Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 374: Đề phòng ai



Thái độ bình tĩnh và dáng vẻ tự tin của Tống Tuân quả thực đã vả mạnh vào mặt Tống Hiển.

"Vậy... ngu huynh ở đây chúc Nhị đệ sớm ngày thi cử đỗ đạt trở về, đến lúc đó làm rạng danh tổ tông!" Răng của Tống Hiển sắp bị nghiền nát luôn rồi.

Thi cử đỗ đạt?

Một tên chân đất như hắn cũng xứng sao!

Nhưng trong lòng Tống Hiển lại vô cùng hoảng loạn, trong đầu vô thức nhớ lại hình ảnh hơn năm năm trước đây.

Khi đó, Tống Hiển tuy còn nhỏ tuổi nhưng lại có phong độ của người trí thức, hơn nữa trời sinh gầy yếu, trong trường tư thục, chỉ có mình hắn là giống người đọc sách nhất.

Tiên sinh cũng thích hắn nhất, thỉnh thoảng thấy những học sinh khác không thích học còn giảng bài riêng cho một mình Tống Tuân, thậm chí còn cố ý cho Tống Tuân đi thi thử trước một lần...

Năm mười hai tuổi, tiên sinh muốn cho Tống Tuân thi huyện thử, hiện giờ mười bảy...

Không, đã qua nhiều năm như vậy, Tống Tuân đã quên hết những thứ học được trước đây từ lâu rồi.

Tống Hiển trầm mặc trong chốc lát.

Cảm thấy bản thân mình không thể hỏi tiếp nữa, nếu không thì hắn ta sẽ không thể kiềm chế được chính mình.

Tống Tuân cười nhạt một tiếng, cũng không tiếp tục so đo với Tống Hiển nữa.

Hắn ta thành thành thật thật không nói lời nào, sắc mặt tuy hơi cứng đờ nhưng cũng không làm ra vẻ quá khó coi khiến trong lòng Tống lão gia tử thoải mái không ít.

Tuy lão gia tử là một người lão luyện, nhưng khi đối mặt với tôn tử ruột của mình, đương nhiên sẽ không suy nghĩ quá nhiều. 

Sau khi ăn xong bữa cơm ăn này, chỉ có một mình lão gia tử có tâm trạng không tệ, còn những người khác đều ngổn ngang suy nghĩ.

Đại Diêu thị bị Bùi thị chọc tức phải đi về phòng nằm, Đạt ca nhi hiếm khi hiểu chuyện đương nhiên sẽ đi an ủi nương ruột, Tống Phúc Sơn và Tống Dần Sơn cùng trò chuyện với lão gia tử, dù sao cũng phải tìm cho Tống Hiển một công việc.

Tiêu thị dẫn ba đứa nhỏ về Tam phòng.

Tống Anh thì nán lại nói mấy câu với Tống Tuân.

Còn về Tống Hiển, đương nhiên là kéo Bùi thị về phòng hỏi thăm tình hình.

"Đại lang, chàng mà còn không về thì người trong cái nhà này thật sự trở thành người khác hết rồi đấy!" Bùi thị vừa mở miệng đã nói toàn lời căm phẫn, "Chàng không biết mấy ngày nay ta ở nhà khổ sở đến mức nào đâu. Trước đó Tống Anh tới đây, ta chỉ muốn nói nàng mấy câu mà nàng lại chê ta cản đường, mở miệng gọi đại phu tới, bảo đại phu kia đổ oan cho ta có bệnh!"

"Ta còn đang mang thai đấy, thế mà lại nói chuyện xui xẻo như vậy..." Bùi thị cực kỳ ấm ức.

"Chuyện lúc nãy nương ta không muốn nói cho ta biết rốt cuộc là chuyện gì?" Tống Hiển không hề quên.

"Linh chi!" Bùi thị mở miệng nói, "Ta nghe nương ta nói hôm mừng thọ, không ngờ tiểu tử Hoắc gia lại tặng lão gia tử một cây linh chi! Cây linh chi đó không nhỏ cũng không lớn nhưng chắc chắn có thể bán được, ít nhất cũng phải hơn 10 lượng bạc! Nói là tiểu tử kia hái được trên núi, thật sự không biết đã giẫm phải vận cứt chó gì!"

Tống Hiển cũng không khỏi thổn thức một tiếng: "Đã bán linh chi chưa?"

"Vẫn chưa, hiện giờ đang được a gia cất giữ. Ta lén hỏi a bà, a bà nói là a gia cất trong rương, bên ngoài khóa bằng ba cái ổ khóa lớn, xung quanh cái rương còn trát bùn, không có chìa khóa thì không ai mở ra được, cũng không khiêng cái rương đi được! Đại lang, ngươi nói xem a gia làm vậy là để đề phòng ai chứ?" Lời Bùi thị nói có ý ám chỉ.

Trong lòng Tống Hiển thầm oán hận.

Đề phòng ai? Đương nhiên là đề phòng hắn ta rồi?!

Còn không phải bởi vì hắn ta từng trộm bánh ú sao!

"Sau này cây linh chi đó cũng cho cha ta, ta lại là trưởng tôn, cuối cùng vẫn rơi vào tay ta thôi." Thật ra Tống Hiển cũng không quá để ý.

Tống Anh cho hắn ta đồ tốt, sao hắn ta có thể không nhận chứ?

"Đừng mơ nữa." Bùi thị lại dội cho hắn ta một chậu nước lạnh: "Nương ta nói, hôm ấy a gia đã hứa với Tống Anh và Hoắc Đại lang rằng sẽ giữ cây linh chi này cho Hoắc Đại lang, chờ đến khi Hoắc Đại lang lớn lên, đến lúc cưới vợ sẽ lấy ra dùng!"

"Cất lâu như vậy cũng không sợ mốc sao?" Bùi thị còn bồi thêm một câu.

Còn Tống Hiển thì đã chịu đả kích lớn, sắc mặt trở nên dữ tợn: "A gia già rồi nên hồ đồ sao? Đó là ngoại sanh, còn là thứ con hoang không có quan hệ huyết thống với nhà chúng ta! Sao có thể cho hắn được chứ? Đồ đã cho Tống gia ta thì chính là của chúng ta! Đưa đồ tốt cho người khác, lão tổ tông cũng bị ông ấy chọc cho tức hộc máu mất!" 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com