Đứa Con Của Quỷ
Tôi dẫn họ đến khu nhà hoang.
Nhưng khi lên đến nơi, toàn bộ cảnh sát đi cùng đều sững sờ.
Chỉ một giây sau, tất cả đều căng thẳng hẳn lên, một người còn kéo tôi sang bên:
“Đừng chạm vào hiện trường!”
Nhưng… Đã quá muộn rồi.
Ngay từ khi họ bước chân vào khu nhà này, hiện trường… đã bị phá hỏng rồi.
Tôi giả vờ hoảng sợ, thậm chí nắm c.h.ặ.t t.a.y nữ cảnh sát, nước mắt ngân ngấn:
“Em trai tôi… Nó còn sống không?”
Nữ cảnh sát nhìn tôi với ánh mắt vô cùng phức tạp.
Không trả lời câu hỏi.
Ngược lại cô ta hỏi:
“Lần cuối cùng em gặp em trai mình… là khi nào?”
Tôi không hề mang theo mảnh sứ đã g.i.ế.c c.h.ế.t em tôi.
Cũng không xoá dấu chân của mình.
Giờ đây, tôi chỉ im lặng ngồi trong phòng thẩm vấn, không trả lời bất cứ câu hỏi nào.
“Phương Vũ Tịch, Giờ tất cả chứng cứ đều đang chỉ thẳng vào em!”
“Nếu em không nói ra toàn bộ sự thật, thì đừng mong gột rửa tội danh g.i.ế.c người này!”
Cảnh sát Giang đi qua đi lại trong phòng, đây đã là lần thứ ba anh ta đập tay xuống bàn.
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo trên tường, duy nhất một cái trong căn phòng này.
Tính từng phút, từng giây.
Vì người đàn ông kia từng nói với tôi:
"Cứ kéo dài thời gian. Anh sẽ đến cứu em."
Năm tiếng đồng hồ trôi qua, trong phòng đã đổi người — Một ông cảnh sát lạ mặt, ánh mắt nghiêm khắc, giọng nói lạnh tanh.
Tôi bắt đầu thấy mình sắp… không chịu nổi nữa.
—
Đúng lúc ấy, một nữ cảnh sát đột ngột bước vào.
Không mặc cảnh phục mà là một chiếc áo blouse trắng tinh trên tay cầm theo một ống kim tiêm đầy chất lỏng.
“Phương Vũ Tịch, xin lỗi em.”
“Vì em không chịu uống thuốc vậy chỉ còn cách là tiêm.”
—
Lần này, tôi nhìn rõ.
Thẻ tên trên áo blouse trắng viết:
“Pháp y Tần Vân ”.
Và tôi sực nhớ ra pháp y… là người am hiểu y học.
Khi mũi kim chuẩn bị đ.â.m vào tay tôi, cả người tôi bị ghì chặt xuống mặt bàn.
Tôi vùng vẫy, hét lên nhưng vô ích.
Một mũi tiêm được bơm vào.
Tôi lập tức cảm thấy cánh tay mình lạnh buốt rồi đến cả bộ não cũng như tỉnh táo dần.
Những hình ảnh hỗn loạn bắt đầu dồn dập hiện lên trong đầu tôi.
Tôi nhớ ra rồi — Mẹ tôi từng có gương mặt dịu dàng nụ cười rất ấm áp.
Em trai tôi từng rất ngoan, rất hiền.
Nhưng những hình ảnh đó... Đã cũ… Rất cũ.
Như thể từ rất nhiều năm trước.
Tôi… Từng mắc bệnh.
Là bệnh tâm thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Hồ sơ bệnh viện ghi: tâm thần phân liệt, hoang tưởng cấp độ cao, cần uống thuốc dài hạn.
Nhưng… không biết từ bao giờ càng uống thuốc, tôi càng mơ hồ.
Tâm trí tôi ngày một trôi đi.
Tôi dần mất trí nhớ.
Nhiều chuyện trong quá khứ… tôi không còn nhớ rõ nữa.
—
Nhưng giờ, tôi đang nhớ lại.
Khi còn nhỏ, gia đình tôi từng rất hạnh phúc.
Mẹ thường ôm tôi và em trai ngồi trên giường kể truyện cổ tích.
Chỉ cần tôi nũng nịu nói: “Mẹ ơi, con muốn ăn trứng hấp…”
Dù là nửa đêm, mẹ vẫn sẽ đi ngay vào bếp nấu cho tôi một chén trứng mềm mịn, nóng hổi.
Em trai tôi học rất giỏi, thường xuyên đạt điểm tuyệt đối, nó từng nói muốn thi tiến sĩ, làm nhà khoa học.
Còn tôi, vì xinh xắn, dù nhà chẳng khá giả, mẹ vẫn cắn răng cho tôi đi học múa.
Tôi từng mặc váy voan, đứng dưới ánh đèn sân khấu múa như thiên thần nhỏ.
Mẹ còn chụp biết bao tấm ảnh lưu lại khoảnh khắc ấy…
Nhưng… Sau đó, dường như có một ngày nào đó.
Mẹ đem tất cả ảnh chụp của tôi… đốt sạch.
Em trai bắt đầu chơi với đám trẻ hư hỏng.
Mẹ dần xa lánh tôi, lạnh nhạt, hung dữ.
Tôi từng níu tay áo mẹ, làm nũng như trước nhưng bà lại đẩy tôi ngã lăn ra đất.
Người phụ nữ hiền hậu ngày xưa… Đột nhiên biến mất.
Trên gương mặt bà là đầy nếp nhăn, đôi mắt trừng trừng, đầy tia máu.
Ánh nhìn như muốn nuốt chửng tôi.
Bà nắm lấy tôi, đẩy tôi ngã xuống, gào lên:
“Là mày! Tất cả là tại mày! Chính mày đã hủy hoại cuộc đời tao… Hủy hoại cả em trai mày!”
…
Nước mắt không ngừng lăn dài nơi khóe mắt.
Tôi hít sâu một hơi, cố gắng xua tan những hình ảnh đó ra khỏi đầu.
Có lẽ… Sống mà không có ký ức sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Chính vì thế, bệnh tôi ngày càng nặng, những ký ức… tôi ngày càng lãng quên nhiều hơn.
Cho đến cuối cùng ngay cả những điều tốt đẹp mẹ từng dành cho tôi khi còn bé, tôi cũng đã quên sạch.
Trong đầu tôi chỉ còn lại thù hận và nỗi đau.
…
“Xin chào, Phương Vũ Tịch cần ra ngoài một lát.”
Lúc ấy, cửa phòng thẩm vấn bất ngờ bị gõ mở.
Một cảnh sát trẻ bước vào, cắt ngang không khí ngột ngạt trong phòng.
Khi tôi được đưa ra ngoài, tôi nhìn thấy người đàn ông ấy đang đứng chờ.
Áo sơ mi trắng, mặc vest chỉnh tề đứng thẳng tắp giữa hành lang.
Vừa thấy tôi, hắn lập tức bước đến ôm chầm lấy tôi không chút do dự.
Tôi khẽ run lên.
Vì…Tôi nhớ ra rồi.
Trước đây, tôi luôn có cảm giác hắn quen lắm nhưng không tài nào nhớ nổi là ai.
Bây giờ thì tôi đã biết tại sao — Hắn có khuôn mặt… quá giống tôi.
Đặc biệt là đôi mắt, sống mũi, đường cằm.
Giống đến rợn người.
Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com