quý của Lam Ba Quốc.
Sau thảm bại tại Thủy Vân Hà, Lam Đình vì muốn mượn tay Vô Cực Đế Quốc rửa hận, đã dâng nàng lên như một món quà. Nàng giờ đây chỉ là một tì thiếp hầu hạ Vô Diệp Phong. Ở cái Nam Tinh Đại Lục cá lớn nuốt cá bé này, đây được coi như một ân sủng đặc biệt nhờ thông tin về Minh Long mà Lam Đình mang tới. Thử hỏi, mấy ai có được vinh hạnh hầu hạ Vô Cực Thiên Hoàng Đế như vậy?
Lam Huyền ngước đôi mắt phượng ươn ướt, khuôn mặt lộ rõ vẻ ủy khuất, giọng nói nũng nịu xen lẫn oán hận tột cùng:
- Bệ hạ... chuyện này, người tính giải quyết ra sao? Cái tên Minh Long khốn kiếp đó đã hại Lam Ba Quốc của thiếp, hại chết đệ đệ và hoàng gia gia của thiếp... Người phải làm chủ cho thiếp!
Nhìn mỹ nhân tuyệt sắc đang rơm rớm nước mắt phía dưới, Vô Diệp Phong không khỏi động lòng. Hắn vươn tay, vuốt ve mái tóc đen nhánh của nàng, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt:
- Ái phi không cần bận tâm. Vô Cực Thiên Vương đã đích thân lên đường rồi, tên đó chắc chắn phải lộ mặt. Trẫm hứa, sẽ đích thân lấy đầu tên Minh Long đó về cho nàng làm ghế ngồi.
Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng đằng sau lớp vỏ bọc sủng ái ấy, trong thâm tâm Vô Diệp Phong lúc này đang gào thét vì sung sướng. Một tên Liệt An chết thì có là cái thá gì? Chẳng qua chỉ là một con chó săn. Hắn thầm nghĩ, máu nóng trong huyết quản sục sôi:
- "Chỉ cần đoạt được Dị Phong cùng bí mật đa hệ linh căn trên người tên tiểu tử đó, Vô Cực Đế Quốc của trẫm sẽ vươn lên một tầm cao chưa từng có!"
Càng nghĩ đến cơ duyên to lớn sắp lọt vào tay, Vô Diệp Phong càng thêm hưng phấn tột độ. Dục vọng dâng trào, hắn bất ngờ chồm tới, túm lấy tay Lam Huyền kéo mạnh lên, thô bạo đè chặt nàng xuống ngai vàng rực rỡ.
Lấy được đầu hắn thì cứ để sau. Giờ thì... ngoan ngoãn hầu hạ trẫm đi!
Lam Huyền không chút kháng cự, ánh mắt lả lơi, cơ thể mềm mại chủ động uốn éo, phối hợp nhịp nhàng theo từng động tác của vị Thiên Hoàng Đế. Tiếng thở dốc ái muội bắt đầu vang vọng khắp đại điện trống trải.
...
Cùng lúc đó, tại Cần Chính Điện, Thủy Vân Quốc.
Bầu không khí lúc này đặc quánh áp lực nghẹt thở.
"Khụ... khụ..."
Tiếng ho khan đứt quãng vang lên.
Vô Tử Hùng với thân hình đồ sộ tựa thiết tháp, đang dùng một tay bóp chặt lấy cổ Hằng Dương, nhấc bổng ông lên giữa không trung. Gương mặt Hằng Dương đỏ gay, rồi dần chuyển sang tím tái, gân xanh nổi cuồn cuộn trên trán, hai chân vùng vẫy giữa hư không trong vô vọng. Áp lực của Lục chuyển thể tu khiến mọi nỗ lực vận chuyển linh lực của ông đều trở thành công cốc.
- NÓI! Tên Minh Long đó đang ở đâu? - Vô Tử Hùng gầm lên, lực tay siết chặt thêm một phần.
Phía dưới, Hoàng Luật và Hoàng Nam chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng chấn kinh tột độ. Dù là những bậc đế vương kiêu hùng, nhưng đứng trước sức mạnh tuyệt đối của Vô Cực Thiên Vương, bọn họ cũng đành hạ mình. Cả hai đồng loạt chắp tay, giọng nói mang theo sự khẩn khoản:
- Bá Thiên Vương, xin ngài nương tay! Chúng ta thật sự không biết tung tích của Minh Tông chủ! Hắn đã rời đi từ lâu, hoàn toàn không để lại dấu vết!
