*Không cần phải tranh giành những lợi ích vật chất cụ thể (như chiếc bánh bao), mà quan trọng hơn là phải giữ được lòng tự trọng, không để người khác xem thường hay coi thường mình
Tống lão gia tử nghe vậy thì há hốc mồm, Tống Phúc Sơn cũng ngẩn người ra.
"A gia, ngài cảm thấy là đại ca thật lòng muốn ở rể hay chỉ giả vờ thôi?" Tống Anh lại hỏi.
Tống Lão Căn bình tĩnh lại, suy nghĩ cẩn thận một chút: "Trên đời này, trừ khi tình cảm phu thê cực kì sâu đậm, hoặc là nhà gái không có con nối dõi, bằng không thì có rất ít nam nhân tình nguyện đi ở rể."
"Đúng vậy, nam nhân coi trọng thể diện, làm sao có thể thật lòng muốn làm những chuyện như đi ở rể chứ?" Tống Anh bật cười.
"Đúng vậy, nhưng nếu thực sự đưa người qua đó, chẳng phải hài tử này sẽ thật sự biến thành con của người khác sao?" Tống Phúc Sơn lại nói.
"Đại bá, cho dù người không đưa hắn qua thì Đại ca cũng là người của Bùi gia rồi." Tống Anh thở dài, "Bùi gia cố chấp như vậy, chẳng phải là vì bọn họ cho rằng chúng ta coi trọng đại ca sao? Nếu chúng ta tỏ rõ thái độ thì sau này thái độ của Bùi gia đối với Đại ca có thay đổi không? Hiện giờ hắn là nữ tế làm khách, sau này trở thành nữ tế ở rể, liệu có bị người ta kén cá chọn canh hay không? Đến lúc đó, hắn sẽ biết rốt cuộc Bùi gia hay là Tống gia tốt với hắn hơn."
"Nếu Bùi gia đối xử với hắn... không thay đổi thì sao?" Tống Phúc Sơn hỏi.
Không đợi Tống Anh trả lời, lão gia tử đã nói trước: "Đó là chuyện tốt, chứng minh ngươi tìm được nhà thông gia tốt, gả cho khuê nữ tốt! Mấy chục năm về sau, chúng ta cũng không cần lo lắng cho hắn nữa, mừng thay cho hắn!"
"..." Tống Phúc Sơn tiếp tục ngây người.
Vậy là...
Muốn hắn coi Đại lang như khuê nữ sao?
Đột nhiên mất đi một nhi tử, hắn khó mà chấp nhận được.
Nhưng mà Tống Anh nói không sai.
Thà chủ động chứ không thể bị động… kí.ch th.ích
Nói cách khác, không tranh bánh bao, chỉ tranh khẩu khí, người Bùi gia nghĩ rằng có thể bắt nạt Tống gia, tuyệt đối không thể để bọn họ được như ý!
"Nhị Nha, cây linh chi đó..." Trong lòng lão gia tử rất áy náy, "E rằng khó mà đòi lại được."
"Đó là sính lễ của nhà ta cho Đại ca, cũng không cần giấu giếm, Bùi gia đáng thương như vậy, đứa con trai duy nhất của Bùi lão nhị không còn sống được bao lâu nữa, nhà ta cho Đại ca thêm chút sính lễ thì có sao đâu?"
Tống Anh nở nụ cười: "A gia, Bùi gia để ý đến tài sản nhà chúng ta, vậy tại sao chúng ta không thể để ý đến tài sản nhà họ?"
"Ai thèm đồ của nhà bọn họ chứ!" Tống Lão Căn từ chối.
"Chúng ta không thèm, nhưng phải để Bùi gia nghĩ rằng chúng ta thèm muốn gia sản nhà bọn họ, luôn miệng nhắc rằng nhi tử duy nhất của Bùi lão nhị không còn sống được bao lâu nữa, người nghĩ bọn họ có bực không? Lúc đó có nghi ngờ Đại ca có mưu đồ gì không? Chúng ta xuất thân quê mùa, lẽ nào Bùi gia lại không nghĩ rằng Đại ca nhà nghèo mà muốn trèo cao sao? Lúc đó có còn coi trọng hắn không?"
"Nhất là... hiện tại Đại phòng vì lo thuốc thang cho người mà trắng tay, ngoài chút sính lễ đó thì Đại ca còn gì khiến người ta hài lòng không?" Tống Anh lại nói.
Tống Anh cảm thấy mình thật sự thích hợp với đấu đá trong nhà.
Vừa kí.ch th.ích vừa thú vị.
Lão gia tử cân nhắc một lúc.
Chưa kịp gật đầu, Đại Diêu thị đứng ngoài cửa đã lớn tiếng nói: "Ta đồng ý! Cứ làm như vậy đi!"
"Ngươi chen vào làm gì..." Tống Phúc Sơn vội vàng nói.
Hắn vẫn cảm thấy không ổn, chung quy lại thì kiểu gì cũng mất đứa con trai này.
"Nếu ta không xen miệng vào thì ngươi có cách nào khác không? Ngươi có làm chủ được không!? Lần đầu tiên trộm đồ, Đại lang không hề nghĩ đến cha nương, lần thứ hai cũng không nghĩ đến mặt mũi nhà mình! Hắn nói lấy linh chi là lấy, biết rõ nhà không còn tiền mà một chút thương xót cũng không có, còn muốn dẫm lên bộ xương già của ta để làm hài lòng Bùi gia! Nếu vậy thì cứ để hắn làm con ngoan của Bùi gia đi! Ta xem Bùi gia có thể cưng chiều hắn cả đời hay không!"
"Vả lại, hôm nay hắn muốn ba trăm lượng, chúng ta bán nhà bán đất, cầm dao gác lên cổ Nhị Nha, đòi bạc đưa cho hắn, ngày mai liệu hắn có vừa lòng, có muốn thêm bạc nữa không!? Cha ta nói đúng, chúng ta không nên chiều hư hắn!" Đại Diêu thị tức giận nói.
Dù sao thì cũng chỉ là nhi tử chạy theo người ta thôi, không phải chết rồi.