Đồng Tiền Của Ta Thông Đến Hiện Đại (Cổ Xuyên Kim)

Chương 62: Sân nhà siêu rộng



Hai mẹ con xuống khỏi sơn động liền đi thẳng đến chỗ nền móng đã làm từ trước. Nền không có vết nứt lớn, chỉ có vài khuyết điểm nhỏ và dấu chân của mấy con thú nhỏ dẫm lên, đều không phải vấn đề gì đáng kể.

Thiết Trụ nhìn Tô Hợp Hương, vội hỏi: “Nương, trước đó nương nói thuê được giàn giáo rồi phải không?”

Tô Hợp Hương gật đầu, rồi bổ sung: “Ừ, nương có hỏi giá, nhưng thấy không đáng nên không thuê nữa.”

“A?” Thiết Trụ nghe vậy thì lộ vẻ khó hiểu. Không thuê giàn giáo thì xây tường kiểu gì?

“Nhà đó đòi tiền thuê quá đắt, một ngày đã hai mươi đồng. Có lẽ thấy nương chỉ thuê hai cái nên họ hét giá cao. Nương nghĩ hai mẹ con mình xây tường, lại chưa quen tay, ít nhất cũng phải thuê bảy tám ngày, có khi nửa tháng cũng nên. Như vậy còn không bằng mua cái mới.”

Vừa nói, cô vừa leng keng lấy ra một đống ống sắt và bàn đạp.

“Cái mới bao nhiêu tiền? Có đắt quá không?” Thiết Trụ đưa tay nhấc thử một cây. Nó khá nặng và chắc chắn, không giống inox lắm, vì không bóng như inox.

“Nương cũng tưởng sẽ đắt lắm, ai ngờ trên mạng giàn giáo mới tinh chỉ có ba trăm đồng. Loại hai tầng, cao ba mét rưỡi. Nếu con đứng lên thì có thể xây tường cao tới bốn mét. Nương mua loại hai tầng là đủ dùng rồi.”

Thiết Trụ nghe xong liền âm thầm tính toán trong lòng, cảm thấy mua mới quả thật vẫn có lời hơn, sau này còn dùng tiếp được.

Cậu lại hỏi: “Vậy tường mình xây cao bao nhiêu thì tốt?”

Trong tay cậu cầm cây cột cao gần bằng chiều cao của mình, hai tầng tức là cao gấp đôi.

Tô Hợp Hương suy nghĩ một lát rồi nói: “Con cứ xây thử trước xem. Nương nghĩ ít nhất cũng phải cao khoảng bốn mét. Nếu gạch không đủ thì ta lại mua thêm, chắc cũng đủ thôi, nương đã thu được khá nhiều.”

Thiết Trụ gật đầu, rồi hỏi tiếp: “Vậy cổng lớn đặt ở đâu?”

Tô Hợp Hương suy nghĩ một lúc. Với người bình thường thì nơi này đã được xem là rừng núi khá sâu rồi. Phần lớn người vào núi đi nửa ngày là phải quay về, ít khi ở lại qua đêm, nhưng cũng không loại trừ có người cố tình đi sâu hơn.

Bức tường này chủ yếu là để ngăn thú rừng, để Nhị Ni và mấy đứa nhỏ có thể sinh hoạt trong sơn cốc thoải mái hơn.

Tường thì không thể ngăn được người. Dù sao con người biết suy nghĩ, chỉ cần tìm vài dụng cụ là có thể leo tường vào được. Vì vậy vị trí cổng cũng không quá quan trọng, chỉ cần mở ở con đường cô thường đi lại là được.

Cô dùng vôi vạch trên nền đất một vòng, đ.á.n.h dấu vị trí cổng đại khái.

“Được rồi, vậy bắt đầu xây từ đây hướng về phía chân núi.” Thiết Trụ hiểu ý, cùng Tô Hợp Hương hợp sức lắp giàn giáo.

