Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 363: Gương đồng đáng chết



 

Tống Anh tự chế giễu diện mạo của bản thân khiến Ngưu Đại Lực sửng sốt một chút.

"Đại tỷ, sao ngươi lại nói như vậy?" Ngưu Đại Lực há mồm, không thể tưởng tượng nổi: "Ngươi lợi hại như vậy, vừa có thể kiếm tiền nuôi gia đình vừa có thể chăm sóc hài tử, hơn nữa còn rất tốt bụng, với điều kiện như vậy, ngươi nhất định xứng đáng với nam nhân cường tráng nhất!" 

Tống Anh nheo mắt.

Cường tráng nhất…

"Trong số những người cường tráng có rất nhiều kẻ nông cạn, họ xem trọng dung mạo nhất rồi mới đến nội tâm." Tống Anh nói.

Dung mạo ư?

Ngưu Đại Lực nhìn kỹ.

Khi ở nhà, Tống Anh không đội mũ che mặt, vậy nên khuôn mặt này lộ rõ trước mắt họ.

"Không hề xấu mà?" Ngưu Đại Lực cảm thấy bản thân vẫn có mắt thẩm mỹ mà nhỉ?

Các đường nét trên mặt đại tỷ ân nhân đều rất đẹp, còn đẹp hơn nhiều so với nàng ấy khi hóa thành hình người, con người đòi hỏi cao đến vậy sao? May mà nàng ấy là trâu!

"Không phải ta xấu xí, chỉ là trên mặt có vết thương, vết sẹo vừa sâu vừa dài, người bình thường nhìn vào đều nghĩ rằng đằng sau chắc chắn có chuyện gì đó, tự nhiên muốn tránh xa một chút." Tống Anh thẳng thắn nói.

Chỉ có ba vết sẹo, hoàn toàn không thể che hết khuôn mặt của nàng, vậy nên ai cũng có thể nhìn ra dung mạo của nàng rất đẹp. 

Nhưng tại sao ai nhìn vào mặt nàng cũng bị dọa cho giật mình? Không phải vì vết sẹo này, mà là vì tưởng tượng ra nguyên nhân tồn tại của nó.

Hơn nữa, vừa nhìn đã biết vết sẹo của nàng là do con người gây ra, người khác cũng sẽ không cho rằng nàng tự ra tay, hơn nữa, nàng còn là một nữ tử, vậy nên nhiều người đều vô thức nghĩ rằng nàng ỷ vào khuôn mặt xinh đẹp này để quyến rũ nam nhân nên mới bị hủy dung.

Nếu không phải như vậy, tại sao không gãy tay, không gãy chân mà chỉ có gương mặt bị hủy?

Ngưu Đại Lực không nghĩ được nhiều như vậy.

"Đại tỷ, vết sẹo này nhìn không nghiêm trọng chút nào." Ngưu Đại Lực lại nói.

Nghe vậy, ngay cả Tống Đạt cũng lại gần nhìn thử: "Ồ? Nhị tỷ tỷ, có phải lúc tỷ đến thành Dung đã mua cao thoa lên không? Nương ta nói ở thành Dung có thuốc tốt, có thể trị được sẹo." 

"Ý ngươi là khuôn mặt của ta đã khá hơn nhiều rồi sao?" Tống Anh cười nói, cảm thấy miệng lưỡi Tống Đạt đã trở nên ngọt ngào hơn nhiều.

"Đúng vậy, mặc dù vẫn có thể nhìn thấy, nhưng dường như đã nhạt hơn trước kia một chút." Tống Đạt nói thêm.

Nếu luôn ở bên cạnh nhị tỷ, có lẽ hắn không thể nhận ra.

Nhưng nửa tháng nay, hắn hầu như không gặp nhị tỷ, bây giờ nhìn kỹ một chút thì thấy rất rõ ràng.

Tống Anh hơi nhíu mày, sau đó đứng lên đi vào phòng để soi gương.

Cái gương đồng chết tiệt này, chẳng nhìn rõ chút nào…

Nàng ghé sát vào rồi nhìn chòng chọc một lúc lâu, dường như… đúng là có một chút thay đổi, nhưng mà… thứ lỗi cho mắt nàng kém quá, thật sự không cảm nhận được nhiều lắm.

Dù sao thì nàng cũng không thích soi gương, mỗi sáng thức dậy cũng chỉ soi gương để chải tóc, vậy nên không nhìn thấy thay đổi. 

Nhưng nếu mọi người đều nói đã nhạt đi thì chắc chắn là đúng.

Nguyên nhân…

Tống Anh nghĩ đến đồ ăn hàng ngày của mình.

Ngay cả khi ở thành Dung, nàng cũng sẽ cố gắng ăn những loại rau dại được tưới bằng linh thủy trong không gian, cây ăn quả trồng trong không gian vào mấy tháng trước cũng đã ra quả rồi, mỗi ngày nàng đều ăn một ít.

Vết sẹo có thể mờ đi theo thời gian, nhưng chắc chắn không nhanh như vậy, cho nên ngoại trừ không gian ra, nàng không tìm được lý do nào khác.

Khóe miệng Tống Anh cong lên, trong lòng cực kì vui vẻ.

Yêu cái đẹp là bản tính của con người.

"Nương à, sau khi người trở nên xinh đẹp, người sẽ tái giá sao?" Nhân sâm tinh tiếp tục thăm dò. 

"Tái giá?" Tống Anh nhếch miệng cười, "Lẽ nào người sống lại nghe lời hơn người chết sao? Cả đời này, ta sẽ không làm chuyện có lỗi với cha con đâu! Con cứ yên tâm đi!"

Tìm một người sống thật sự rất rắc rối.

Huống chi bên cạnh nàng còn có nhiều tiểu yêu quái thế này, trong thoại bản, Hứa Tiên* chẳng phải là một người nho nhã tốt bụng sao? Vậy mà vẫn bị rắn dọa chết một lần đấy thôi?

*Hứa Tiên: nhân vật trong câu truyện thần thoại nổi tiếng tên là "Bạch Xà Truyện". Câu chuyện kể về mối tình giữa Hứa Tiên và Bạch Xà - một con rắn trắng đã tu luyện hàng nghìn năm để biến thành người phụ nữ xinh đẹp. Một lần nhìn thấy vợ mình hiện nguyên hình là rắn, Hứa Tiên đã bị dọa chết. Để cứu chồng, Bạch Xà đã mạo hiểm đến núi Côn Luân để trộm tiên thảo.

Nàng sợ nam nhân mới còn không bằng mạnh mẽ bằng Hứa Tiên, không chịu nổi sự đả kích liên tục này!


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com