Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 381:



Lão đại phu nhìn hắn một cái: "Cần nhiều vị thuốc, giá cả đều không rẻ..."

Ông ấy vẫn viết đơn thuốc ra, trong đó có xạ hương không rẻ, hổ phách không rẻ, nhân sâm cũng khá đắt, đắt nhất là mai hoa não. Hiệu thuốc bắc lớn nhất ở huyện thành có bán hay không còn phải xem duyên số.

Tống Dần Sơn nhận lấy đơn thuốc kia, bàn tay hơi run rẩy.

"Đại phu, cái... cái này cần bao nhiêu bạc?" Mã thị không nhịn được mà hỏi.

Từ trước đến nay, Mã thị vốn dĩ không hề có cảm giác tồn tại ở Tống gia, lúc này đột nhiên mở miệng, ngay cả Tống Anh cũng không khỏi sửng sốt, quay đầu nhìn bà ta.

Thực ra trông lão thái thái cũng có vài phần phúc hậu, bởi vì thường ngày không cần phải lo lắng chuyện con cái và việc nhà, vậy nên ít phiền muộn hơn một chút, nhìn kỹ thì giống như mới khoảng năm mươi tuổi.

"Một thang thuốc này ít nhất phải tốn một trăm hai, ba mươi lượng." Lão đại phu nói.

"Đắt như vậy sao?" Tống Dần Sơn không nhịn được mà kêu lên.

Đại Diêu thị không khóc nữa, ngẩn người ra nhìn bằng vẻ mặt không thể tin nổi, Tiêu thị cũng đang nhìn chằm chằm, rất sợ phu quân nhà mình sẽ thanh toán tiền thuốc nên cũng nghe thấy rất rõ ràng. 

"Để ta nói lại rõ ràng với các ngươi, thuốc này dùng cũng được, không dùng cũng được. Nếu dùng thì sẽ nhanh chóng tỉnh lại, sau khi tỉnh lại thì phải tĩnh dưỡng thật cẩn thận, qua một năm rưỡi, cơ thể sẽ khỏe mạnh như lúc đầu, trước kia sống được bao lâu, sau này vẫn sống được bấy lâu. Nếu không dùng..."

"Ta đã cho ông ấy uống thuốc để giữ lại mạng sống rồi, không chết được, nhưng mà... sau này khó tránh phải nằm trên giường bệnh, khi nào tỉnh, tỉnh lại thế nào, điều này không nói trước được. Người già rồi, không chịu được kí.ch th.ích, vốn dĩ sức khỏe của lão ca khá tốt, lần này là tâm khí* dâng lên, chỉ có uống thuốc bảo vệ tâm khí thì mới không xảy ra chuyện gì…" Lão đại phu lại nói. 

*心气" (tâm khí) chỉ tinh thần, sức sống hoặc trạng thái tinh thần của người bệnh

Tống Dần Sơn toát mồ hôi lạnh.

"Nhưng... nhưng sao thuốc này lại đắt thế?" Tiêu thị tò mò hỏi. 

Tống Dần Sơn cũng có chút bối rối, khó hiểu nhìn sang.

Bình thường khám bệnh, đôi khi vài văn, hoặc là vài chục văn tiền đã có thể mua được một thang thuốc, đắt một chút cũng chỉ vài trăm văn.

Trước giờ chưa từng nghe nói phải dùng vị thuốc hơn một trăm lượng!

"Những thứ này đều được xem là vị thuốc quý giá, chắc là các ngươi đã từng nghe qua mấy loại dược liệu phía trước rồi, đều không phải vị thuốc thông thường, còn mai hoa não… Mai hoa não còn gọi là long não, là một loại nhựa cây đặc biệt được tinh chế, Đại Định chúng ta không có loại cây này, ngoài số lượng tiến cống cho hoàng cung từ nước ngoài thì chỉ có thể trông cậy vào thương nhân nước ngoài vận chuyển một ít qua đây, vậy nên không chỉ trong huyện chúng ta mà ngay cả ở kinh thành, mai hoa não cũng là mặt hàng quý hiếm, đương nhiên giá cả rất đắt…." Lão đại phu lại nói.

Nghe vậy, cả nhà đều hiểu rồi.

Nước ngoài xa xôi như vậy, vận chuyển hương liệu bình thường đã đắt đỏ lắm rồi, còn chưa nói tới loại dược liệu có thể cứu mạng người này. 

"Mua!" Tống Dần Sơn nghe xong, cắn răng nói với Mã thị: "Nương, trong rương của cha chắc vẫn còn ít bạc đúng không? Nương tìm chìa khóa mở ra xem có bao nhiêu, không đủ thì mấy huynh đệ chúng ta góp thêm!" 

Ba huynh đệ khác đều không có ở nhà, vậy nên hắn phải làm chủ.

"Đại tẩu, tẩu... cũng xem xem có thể gom được bao nhiêu, bên phía Tam phòng chúng ta ước chừng chỉ có khoảng mười lượng bạc, lát nữa đều lấy ra hết..." Tống Dần Sơn lại nói.

Đại Diêu thị sững sờ, sau đó vội vàng gật đầu: "Ta... ta đi lấy ngay!"

Tiêu thị siết chặt bàn tay, trong lòng không hề vui chút nào, nhưng bà ấy cũng biết bây giờ không đồng ý cũng vô ích, đây là cha ruột của phu quân nhà mình, nếu như bà ấy tỏ vẻ không vui, có thể phu quân sẽ oán giận bà ấy suốt đời. Tiêu thị hiểu rất rõ giới hạn của phu quân, vậy nên không dám ngăn cản.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com