Ngay tại thời điểm Tô Tiểu Tiểu thập phần nghi hoặc, bỗng nhiên có người nhẹ nhàng mà vỗ vỗ bả vai Tô Tiểu Tiểu.
Tô Tiểu Tiểu vốn đang đắm chìm tự hỏi, trong lúc bất chợt bị người vỗ như vậy, nàng bật người hoảng hồn.
Đồng thời cũng phục hồi tinh thần lại.
Nàng quay đầu vừa nhìn, là sư phụ của Thanh.
Nàng nhoẻn cười lộ ra cái lúm đồng tiền.
“Hắc hắc, là sư phụ nha.”
Sư phụ cũng cười híp mắt.
“Tiểu Tiểu, ngươi ở đây làm cái gì? Vừa rồi ta thấy thật giống như là đang tìm đồ vật gì đó?”
Tô Tiểu Tiểu hết sức thành thật chi tiết bẩm báo.
“Đúng nha, thật sự con là đang tìm đồ vật. Sư phụ, người không biết nha, trước đó vài ngày, chính là hôm kia, con ở trong này thấy được một khuôn mặt không có ngũ quan nha, da mặt trắng bạch, khủng bố cực kỳ.”
“Nga?” Sư phụ thản nhiên nhíu mày: “Sau đó thì sao?”
Tô Tiểu Tiểu căm giận nói: “Sau đó vật thể không rõ này hù khiến con nhảy dựng lên nha. Lúc ấy đem con dọa đến thảm, chính mình đều hôn mê bất tỉnh. Sau khi tỉnh lại, con đã suy nghĩ là không thể buông tha vật này được! !”
Sư phụ hỏi: “Ngươi không phải sợ hãi đến té xỉu sao? Như thế nào còn có thể muốn đi tìm vật này đây?”
Tô Tiểu Tiểu như đinh đóng cột nói: “Không, lúc đó là lúc đó, hiện tại là hiện tại. Không thể vì sợ đồ vật nào đó mà phải đi trống tránh nó, mà là cần dũng cảm đi đối mặt với nó! Mà vật này nếu đã dám đến tìm con, thì phải có loại giác ngộ sẽ bị con tìm tới cửa!”
Lúc này sư phụ lành lạnh cười.
“Tiểu Tiểu, ngươi nhưng thật ra có dũng khí rất đáng khen.”
Tô Tiểu Tiểu gật gật đầu: “Đương nhiên, thân là chủ mẫu của vương phủ này, con cảm thấy được nên cùng Thanh chia sẻ một chút sự việc đông tây gì đó. Hơn nữa quỷ quái gì đó, cũng không có cái gì đáng sợ. Chỉ cần mình không có làm qua chuyện gì sai, tự nhiên không việc gì phải sợ.”
Sư phụ nhíu mày: “Ngươi đã làm chuyện gì sai?”
Tô Tiểu Tiểu nghĩ nghĩ, sau đó nói: “Tựa hồ từ khi sinh ra tới nay, con liền không có làm qua chuyện sai gì …”
Sư phụ cười nói: “Này rất tốt. Bản thân ta là làm qua một chuyện sai.”
Tô Tiểu Tiểu vừa nghe, sửng sốt.
Theo bản năng liền hỏi tiếp.
“Chuyện gì sai?”
Sư phụ nâng mắt nhìn Tô Tiểu Tiểu.
Vẻ mặt hắn tựa tiếu phi tiếu.
Không biết vì cái gì mà bỗng nhiên Tô Tiểu Tiểu cảm thấy một trận bất an ập đến
Lúc này, không khí bỗng thật yên lặng.
Ngay lúc Tô Tiểu Tiểu chuẩn bị mở miệng nói: “Thực xin lỗi, đáng lẽ ta không nên hỏi” …
Sư phụ đột nhiên mở miệng.
Hắn chậm rãi nói: “Đời này, ta hối hận nhất chính là khi mà người ta yêu cũng thích ta, ta không có nắm thật chặt lấy, đến khi người đó rời đi, ta mới đột nhiên nhận ra được tâm ý của mình.”
Oa …
Thật bất ngờ nha!!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Tô Tiểu Tiểu thầm nói trong lòng.
Chậc chậc chậc, thật không ngờ sư phụ như vậy mà cũng có người yêu thích nha …
Hơn nữa lại còn không có nắm thật chặt lấy mỹ nhân, cuối cùng khiến cho mỹ nhân đi mất.
Vì thế, Tô Tiểu Tiểu liền nói với giọng an ủi: “Sư phụ, người yên tâm đi, sư nương nhất định sẽ hiểu được chỗ tốt của người, cuối cùng nhất định sẽ trở lại bên cạnh người.”