Bùi thị vừa dứt lời, tất cả mọi người đều ngây ra.
"Nhà Nhị thúc còn mở tiệm ăn sao?" Tống Hiển không thể tưởng tượng nổi.
"Đúng vậy, cũng mới mở thôi. Hai ngày trước a gia đến đó ở lại một đêm, sau khi về thì khen không dứt miệng, nói tiệm ăn buôn bán cực kỳ tốt, sáng sớm bán bánh bao, buổi chiều bán rau xào, tiệm ăn là một căn nhà hai tầng cực kỳ khí phái. A gia khen Nhị Nha thông minh, chọn chỗ rất tốt." Bùi thị cười nói, "Ta nghĩ, cửa hàng buôn bán tốt như vậy, Đại lang đến đó cũng không phải chịu khổ. Đều là người trong nhà, Đại lang chắc chắn cũng sẽ quan tâm đến tình hình buôn bán của tiệm ăn, tiền công... cũng không cần nhiều, một ngày trả 100 văn là được rồi..."
"100 văn!? Ngươi mơ đẹp nhỉ?" Tiêu thị cười lạnh một tiếng, "Cứ mở miệng ra là đòi tiền, nương ngươi sinh ngươi ra trong hũ tiền sao!?"
Bà ta cũng muốn đến cửa hàng của lão Nhị làm việc đấy!
Ngay cả bà ta mà lão Nhị còn không cần, có thể cần loại người nói như rồng leo, làm như mèo mửa như Tống Hiển sao?!
Còn đòi 100 văn... Đúng là mơ mộng hão huyền.
Có đồ ngốc nào lắm tiền không có chỗ tiêu mà tự hại mình như vậy không?
"Tam thẩm, người không thể vì Nhị thẩm không nhìn trúng người mà không cho Đại phòng bọn ta qua đó chứ? Hơn nữa, bọn ta cũng không phải đi chiếm hời, Đại lang cũng không phải người lười biếng, nghiêm túc làm việc, mệt chết mệt sống cả ngày, 100 văn thì có là bao? Huống hồ... Nhị thúc có tiền như vậy, chút tiền này thì tính là gì chứ?" Bùi thị đáp.
Đại Diêu thị nghẹn đến mức mặt mũi đỏ bừng.
Mặt mũi! Mặt mũi của bà ta!
Đã bị tiểu hồ ly tinh thích tìm đường chết này giẫm nát dưới đất rồi!
"Ngươi câm miệng cho ta!" Đại Diêu thị không thể nhịn được nữa, "Ngươi có mặt mũi để phu quân ngươi đi chạy bàn nhưng lão nương không có mặt mũi này! Cho dù nhà Nhị thúc ngươi có mỏ vàng, nếu ta không cho phép thì ngươi cũng đừng hòng đi đào! Đồ không biết xấu hổ! 100 văn thì có là bao? Ngươi còn dám nói lời này à?! Gả vào cửa đã hai năm mà ngay cả một quả táo cũng không nỡ mua cho ta, thế mà lại hùng hổ mở miệng đòi đồ của người khác. Sớm biết như vậy, lúc trước cho dù có cưới đồ đê tiện ở kỹ viện cũng tốt hơn cưới ngươi về!"
Thật sự khiến bà ta tức chết mà!
Nếu là tiệm ăn của lão gia tử thì không cần Bùi thị phải nói, bà ta đã sớm nghĩ cách cho nhi tử tới đó làm việc, tuyệt đối không thể để ba tiểu thúc bên dưới đi theo chiếm hời!
Dù sao thì sau này Đại phòng cũng phải phụng dưỡng lão gia tử, lão thái thái, không có đạo lý bọn họ chịu khổ để người khác hưởng phúc được!
Nhưng trên thực tế, tiệm ăn là của Nhị phòng.
Bà ta có ghen tị, có hâm mộ, nhưng bảo nhi tử của mình chạy tới cho lão Nhị sai bảo như chó ư!? Bà ta cảm thấy rất uất nghẹn, không còn mặt mũi nào!
Đại phòng chính là Đại phòng, không thể để bên dưới chà đạp!
Càng không thể tự tìm tới cửa để người ta chà đạp!
Bùi thị lập tức đỏ bừng mặt, hận không thể chui xuống đất trốn.
"Nương mắng ta thì thôi đi... Sao có thể, sao có thể so sánh ta với thứ ở kỹ viện chứ... Đại lang! Ta cũng vì muốn tốt cho chàng thôi!" Bùi thị khóc.
"Thật sự muốn tốt cho Đại lang sao? Vậy được thôi, lúc trước nhà ta đưa căn nhà cho Nhị Nha để bồi thường, ngươi nói Bùi gia bỏ tiền ra mua lại đi. Chỉ cần ngươi đưa đủ bạc, Nhị Nha chắc chắn sẽ bán cho ngươi!" Đại Diêu thị trợn mắt liếc Bùi thị.
Đồ lẳng lơ không biết xấu hổ, còn đang ở trên bàn cơm đấy, trưởng bối nhìn xuống vãn bối nhìn lên, vậy mà còn có mặt mũi làm nũng, khóc lóc ỉ ôi!
Bùi thị vừa nghe vậy thì nước mắt chảy ròng ròng.
"Nương!" Tống Hiển lập tức không vui, "Nàng còn đang mang thai nhi tử của ta đấy, người có thể đừng chọc tức nàng không?"
"..." Đại Diêu thị trừng mắt, những lời muốn nói bị ép nuốt xuống bụng.
Giữa ngực như bị một ngọn núi lớn đè nặng, suýt nữa thì không nhịn được mà phun ra một búng máu!
Đừng nói là bà ta, ngay cả Tiêu thị cũng đột nhiên cảm thấy hơi lạnh lòng.
Bà ta có tận ba nhi tử, lỡ như cả ba đứa đều có tức phụ nhi rồi quên nương như Tống Hiển thì phải làm sao!?