Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 385: Cứ việc phân phó



Tiêu thị và Tiểu Diêu thị đều không nói lời nào.

Miệng Đại Diêu thị đắng ngắt: "Tội lỗi do Đại Lang gây ra, ta sẽ chịu trách nhiệm."

Nhất định phải viết giấy nợ này, không chỉ vì Nhị Nha yêu cầu mà còn để cho người khác nhìn thấy. 

Lão gia tử bệnh nặng thế này, ngày mai chắc chắn sẽ có người thân và bằng hữu biết chuyện, khi đó tất nhiên sẽ hỏi chữa bệnh bằng thuốc gì, tốn bao nhiêu bạc.

Nếu nói rằng số bạc còn thiếu đều do Tống Anh bỏ ra, người khác sẽ không đố kỵ Tống Anh có tiền, ngược lại sẽ trách móc người của Tống gia tham lam.

Lão gia tử đã bước một chân vào quỷ môn quan, vậy mà ngay cả chút bạc cũng không nỡ bỏ ra, lại để ngoại tôn nữ đã gả ra ngoài bỏ tiền, làm gì có đạo lý này. Trừ phi người của Tống gia đều đã chết hết, bằng không sao có thể để Tống Anh lo liệu tất cả.

Vì thế, nhất định phải viết giấy nợ. 

Có chứng cớ vay mượn, mọi chuyện sẽ khác hẳn, Tống Anh chịu cho mượn, người khác sẽ khen nàng hiếu thuận, Tống gia chịu viết giấy nợ, người khác cũng sẽ khen họ biết phép tắc.

Đại Diêu thị không dám nghĩ tới, chỉ trong chớp mắt, của cải trong nhà không cánh mà bay, lại còn gánh thêm món nợ bốn mươi lượng bạc.

Càng tệ hơn nữa là nhà bà ấy có rất ít đất! 

Khi phân gia, Đại phòng chỉ nhận ba mẫu ruộng tốt, đủ để nuôi cả nhà, không cần trồng thêm lương thực để bán lấy tiền, lúc đó trong tay còn có bạc do lão gia tử cho và số tiền mà mấy năm nay hai phu thê dành dụm được, vậy nên mua thêm ba mẫu ruộng nước và vài mẫu ruộng cạn.

Nhưng như thế vẫn không tính là nhiều. 

Hiện giờ không còn bạc dự trữ, cuộc sống sau này thật sự không biết phải làm sao...

Ai nấy đều mặt mày ủ rũ, than thở không ngừng, Tống Anh không khỏi lắc đầu, dẫn Đại bá nương cùng đi lên huyện thành mua thuốc ngay trong đêm.

Chỉ tiếc là sau khi các nàng lên huyện thành mới phát hiện, ngay cả hiệu thuốc lớn nhất cũng không bán mai hoa não. 

Thứ này quá quý hiếm, bình thường khi mới nhập về đã bị mấy gia tộc giàu có trong huyện thành mua hết, dùng để làm thuốc dự trữ cho người già, khi cần có thể cứu mạng.

"Vậy, vậy phải làm sao bây giờ? Có bạc mà không mua được thuốc, lão gia tử…" Đại Diêu thị chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.

Tống Anh cũng rất bất đắc dĩ: "Người đừng lo lắng, nếu không có thì chúng ta về nhà trước, ta... quen biết một người, quay về ta sẽ gửi một bức thư cho hắn, xem đối phương có thể đưa thuốc tới hay không." 

"Có người tốt như vậy sao? Thứ quý giá như vậy, người ta có sẵn lòng giúp chúng ta trả tiền trước không?" Đại Diêu thị không dám tin.

"Người cứ yên tâm đi, nếu nhanh thì chắc chắn trưa mai có thể mang đến." Tống Anh nói.

Đại Diêu thị liền gật đầu, trong lòng yên tâm hơn nhiều. 

Nếu muốn mua thuốc thì vẫn có cách, một là như nàng đã nói, dùng chim bồ câu truyền tin tới thành Dung, nhờ vị đại nhân kia mua giúp và đưa tới đây, nhưng nàng không định dùng cách này.

Nàng không hoàn toàn tin tưởng vào Hoắc đại nhân, tình trạng của lão gia tử kéo dài càng lâu càng tệ, đương nhiên vẫn là dựa vào người của mình thì tốt hơn.

Vì vậy, sau khi trở về, Tống Anh trực tiếp ra đồng tìm Tiểu Thanh.

"Sư phụ?" Tiểu Thanh nhảy ra từ ruộng nước, khuôn mặt ếch to lớn hiện ra trước mặt Tống Anh.

Nhìn thấy khuôn mặt ếch đang ngụp lặn trong ruộng, Tống Anh thở dài, nói: "Có việc phải làm phiền ngươi..."

"Sư phụ cứ việc phân phó!" Thanh Liên rất phấn khởi.

Hắn luôn cảm thấy hổ thẹn với sư phụ tiền bối, dù sao thì ruộng lúa tốt như vậy, sâu bọ nhiều như vậy đã giúp hắn béo lên không ít, nhưng bình thường ngoài việc canh giữ ruộng lúa này thì không có việc gì khác để làm, nghe Sâm đệ nói rằng trong nhà mới có thêm một con trâu tinh, con trâu tinh kia có thể làm nhiều việc, rất được sư phụ yêu thích, hắn nghĩ, nếu bản thân cứ lười biếng như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ bị sư phụ ghét bỏ mà thôi!

Tống Anh đưa đơn thuốc qua: "Ngươi giúp ta đến thành Dung mua ít thuốc theo đơn thuốc này, cố gắng đi nhanh một chút, tốt nhất là trở về trước trưa mai."

Tiểu Thanh lập tức thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt ếch sáng lên vài phần: "Sư phụ yên tâm, ta đi theo đường tắt trong núi, chắc chắn sẽ về đúng thời hạn!"

Hắn có thể nhảy xa một lần mười mấy mét, tuy rằng đi đường dài cũng hơi mệt, nhưng không thành vấn đề.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com