Video xây tường thì Tô Hợp Hương chưa nghiên cứu kỹ, nhưng Thiết Trụ lại xem rất nghiêm túc. Hơn nữa cậu cũng có chút nền tảng thợ hồ, trước đây từng theo người trong nhà ra ngoài phụ việc cho thợ xây, nên bắt tay vào làm cũng khá nhanh, chỉ là tốc độ chưa cao.

Sau khi đặt bên cạnh Thiết Trụ hai thùng xi măng nhỏ và vài viên gạch, Tô Hợp Hương còn nghĩ hay là hai mẹ con cùng xây, biết đâu tốc độ sẽ nhanh hơn. Nhưng cô vừa xây được vài viên lại phải để ý bên Thiết Trụ, kịp thời đưa thêm gạch và xi măng cho cậu. Đi qua đi lại như vậy quá phiền, cuối cùng cô đành bỏ ý định.

Ngày đầu tiên, bức tường cao khoảng bốn mét chỉ xây được rộng bằng hai giàn giáo, ước chừng khoảng 4 × 3,5 mét. Đó đã là kết quả của việc làm từ sáng đến tối.

Ngày thứ hai tốc độ khá hơn một chút, xây được khoảng diện tích của ba giàn giáo. Ngày thứ ba cũng gần như vậy, chỉ nhiều hơn một ít. Có thể thấy tay nghề của Thiết Trụ ngày càng khá hơn. Lúc đầu xây còn hơi lệch, xi măng trát cũng chưa gọn gàng.

Đến khi xây xong nửa bức tường bên trái, công việc thợ hồ của Thiết Trụ đã khá thuần thục, sự phối hợp giữa cậu và Tô Hợp Hương cũng ngày càng ăn ý. Trong lúc Thiết Trụ tập trung xây tường, cô còn tranh thủ đi hái thêm ít rau dại xung quanh.

“Chỗ để cổng phải chừa chính xác một chút, nếu không sau này lắp cổng có khi quá rộng hoặc quá hẹp, cổng không lắp vào được.” Khi chuẩn bị xây phía bên còn lại, Tô Hợp Hương có chút lo lắng.

Thiết Trụ dừng tay suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hay là mình xây từ phía chân núi vào giữa, như vậy sau này dễ điều chỉnh hơn.”

Tô Hợp Hương nghĩ một chút rồi gật đầu: “Đúng rồi, sao ta không nghĩ ra nhỉ.”

Hai mẹ con vừa làm việc vừa trò chuyện. Tô Hợp Hương cũng kể cho Thiết Trụ nghe rất nhiều chuyện về Hoa Quốc.

“A! Nương, hổ lớn!” Đột nhiên Thiết Trụ đứng trên cao nhìn ra xa, phát hiện một con hổ đang chậm rãi đi tới. Nó bước từng bước ung dung, giống như đang tản bộ trong sân nhà mình.

Lúc này Tô Hợp Hương đang hái rau dại bên ngoài sơn cốc. Vì nghĩ đây là khu vực gần nhà nên cô hơi lơ là cảnh giác, không thả l.ồ.ng sắt ra bảo vệ mình. Nghe Thiết Trụ gọi, cô lập tức chụp l.ồ.ng sắt lên người, rồi quay lại hét lớn: “Con mau chạy về sơn động!”

Tô Hợp Hương không cho Nhị Ni xuống theo chính vì nghĩ bên ngoài không an toàn. Nếu gặp nguy hiểm, Thiết Trụ leo cây hay chạy trốn cũng nhanh hơn Nhị Ni, cô cũng đỡ phải phân tâm lo cho hai đứa.

Vì vậy trước đó cô đã dặn Thiết Trụ, nếu gặp nguy hiểm thì cứ tự chạy về sơn động trước.

Thiết Trụ nghe lời nương, lập tức nhảy xuống khỏi giàn giáo rồi chạy thẳng về phía sơn động. Cậu biết nương có không gian bảo mệnh, chỉ cần mình không làm vướng chân thì nương chắc chắn sẽ không sao, vì vậy cậu chạy nhanh đến mức gần như bay.