- Rác rưởi!
Vô Tử Hùng khinh khỉnh quát lạnh. Hắn lười biếng phất tay một cái.
"OÀNH!"
Một luồng kình lực bạo liệt như bão tố quét ngang. Hoàng Luật, Hoàng Nam cùng Thượng Quan Huyền Phong hoàn toàn không kịp trở tay, cả đám người bị lực lượng áp đảo hất văng ngược ra sau, đập mạnh vào những cột trụ cẩm thạch, miệng thổ huyết tươi, chật vật vô cùng.
Mặc cho luồng kình lực bạo liệt của Vô Tử Hùng vừa hất văng Hoàng Luật, Hoàng Nam cùng Thượng Quan Huyền Phong dập mạnh vào cột trụ, Hằng Dương vẫn đang bị gã nhấc bổng lơ lửng giữa không trung. Yết hầu bị bóp chặt đến mức xương sụn phát ra những tiếng vặn vẹo, dưỡng khí bị rút cạn khiến gương mặt ông tím tái, gân xanh nổi cuộn dọc thái dương.
Thế nhưng, sâu trong đôi mắt hằn đầy tơ máu ấy tuyệt nhiên không có lấy một tia sợ hãi. Hằng Dương trừng trừng nhìn vào khuôn mặt dữ tợn của Vô Tử Hùng, khóe môi tứa máu khẽ nhếch lên nụ cười khinh miệt. Ông dồn hơi gằn từng chữ, phun thẳng một ngụm máu tươi pha nước bọt vào mặt gã Bá Thiên Vương:
- Ta... đách biết! Lũ khốn kiếp Vô Cực Đế Quốc các ngươi... cậy mạnh hiếp yếu! Dám động đến Hằng Thiên Tông, Minh Long... nhất định sẽ băm vằm tất cả các ngươi!
"TÍCH!"
Vệt máu đỏ tươi trượt dọc xuống gò má Vô Tử Hùng. Không gian đại điện đột ngột tĩnh lặng đến rợn người.
Khóe miệng Vô Tử Hùng giật giật. Ngọn lửa cuồng nộ trong đôi mắt hắn bùng lên thành sát ý thực thể. Niềm kiêu hãnh của một cường giả Lục chuyển thể tu viên mãn uy chấn thiên hạ lại bị một tên Hóa Thần cỏn con nhục mạ ngay trước mặt bao người.
- Cốt cách cứng lắm! - Vô Tử Hùng gầm lên, thanh âm tựa như dã thú xổng chuồng:
Để bổn vương xem xương cốt của ngươi có cứng bằng nắm đấm của ta không!
"OÀNH!"
Cánh tay khổng lồ cuồn cuộn cơ bắp của Vô Tử Hùng đột ngột vung mạnh. Hắn chỉ dùng thuần túy sức mạnh nhục thân dời non lấp bể, ném mạnh Hằng Dương lên thẳng trời cao như ném một quả đạn pháo.
"RẦM!!!"
Lực ném khủng khiếp đến mức thân thể Hằng Dương vút đi với tốc độ xé gió. Cơ thể ông tông thẳng lên trần Cần Chính Điện, đâm toạc lớp ngọc thạch kiên cố. Mái vòm nổ tung, gạch ngọc, gỗ lim vỡ nát thành hàng vạn mảnh vụn bay lả tả. Bóng dáng Hằng Dương xuyên thủng nóc điện, bay vọt thẳng lên tận chín tầng không trung.
Nhưng sự tàn bạo của Vô Tử Hùng chưa dừng lại ở đó.
"ĐÙNG!"
Mặt đất nơi Vô Tử Hùng đứng sụt lở thành một hố sâu hoắm. Thân ảnh đồ sộ của hắn đạp nát hư không, bứt tốc lao vút lên theo quỹ đạo bay của Hằng Dương. Tốc độ của một Lục chuyển thể tu nhanh đến mức chỉ để lại một vệt hắc quang tàn khốc.
