Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 355: Dâng hiến một chút đi!



Tống Lão Căn nghe Tống Anh nói liên tục một tràng thì phát ngốc: "Điểm gì?"

"Cha ta lương thiện, mềm lòng. Người như hắn không thể nhẫn tâm với người thân được. Người nghĩ nếu mấy lời lúc nãy của người là nói với Tứ thúc thì Tứ thúc sẽ phản ứng thế nào?" Tống Anh hỏi.

"Tứ thúc ngươi?" Tống Lão Căn suýt nữa thì sặc, "Với tính cách nhỏ nhen của hắn thì có lẽ đã nhảy dựng lên cãi tay đôi với ta rồi."

"Đúng vậy! Cha ta mềm lòng hơn Tứ thúc, sợ người đau lòng, đương nhiên không dám làm vậy với người. Còn Tứ thúc ta... Tâm địa của hắn cũng không xấu nhưng tính tình thẳng thắn, ngưỡng mộ bản thân còn nhiều hơn ngưỡng mộ người. Chuyện này không sai đúng không?" Tống Anh nói tiếp.

Hố Đại bá, hố Tứ thúc đều không phải chuyện gì to tát.

Dù sao thì cha nàng cũng lợi hại nhất.

Trước giờ Đại bá và Tứ thúc cũng không ít lần giẫm lên xương cốt của cha nàng để làm lão gia tử vui vẻ, vậy nên lúc này... dâng hiến một chút đi!

Huynh đệ tình thâm, không phải ngươi chết thì chính là ta mất mạng... Phi!

Lúc này, sắc mặt của Tống Kim Sơn càng đỏ hơn, hai mắt tỏa sáng.

Hóa ra trong mắt khuê nữ, hắn tốt như vậy sao!?

"Nhìn cái đức hạnh này của ngươi đi, chẳng phải chỉ được khuê nữ khen vài câu thôi sao?! Nếu ta không túm ngươi lại thì chắc ngươi đã bay lên trời mất rồi!" Lão gia tử thấy Nhị nhi tử ngoác miệng cười thì nói một câu, sau đó tức giận hỏi: "Vậy ngươi nói xem ta có khuyết điểm gì? Mấy năm nay ta nuôi mấy đứa bọn hắn, có chỗ nào có lỗi với bọn hắn?" 

"Cũng không đến nỗi phải nói như vậy." Tống Anh cong môi cười: "Người... đương nhiên có ưu điểm, cũng xem như đức cao vọng trọng trong thôn, chuyện này không nói. Thế nhưng trong gia đình thì người thật sự có rất nhiều tật xấu."

"..." Mặt già của Tống Lão Căn giật giật.

Đáng lẽ ông không nên hỏi.

"Đầu tiên, người luôn tự cho mình là đúng. Người luôn cảm thấy sinh bọn họ ra, nuôi lớn bọn họ là thiên đại ân đức, bọn họ phải thề sống chết để báo đáp. Thế nhưng... bọn họ không thể quyết định chuyện mình được sinh ra. Ngược lại là người, dưỡng nhi dục nữ là lẽ hiển nhiên nhưng lại thường xuyên treo bên miệng thì có vẻ... tiểu nhân."

"Đương nhiên, người là lão phụ của cha ta, khắp thiên hạ đều như thế, tất nhiên không thể nói người làm sai chuyện này, nhưng thực tế là người không đúng... Chẳng hạn như người không công bằng, quá chú trọng trưởng tử, trưởng tôn."

"Chú trọng trưởng tử, trưởng tôn cũng không phải là sai. Ta không nói về mặt vật chất mà là mặt tinh thần, tức là nói người có thể dành toàn bộ thứ tốt cho Đại phòng, dù sao thì Đại phòng cũng có trách nhiệm phụng dưỡng người khi về già, nhưng mà... những người khác cũng là con của người mà, lời nói và thái độ của người có thể mềm mỏng hơn mấy phần không? Người nhìn xem, người khiến cha ta sợ tới mức tròng mắt cũng sắp rơi ra rồi kìa." Tống Anh tiếp tục nói thêm.

Ngày thường không có cơ hội tốt để lên tiếng như vậy đâu!

Bây giờ những người khác đều đang ăn uống, trò chuyện vô cùng náo nhiệt, làm gì có ai chú ý đến bên này chứ?

Hơn nữa, có Diêu lão gia tử ở đây, lão gia tử nhà nàng sĩ diện, dù có thế nào cũng sẽ không ngừng tự tẩy não cho bản thân mình, nỗ lực nói với Diêu lão gia tử rằng: Tôn nữ nàng chính là nghĩ sao nói vậy, không phải người xấu...

Lão gia tử thở mạnh ra một hơi.

"Cha ngươi là bị ngươi dọa!" Lão gia tử cũng không biết vì sao mà mình lại thật sự không hề tức giận.

Một là nha đầu này đang cười đùa vui vẻ, có câu "Duỗi tay không đánh gương mặt cười", vì vậy ông không tức giận nổi.

Hai là thông gia cũng có mặt ở đây, mới vừa nói để thông gia phân xử mà ông lại lập tức trở mặt thì có vẻ không đủ độ lượng. Thông gia là người đọc sách, thế nên ông không thể biểu hiện kém hơn người đọc sách được.

Ba là ông thật sự muốn nhìn xem nha đầu này còn có thể nói ra được thứ gì nữa!

"Bị ai dọa cũng như nhau thôi." Tống Anh cười một tiếng, "A gia, nói một câu không xuôi tai, người cảm thấy chuyện Đại ca ta làm sai trước đây có liên quan đến người hay không?"

Tống Anh lại ném một tảng đá lớn qua.

Đập Tống Kim Sơn hoa mắt, suýt nữa thì hôn mê.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com