Lúc này Tô Hợp Hương đối mặt với con thú dữ, trong lòng phân vân không biết nên quay đầu chạy ngay hay chậm rãi đối đầu với nó, kéo dài thời gian rồi tìm cơ hội vào không gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Con hổ dường như không để ý đến Thiết Trụ đang bỏ chạy. Nó thong thả đi vòng quanh chiếc l.ồ.ng sắt, thỉnh thoảng còn đưa móng vuốt chạm thử vào. Mỗi lần bị chạm, chiếc l.ồ.ng lại rung lên vài cái.

Sau khi chạy về sơn động, Thiết Trụ lập tức cầm bộ đàm nói gấp gáp: “Nương, con về đến sơn động rồi, nương mau quay về Hoa Quốc đi!”

Giọng cậu run run, âm lượng cũng vô thức tăng lên. Tiếng bộ đàm đột ngột vang lên khiến con hổ giật mình lùi lại vài bước, sau đó cúi thấp người, bày ra tư thế chuẩn bị tấn công.

Tô Hợp Hương chợt sáng mắt, nhớ đến trước đây cô từng tải cho bọn trẻ xem video về thế giới động vật. Lúc xem, bọn trẻ còn cười ầm lên vì hóa ra tiếng gầm của hổ, tiếng voi hay gấu đen lại như vậy. Đồng Trụ còn nghịch ngợm bắt chước theo khiến cả nhà cười không ngớt.

Cô vội lấy điện thoại ra, mở video, bật âm lượng lớn nhất. Ngay lập tức con hổ lại bị dọa lùi thêm mấy bước. Con thú hai chân này sao lại phát ra âm thanh đáng sợ đến vậy?

Hơn nữa Tô Hợp Hương nhớ mang máng từng đọc đâu đó rằng khi gặp thú dữ không nên quay đầu bỏ chạy, mà phải đối mặt với nó, tỏ ra không sợ, như vậy có thể khiến nó mất ý định tấn công.

Cô lấy hết can đảm, nhìn chằm chằm vào con hổ. Không lâu sau, con hổ vậy mà chậm rãi rút lui.

Thấy con hổ đã đi xa, Tô Hợp Hương cũng từ từ lùi về phía tường rào, rồi lấy bộ đàm ra nói: “Thiết Trụ, con thế nào rồi? Con hổ đi rồi, con có xuống tiếp tục xây tường không?”

Thiết Trụ tuy chân vẫn còn hơi mềm, nhưng biết nương có thể bảo vệ mình nên đáp: “Được, con xuống. Nhiều nhất còn hai ngày nữa là xong rồi. Làm xong sớm thì cũng an toàn hơn.”

Trong bốn ngày tiếp theo, hai mẹ con gần như luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ. Tô Hợp Hương cũng đứng lên giàn giáo, ngoài việc đưa gạch và xi măng cho Thiết Trụ thì còn liên tục quan sát xung quanh.

Cô nhiều lần thấy bộ lông sọc vàng đen của con hổ thấp thoáng giữa những tán cây. May mà con hổ dường như cũng kiêng dè “con thú hai chân hung dữ”, nên không dám tiến lại gần hơn.

Hai mẹ con lại mất thêm hai ngày để lắp xong cổng lớn. Chủ yếu là phần xây gạch phía trên cổng khá tốn thời gian, phải làm lại hai lần mới hoàn thành.

Khi cánh cổng cuối cùng cũng được lắp xong, Thiết Trụ nhìn cánh cổng nhôm hợp kim màu đen, mặt đầy phấn khích nói: “Nương, cái cổng này thật khí phái!”

Nếu không có không gian hỗ trợ, chỉ dựa vào hai người họ thì lắp cái cổng này cũng phải tốn không ít sức.

Tô Hợp Hương cũng rất hài lòng. Cánh cổng nhôm hợp kim nặng nề này trông vừa khí phái lại vừa chắc chắn.

Cô cười nói: “Ừ, người bán nói loại này còn bền hơn inox, ít nhất vài chục năm cũng không hỏng, cũng không bị gỉ.”

Cánh cổng nhôm hợp kim cao hai mét rưỡi, ở giữa có một cửa nhỏ rộng một mét rưỡi. Muốn ra vào chỉ có thể mở từ bên trong, bên ngoài hoàn toàn không có tay nắm.