Ngay giữa lưng chừng trời, khi cơ thể Hằng Dương còn đang chới với mất kiểm soát, máu tươi tuôn rơi, Vô Tử Hùng đã áp sát. Bàn tay to như cái kìm sắt của hắn một lần nữa vồ lấy, bóp chặt cổ Hằng Dương ngay giữa không trung.
Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đang đờ đẫn vì trọng thương của ông, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn độc đến rợn gáy:
- Xuống địa ngục mà cứng cỏi!
Vô Tử Hùng gầm lớn, toàn thân bốc lên luồng kình lực Lục chuyển thể tu màu đồng thau. Hắn lộn một vòng trên không, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể khổng lồ ném cơ thể Hằng Dương lao cắm đầu thẳng xuống mặt đất như một thiên thạch giáng trần.
"ẦMMMMMM!!!!!!!!"
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, chấn động toàn bộ Hoàng Đô.
Lực va chạm kinh hoàng tạo thành một cơn địa chấn cục bộ. Sàn đá cẩm thạch phía trước Cần Chính Điện bị nghiền nát thành bột phấn. Một cái hố khổng lồ sâu hơn mười trượng nứt toác ra, mạng lưới khe nứt lan rộng ra tận rìa quảng trường. Bụi mù cuộn lên như nấm khói, đất đá bắn ra xung quanh rào rào như mưa sao băng.
Gió lạnh rít gào thổi tan lớp bụi mờ. Dưới đáy hố sâu, một cảnh tượng thê thảm đến không nỡ nhìn hiện ra.
Hằng Dương nằm bất động trong vũng máu lênh láng. Bộ đạo bào uy nghiêm rách nát bươm, lồng ngực ông lõm sâu xuống một mảng lớn, xương sườn đâm ngược vào nội tạng. Tứ chi vặn vẹo biến dạng một cách dị thường, máu tươi không ngừng trào ra từ thất khiếu. Hơi thở của vị cựu Lão tổ Hằng Thiên Tông lúc này chỉ còn là những tiếng rít khò khè, đứt đoạn, sinh cơ mong manh tựa ngọn nến tàn trước gió bão.
- HẰNG DƯƠNG LÃO TỔ!!!
Hoàng Luật, Hoàng Nam cùng Thượng Quan Huyền Phong kinh hoàng gào thét. Bọn họ không màng đến thương thế của bản thân, điên cuồng lao vào trong đám bụi mù, hớt hải quỳ xuống đáy hố. Những đôi tay run rẩy nâng cơ thể nát bươm của Hằng Dương lên.
Vô Tử Anh lơi lả phe phẩy chiếc vũ phiến ngũ sắc, thong thả đạp không bước tới. Đôi mắt phượng hẹp dài của nàng tuyệt nhiên không có lấy một tia thương xót, giọng nói lanh lảnh, lạnh nhạt vang lên:
- Nghe cho rõ đây. Vô Cực Sứ Giả vẫn lạc tại Thủy Vân Quốc, các ngươi dù biện minh thế nào cũng tuyệt đối không tránh khỏi trách nhiệm liên quan.
Vô Tử Anh gập mạnh chiếc quạt lại, sát khí lạnh lẽo bao trùm:
- Bổn vương ban cho các ngươi cơ hội cuối cùng. Mau giao tên Minh Long đó ra đây, bằng không...
"ONG...!"
Lời Vô Tử Anh còn chưa dứt, Vô Tử Tiễn đột nhiên tiến lên. Khuôn mặt hắn sắc lạnh như tạc từ tảng băng vạn năm. Hắn từ từ giơ cây trường cung khổng lồ tỏa ra hàn khí bức người lên, sát khí bén ngót khóa chặt lấy toàn bộ những người đang đứng dưới hố.
Giọng nói vô tình của Vô Tử Tiễn vang lên, mang theo bản án tử hình tàn khốc nhất:
- Bằng không... toàn bộ Hoàng thất các ngươi, cùng chôn!
...
Bên trong Không Linh Giới.
"Hộc! Hộc! Hộc!"
Tiếng thở dốc nặng nhọc vang lên liên hồi, xé toạc sự tĩnh lặng vô biên của không gian. Giữa bãi cỏ xanh mướt, Minh Long hai tay cắm chặt thanh Viêm Minh Kiếm xuống mặt đất để làm điểm tựa. Hắn cúi gập người, mồ hôi túa ra như tắm, ướt đẫm cả vạt áo trước ngực. Từng thớ cơ bắp trên người hắn run rẩy kịch liệt vì kiệt sức, tựa như vừa phải gánh vác cả một ngọn núi thái sơn trên vai.
Hắn khó nhọc ngẩng đầu lên, nhổ một ngụm nước bọt khô khốc, mệt mỏi thừa nhận:
- Công nhận... Hùng Vương Kiếm Điển này... để luyện được thì thật sự quá khó! Lão tử tưởng chừng như gãy cả xương cốt rồi!
Cách đó không xa, Ngọc Nhi đang lơ lửng trên không trung, tà áo lụa khẽ bay bay. Nàng nhìn dáng vẻ chật vật của hắn, ánh mắt không còn vẻ cợt nhả thường ngày mà mang theo một sự tán thưởng chân thành. Nàng gật gù lên tiếng:
- Bước đầu thi triển mà đạt được uy lực như vậy đã là rất tốt rồi. Công bằng mà nói, khả năng ngộ kiếm của ngươi quả thực rất cao.
Minh Long hít một hơi sâu, cố đứng thẳng lưng lên nhưng hai tay vẫn không rời chuôi kiếm. Hắn nhíu mày:
- Nhưng tại sao ta có cảm giác mỗi lần vung kiếm, linh hồn và thể xác lại không đồng nhất? Rõ ràng chiêu thức chỉ có chém, bổ, đâm, gạt... không có gì hoa mỹ phức tạp cả, vậy mà lại hao tổn tinh thần đến mức này?
Ngọc Nhi khoanh tay trước ngực, nét mặt trở nên vô cùng nghiêm túc, cặn kẽ giải thích:
- Ngươi nói đúng. Kiếm pháp của Hùng Vương Kiếm Điển bề ngoài vô cùng đơn giản, cực kỳ thực dụng. Thế nhưng, chính những thứ đơn giản, thô mộc đó mới là bức tường thành cao nhất, khó vượt qua nhất!
Nàng bay lướt tới, dừng lại ngay trước mặt hắn, nhấn mạnh từng chữ:
- "Đại Đạo Chí Giản". Bộ kiếm điển này tước bỏ hoàn toàn lớp vỏ bọc hào nhoáng. Nó không cho phép ngươi có đường lui và cũng không có kỹ xảo che đậy. Khi xuất kiếm, ngươi buộc phải đối đầu trực diện, lấy cứng chọi cứng, đối mặt thẳng với sinh tử!
Ngọc Nhi chỉ tay vào lồng ngực Minh Long, ánh mắt sắc như dao:
- Uy lực thực sự của nó tuyệt đối không nằm ở việc ngươi bơm bao nhiêu linh lực vào thanh kiếm, mà nằm ở sự hợp nhất tuyệt đối của Tinh - Khí - Thần.
- Nếu trong thâm tâm ngươi xuất hiện dù chỉ một tia sợ hãi, một khoảnh khắc do dự hay một chút tạp niệm, kiếm pháp sẽ lập tức vỡ vụn. Thậm chí, ý chí cổ xưa trong kiếm điển sẽ quay lại cắn trả, trực tiếp nghiền nát kinh mạch và tâm trí ngươi. Mài kiếm chính là mài tâm! Đó mới là sự khắc nghiệt tột cùng của bộ kiếm điển này!
Minh Long nghe xong, lặng người đi một nhịp. Bàn tay hắn siết chặt lấy chuôi Viêm Minh Kiếm. Lời Ngọc Nhi nói từng chữ đều đâm trúng những gì hắn vừa trải nghiệm. Một loại kiếm pháp ép người ta phải vứt bỏ sự hèn nhát, chỉ có tiến, không có lùi.
Hắn từ từ đứng thẳng người lên, rút mạnh thanh kiếm khỏi mặt đất. Ánh mắt hắn rực lên một ngọn lửa kiên định, dã tâm và một sự khát khao sức mạnh chưa bao giờ nguội tắt. Hắn chép miệng một cái, gằn giọng không cam lòng:
- Vẫn chưa đủ a!
Lời vừa dứt khỏi môi!
Một âm thanh máy móc, lạnh lẽo vô hồn quen thuộc đột ngột vang dội thẳng vào đại não hắn.
[Đinh! Hệ Thống phát động nhiệm vụ chính tuyến: "Chiến Vô Cực"....]