Nhưng công việc của họ vẫn chưa xong. Bức tường mới xây như vậy vẫn chưa đủ chắc, bên ngoài còn phải trát thêm một lớp xi măng. Khối lượng công việc này còn lớn hơn Tô Hợp Hương tưởng tượng.

Tuy nhiên, đã làm đến bước này rồi nên cô cũng không còn vội nữa, cứ từ từ làm tiếp. Bây giờ bọn trẻ đã có thể xuống dưới hoạt động.

“Xuống đi!” Khi cổng lớn vừa lắp xong, Tô Hợp Hương cầm bộ đàm vui vẻ gọi Nhị Ni xuống.

Lúc này Nhị Ni đã đứng chờ sẵn ở cửa động từ lâu, nghe thấy nương gọi liền lập tức hành động. Cô nhanh nhẹn buộc Tứ Ni lên lưng, còn Đồng Trụ thì không kìm được sự kích động, chạy trước một bước, lao xuống khỏi sơn động, nhanh ch.óng chạy đến bức tường mới xây.

“Oa!” Đồng Trụ hưng phấn leo lên giàn giáo. Chiều cao của cậu lúc này vừa đủ để nhìn ra phong cảnh bên ngoài tường rào. Cậu tò mò nhìn đông nhìn tây, rồi quay đầu gọi vào trong: “Nương, con hổ có quay lại nữa không?”

“Có tới một lần rồi lại đi mất, con mau xuống đi, cẩn thận ngã.” Tô Hợp Hương cười đáp.

Không lâu sau, Nhị Ni cõng Tứ Ni cũng chạy chậm tới. Cô đứng bên cạnh bức tường, cảm nhận luồng gió hoàn toàn khác với trong sơn động. Dường như ngay cả không khí cũng trở nên tươi mới và tự do hơn.

Bức tường gạch cao lớn sừng sững trước mắt họ, trông vừa kiên cố vừa khiến người ta yên tâm.

Nhị Ni đưa tay vuốt nhẹ lên bức tường, trong mắt ánh lên vẻ mong chờ: “Nương, sau này có phải ngày nào chúng ta cũng có thể xuống đây không? Hay là chúng ta dọn nhà xuống dưới luôn đi.”

Giọng nói của cô bé tràn đầy khát vọng về cuộc sống mới.

“Đúng vậy đúng vậy!” Đồng Trụ cũng vội phụ họa. Cậu cũng rất mong được sống bên ngoài sơn động.

Tô Hợp Hương nhìn ánh mắt đầy mong đợi của bọn trẻ, suy nghĩ một chút nhưng không lập tức đồng ý: “Cũng không phải không được, nhưng nương sợ ở đây nhiều muỗi, chuột và côn trùng. Dù sao đây cũng là ngoài hoang dã, đủ loại sâu bọ, chuột và kiến đều rất nhiều, có khi còn không thoải mái bằng trong động.”

Nghe vậy, mấy đứa trẻ đều có chút thất vọng. Thật sự là chúng đã ở trong sơn động quá lâu rồi.

Nhưng Tô Hợp Hương không nỡ làm bọn trẻ buồn, nên lập tức nói thêm: “Cứ đợi thêm một thời gian. Khi nào chúng ta dọn dẹp được một khoảng đất trống ở dưới này, rồi nghĩ cách giải quyết chuyện muỗi, chuột và côn trùng trước. Đến lúc đó mới có thể chuyển xuống sống.”

“Được rồi, bây giờ về trước đi. Nương còn phải quay lại đưa cá cho hai cửa hàng, rồi mang số rau dại tích được mấy ngày nay đi bán nữa.”

Bọn trẻ tuy có chút lưu luyến, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo Tô Hợp Hương trở lại sơn động.

Sau khi quay về phòng thuê, Tô Hợp Hương lập tức mở điện thoại ra, háo hức bắt đầu lên kế hoạch sắp xếp lại “khu vườn lớn” của nhà mình. Đây là lần đầu tiên cô có trong tay một mảnh đất rộng lớn thực sự thuộc về mình.